Tuy nhiên, chẳng mấy chốc, Phàn Tuyển vội vã chạy tới, trực tiếp đưa Thời Nguyệt .
Trên đường , Phàn Tuyển chẳng hề thương hoa tiếc ngọc mà nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Thời Nguyệt, giọng trầm lạnh, "Phàn Tiện cho cô ngoài?"
Thời Nguyệt gật đầu, mấy rút tay nhưng đều thất bại, đành theo trở về tòa lầu nhỏ yên tĩnh .
Đứng ở cửa, Phàn Tuyển còn cảnh cáo cô một câu, "Nếu c.h.ế.t thì đừng chạy lung tung ngoài."
Thời Nguyệt thèm đoái hoài đến , mở cửa bước phòng, đóng sầm cửa ngay mặt .
Phàn Tuyển: "..."
Anh ở cửa hồi lâu, thần sắc biến ảo khôn lường.
Chuyện giữa tiểu hồ yêu và phụ nữ , cũng .
Anh chợt cảm thấy sai , vì để ý đến suy nghĩ của đại ca, cho phép khác bàn tán về , nhưng trong vô hình đẩy đại ca lên vị trí cao vợi thể chạm tới...
Thời Nguyệt vẻ mặt ủ rũ, thấy Phàn Tiện vẫn giữ nguyên tư thế như lúc cô khỏi cửa, đang sofa sách.
Kể từ khi cô gãy xương, Phàn Tiện càng trở nên trầm mặc hơn.
Cũng còn nghiên cứu cơ thể cô nữa, đôi khi thậm chí còn coi cô như thú dữ, giảm bớt thời gian ở riêng với cô.
Cô thể nhận , vẫn đang trong quá trình thích nghi với cô.
Thời Nguyệt ghé sát , bẹp xuống sofa, nhỏ giọng , "Sau ngoài nữa , mệt quá..."
Phàn Tiện lười biếng nhướn mắt cô, hỏi, "Cơm ?"
Thời Nguyệt mới nhớ chuyện , đột ngột bật dậy, "... quên ."
Phàn Tiện cụp mắt, cô nữa.
Tuy nhiên Thời Nguyệt thấy...
【Mức độ thiện cảm của Phàn Tiện +1%!】
May mắn , Phàn Tuyển nhanh ch.óng sai gửi bữa tối hôm nay đến.
Thời Nguyệt ăn no.
Lúc rạng sáng, cô hóa nguyên hình, từ cửa sổ nhảy xuống, lao về phía nhà ăn.
Từ khoảnh khắc cô nhảy khỏi cửa sổ, cô cảm thấy một luồng sức mạnh yếu ớt luôn theo .
Cô trực tiếp phớt lờ, nhanh ch.óng lẻn bếp của nhà ăn.
Mười phút , tiểu hồ ly trèo tường lên lầu, nhảy cửa sổ, trong miệng còn tha một cái túi.
Hôm nay cô thấy ở nhà ăn ăn món thịt xào táo, món ăn bóng tối đó khiến cô nôn, táo là loại trái cây bổ dưỡng như mà thành thế , nghĩ cô thấy đau lòng.
Cô còn tiếp đất thấy một bóng đen xa, sợ tới mức cái túi trong miệng rơi xuống.
Tiểu quái vật tưởng là thứ , lướt tới đón lấy, nhưng nó đưa lên mũi ngửi mấy cái chê bai cầm xa.
Phàn Tiện tới cửa sổ, con bạch hồ nhỏ đang run rẩy xổm bệ cửa sổ, âm u , "Gan cũng lớn nhỉ?"
Tầng lầu cao thế , chỉ cần sơ sẩy một chút là cô thể ngã thành thịt hồ ly xay đấy.
Bạch hồ nhỏ kêu khẽ một tiếng, ánh mắt về phía cái túi trong tay tiểu quái vật.
Phàn Tiện đưa tay đón lấy, mở xem, là ba quả táo.
Nhân lúc , bạch hồ nhỏ chạy về phòng thí nghiệm.
