MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1213

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:12:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ đến phản ứng của , cô đột nhiên cảm thấy Phàn Tiệm cũng đáng sợ như Tiêu Tâm Ấp .

 

Hắn lo lắng cho tiểu hồ yêu, những d.a.o động cảm xúc bình thường.

 

Điều chứng tỏ sâu thẳm trong lòng thể dung nạp khác.

 

Lúc Phàn Tuyển xách một chiếc túi tới, trầm giọng : "Chúng cũng về thôi."

 

Nói xong, đưa tay vươn tới chiếc xe lăn.

 

Khương Thiên Kỳ nhúc nhích, bóng dáng , chần chừ hỏi: "Phàn Tiệm... là quái vật ?"

 

Mặc dù cô năng lực đặc biệt, thể cảm nhận quá nhiều, nhưng cô từng quan sát quái vật ở cự ly gần, đồng t.ử của Phàn Tiệm biến thành màu đỏ, chút quỷ dị.

 

chắc chắn lầm, nên mới hỏi .

 

Phàn Tuyển xong, ánh mắt sắc lẹm qua: "Cô thấy giống ?"

 

Khương Thiên Kỳ mới nhận sự nguy hiểm của chủ đề , cô lắc đầu: "Không gì, sẽ nhắc nữa."

 

Cô sợ diệt khẩu.

 

Phàn Tuyển cũng tiếp tục: "Về thôi."

 

——

 

Nơi ở của Phàn Tiệm quá nhiều đồ dùng y tế, nên vẫn đưa Thời Nguyệt đến trạm y tế, để Khương Thiên Kỳ xử lý cánh tay gãy xương cho cô.

 

Lúc gần đến tảng sáng, khắp nơi đều yên tĩnh, trong trạm y tế ai gì, Khương Thiên Kỳ nghẹn đến phát hoảng.

 

Khương Thiên Kỳ dám bắt chuyện với đàn ông, nên chuyển mục tiêu sang tiểu hồ yêu mặt.

 

"Cô tên ?"

 

Tinh thần tiểu hồ yêu lắm, tuy nhiên vẫn khẽ đáp: "Thời Nguyệt."

 

"Cái tên quá, ai đặt cho cô ?"

 

" tự đặt."

 

"Cô còn chữ?" Lần hỏi là Phàn Tuyển.

 

Thời Nguyệt ngước mắt , gật đầu: "Anh còn từng dạy nữa."

 

Phàn Tuyển ngẩn , dường như đúng là chuyện như .

 

Thỉnh thoảng sẽ bài tập ở cửa hàng đồ ngọt, khi thiết với tiểu bạch hồ, nó dám bên cạnh , liền lải nhải với nó vài câu.

 

đó đều là đùa giỡn, cũng căn bản là một con cáo bình thường.

 

Giờ nghĩ , vẫn cảm giác hoang đường và kỳ quái.

 

Tất nhiên thế giới vốn dĩ như .

 

Khương Thiên Kỳ xong mới hóa Phàn Tuyển và tiểu hồ yêu thế mà còn tiền duyên, cô vì tò mò nên hỏi: "Hai quen từ sớm ?"

 

Vậy tại Phàn Tuyển còn mang vẻ mặt như g.i.ế.c cô ?

 

Khương Thiên Kỳ hỏi xong, phát hiện sắc mặt Phàn Tuyển đen sầm, đáy mắt thấp thoáng vẻ đau đớn, dường như đó là một đoạn quá khứ thể nhắc tới.

 

Phàn Tiệm, thấy cũng khẽ cau mày.

 

"Xong ?" Phàn Tiệm lên tiếng.

 

Khương Thiên Kỳ vội gật đầu: "Vâng, bình thường chú ý một chút, cô cần nghỉ ngơi thật ."

 

Thời Nguyệt cánh tay đang treo n.g.ự.c , định dậy, cả rơi giữa vòng tay của Phàn Tiệm.

 

Phàn Tiệm hai lời bế cô lên, rời khỏi trạm y tế.

 

Đợi bóng dáng trong đêm tối u u mịt mịt, Khương Thiên Kỳ mới sang Phàn Tuyển: "Anh trông vẻ mệt mỏi, về nghỉ ngơi ?"

 

Phàn Tuyển thu hồi ánh mắt: " đưa cô về ."

 

Khương Thiên Kỳ gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1213.html.]

 

Thời Nguyệt mệt buồn ngủ, lúc còn đang trong lòng Phàn Tiệm nhịn mà ngủ .

 

Phàn Tiệm bước cửa, tiểu quái vật lao tới, tiểu hồ yêu đang hôn mê, huơ huơ móng vuốt.

 

Sao nào về cũng trong tình trạng dở sống dở c.h.ế.t thế !

 

"Đóng cửa ." Phàn Tiệm ném một câu.

 

Tiểu quái vật đóng cửa , bật đèn lên.

 

Bước chân Phàn Tiệm dừng ở phòng khách, dường như đang cân nhắc xem nên ném tiểu hồ ly bồn tắm cọ rửa một trận .

 

Hắn cúi đầu cô, ánh mắt mang theo vẻ nghiêm trọng mà chính cũng nhận .

 

Mồ hôi lạnh trán cô gió đêm thổi khô, khuôn mặt vốn dĩ trắng trẻo, lúc còn một chút huyết sắc nào, vì ngủ yên giấc nên hàng mi dài khẽ rung động.

 

Phàn Tiệm về phía phòng của .

 

Căn phòng đó càng u ám hơn, chỉ một chiếc giường, một cái tủ, gọn gàng ngăn nắp, cũng vẻ trống trải.

 

Hắn đặt tiểu hồ yêu lên giường, tháo giày cho cô.

 

Hắn xoay định ngoài, bước chân dừng , giơ tay kéo chăn , đắp lên cô.

 

——

 

Thời Nguyệt cũng ngủ bao lâu, khi cô mở mắt , xung quanh vẫn là một mảnh u tối.

 

Môi trường xa lạ và trống trải khiến cô ngẩn ngơ hồi lâu, cho đến khi cửa phòng mở , bóng dáng cao lớn của Phàn Tiệm xuất hiện ở đó.

 

Hắn với cô: "Ra ngoài."

 

Thời Nguyệt lắc lắc cái đầu tỉnh táo hẳn, dậy từ giường.

 

Kỳ tích nha, Phàn Tiệm thế mà cho cô giường !

 

Hệ thống xanh cũng mới ngoi lên, 【Hào cảm của Phàn Tiệm +10% hu hu hu!】

 

Thời Nguyệt chớp chớp mắt, phía cửa.

 

Bên ngoài bật đèn, ánh sáng ngoài cửa sổ âm u, bầu trời xám xịt, là buổi hoàng hôn.

 

Giấc ngủ cô ngủ khá thoải mái.

 

cô cũng lâu giường .

 

Cô tưởng Phàn Tiệm gọi cô ăn cơm, kết quả, hất hàm, trực tiếp hiệu về phía phòng tắm: "Đi tắm sạch ."

 

Thời Nguyệt cánh tay của : "... Kỳ Kỳ chạm nước."

 

Từ ánh mắt chê bai của Phàn Tiệm, cô cũng chắc nhịn cô lâu lắm .

 

Phàn Tiệm dường như thấy, thong thả xắn tay áo lên, kéo lấy cánh tay lành lặn của Thời Nguyệt, lôi cô phòng tắm.

 

Thời Nguyệt đành theo .

 

Đứng trong phòng tắm sáng sủa, cô ngượng ngùng rút cánh tay , khuôn mặt trắng bệch ửng hồng: "Anh còn như nữa là sẽ thẹn thùng đấy."

 

Phàn Tiệm: "..."

 

Hắn chằm chằm cô vài giây mới lên tiếng: "Cô bốc mùi chua lòm ."

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Cô lập tức mặt xám như tro: "Tắm, tắm."

 

Hắn thể để cho cô chút thể diện nào ??

 

tiện cởi quần áo, Phàn Tiệm trực tiếp dùng sức xé rách chiếc áo thể thao của cô.

 

" tự !"

 

Sau đó Phàn Tiệm cô đuổi ngoài.

 

 

Loading...