Rất nhanh đó, cô mặc một chiếc váy ngủ, chân trần chạy , vội vàng giải thích, " chỉ lấy ba quả táo thôi, những thứ khác đều động ."
Phàn Tiện ném cái túi về phía cô, "Thật là tiền đồ."
Thời Nguyệt: "..." Lâu ăn táo mà.
Cô rửa sạch táo, đưa một quả cho tiểu quái vật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1219.html.]
Tiểu quái vật chê bai bỏ .
Thời Nguyệt đưa cho Phàn Tiện.
Phàn Tiện đón lấy trong lòng bàn tay.
Thời Nguyệt lau vệt nước quả táo, c.ắ.n một miếng "rắc".
Từ đôi tai hồ ly và cái đuôi của cô thể thấy lúc cô vui vẻ và thỏa mãn đến mức nào.
Ngay cả những năng lực đặc dị sống ở Phủ Lãnh chúa, những giàu sống trong các tòa nhà cao tầng, cũng hiếm khi lộ thần sắc như cô.
Rõ ràng chỉ là một quả táo đủ no bụng, nhưng cô giống như cả thế giới.
Phàn Tiện vân vê quả táo lạnh lẽo nhưng ăn.
Anh hiếm khi động như , thời gian gần đây, luôn cảm giác nắm thóp và kiểm soát.
Có lẽ là ảo giác.
Anh cụp mắt quả táo đỏ rực , vẫn thể hiểu nổi quả táo gì đặc biệt, bỗng thấy nó ngọt thanh và ngon miệng hơn hẳn những quả đó, gợi lên sự thèm ăn của .
Ánh mắt dời sang đôi gò má phồng lên của tiểu hồ yêu, mới nhận rằng, điều đặc biệt chính là cô lúc .
【Mức độ thiện cảm của Phàn Tiện +2%!】
Thời Nguyệt động đậy tai, đúng lúc vẫy cái đuôi to xù lông của , đặt lên đầu gối .
Muốn vuốt thì vuốt.
Phàn Tiện vô cảm một cái, dùng hai ngón tay kẹp lấy đuôi cô, dời , "Rụng lông."
Thời Nguyệt: "!"
Rụng lông mà chẳng vẫn thích ?
Đã xù lông thì mà rụng lông ?
Không rụng lông thì gọi là xù lông ?
Anh thử xem tiểu quái vật rụng lông kìa!
Tiểu quái vật: "?"
Phàn Tiện dậy về phòng, nhưng trong tay vẫn nắm c.h.ặ.t quả táo mà cô tha về.
Thời Nguyệt bóng lưng , gặm nốt quả táo còn mới bình tĩnh rửa mặt.
Có thứ nhất thì sẽ thứ hai.
Ngày hôm Thời Nguyệt còn lén tiễn Khương Thiên Kỳ rời .
Cô vẫn chút nỡ xa Khương Thiên Kỳ, ôm cô dụi một hồi, cho đến khi đối phương đỏ mặt tía tai mới buông .
Khương Thiên Kỳ nhét cho Thời Nguyệt một chiếc kẹp tóc hình nơ màu mơ, bảo Thời Nguyệt đợi cô về.
Cách đó xa, đám do Phàn Tuyển cầm đầu, dùng ánh mắt kỳ quái hai cô gái như đang đối mặt với cảnh sinh ly t.ử biệt...
Đến mức khi Khương Thiên Kỳ trở đội ngũ, mặt càng đỏ hơn.
Thời Nguyệt về đến phòng liền khoe với Phàn Tiện.
Cô kẹp mái tóc dài lên, lượn lờ mặt vài vòng mà thấy lời khen ngợi nào, mới hậm hực xuống.
Ai ngờ giây tiếp theo, Phàn Tiện liền xách cô lên, mặt tối sầm ném cô phòng tắm, "Đi tắm cho sạch sẽ!"
Thời Nguyệt vẻ mặt ngơ ngác.
Cô chỉ tiễn thôi mà, bẩn chỗ nào chứ?
cô tính khí của , cũng tranh cãi với , lẳng lặng tắm rửa một lượt mới .