MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1212

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:12:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không đ.á.n.h nữa, đ.á.n.h nữa cô sẽ lộ mất.

 

Khu vực ban đêm mấy cư dân dám ngoài , Thời Nguyệt thấy đường là rẽ , cho đến khi xung quanh càng lúc càng yên tĩnh, cũng càng lúc càng ít, đất nước bẩn chảy tràn lan, rác rưởi chất thành đống, giống như ở.

 

Thời Nguyệt dừng bước, định đẩy xe lăn rời .

 

Phàn Tiệm đưa tay đè lên mu bàn tay cô, hiệu cho cô dừng .

 

"Hồ yêu?"

 

Trong con hẻm u tối, giọng nam khàn khàn phát từ chỗ tối.

 

Hồ yêu như thế , cũng giống như mấy vị trưởng lão tộc Hồ , đều mang trong thiên phú, cũng giống như năng lực đặc biệt của nhân loại .

 

Có điều hồ yêu thông qua việc nuốt chửng con để nâng cao thiên phú.

 

Con hồ yêu ăn bao nhiêu , đến nỗi cô cách xa như cũng thể ngửi thấy mùi .

 

"Lại còn là hồ yêu con nuôi dưỡng, hừ hừ." Đối phương cũng nhanh ch.óng nắm rõ tình hình của Thời Nguyệt.

 

Một con tiểu bạch hồ hạ đẳng từng ăn thịt , nhưng thiên phú hồ yêu.

 

Tất nhiên, cô hiếm thấy sở hữu một khuôn mặt xuất chúng, điều đặt trong tộc Hồ cũng săn đón.

 

Đợi bắt cô về sẽ tận hưởng một phen cho trò.

 

Thời Nguyệt đàn ông xe lăn, động tác chút chần chừ.

 

Hắn chắc là chứ, với "năng lực" mà cô thể hiện, cô căn bản thể đ.á.n.h bại con nam hồ yêu .

 

Trong hẻm tối tăm, Phàn Tiệm yên xe lăn, như một pho tượng tạc từ băng tuyết, trong con hẻm nhỏ hẹp đầy rẫy hiểm nguy , khuôn mặt thanh lãnh cũng lộ một tia cảm xúc nào.

 

Đôi mắt đen như xoáy nước, còn nguy hiểm hơn vạn phần so với bóng tối đang lan tỏa xung quanh.

 

Đây là nhất quyết bắt Thời Nguyệt đ.á.n.h một trận mới thôi.

 

Thời Nguyệt trực tiếp tỏ vẻ yếu thế: " đ.á.n.h ."

 

xong nép bên cạnh , bộ dạng động đậy thêm nữa.

 

Thể hiện sự nhát gan như chuột một cách tinh tế nhất.

 

"Hừ." Nam hồ yêu nhạo một tiếng, "Tộc Bạch Hồ các đúng là chẳng đổi chút nào, đồ vô dụng! Làm mất mặt hồ yêu chúng !"

 

Đối phương mắng xong liền đột ngột lao từ trong bóng tối.

 

Hắn nhanh đến mức gần như chỉ còn một tàn ảnh khom lưng, mái tóc đỏ và cái đuôi lớn lóe lên, trực tiếp tấn công về phía Thời Nguyệt.

 

Phàn Tiệm bất động thanh sắc.

 

Thời Nguyệt thở dài trong lòng, vội vàng tiến lên chắn mặt .

 

Móng vuốt sắc bén xé rách khí căng thẳng, Thời Nguyệt đỡ đòn đó, nhưng cơ thể tự chủ mà ngã .

 

Phía cuối con hẻm, Phàn Tuyển căng thẳng dõi theo tình hình bên trong, Khương Thiên Kỳ bên cạnh sợ hãi nắm lấy tay : "Phàn Tuyển, giúp cô , cô đ.á.n.h ."

 

Phàn Tuyển nhúc nhích, Phàn Tiệm như lý do của .

 

Hắn thậm chí cảm thấy, con hồ yêu c.h.ế.t ở bên ngoài cũng là kết cục tệ.

 

khi thật sự thấy cô liên tục bại lui, đ.á.n.h đến mức mặt mũi trắng bệch, vô thức thắt một nỗi lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1212.html.]

Để nhận phương hướng của nam hồ yêu hơn, Thời Nguyệt dựng đôi tai cáo trắng tuyết, nhưng về tốc độ vẫn tỏ kém cỏi hơn nhiều.

 

Móng vuốt ngưng tụ sức mạnh tập kích từ bên sườn, cô vô thức đưa tay đỡ lấy, nhưng rõ tiếng xương gãy——

 

Gần như cùng lúc đó, cô thấy tiếng xe lăn chuyển động phía , giọng của nam hồ yêu càng thêm khàn khàn, mang theo tiếng rít của loài cáo.

 

Trong tầm mắt của cô, bóng dáng khom lưng quăng tường, như một mảnh vải rách trượt xuống.

 

Eo Thời Nguyệt thắt , cánh tay mạnh mẽ của đàn ông kéo lòng, đến mức ngã.

 

Chỉ điều cánh tay của cô truyền đến cơn đau thấu xương, cần cũng gãy xương .

 

Chương 425 Anh bệnh kiều, xanh 05 Người tên mà...

 

Thời Nguyệt thương cũng yếu tố cố ý, như cô sẽ cần theo Phàn Tiệm ngoài đ.á.n.h nữa, vả cô cũng thử xem tình hình của thế nào.

 

Cái bộc phát của trực tiếp phế luôn con nam hồ yêu .

 

Có thể tưởng tượng thực lực của đáng sợ đến mức nào.

 

Quan trọng nhất là Thời Nguyệt phát hiện giống với những năng lực đặc biệt khác, dường như d.a.o động năng lượng của quái vật.

 

Cánh tay Thời Nguyệt buông thõng, cứ thế Phàn Tiệm ôm ngang hông lên.

 

Mà Phàn Tuyển và Khương Thiên Kỳ cũng chạy tới, một chế ngự con hồ yêu đất, một nhanh ch.óng đến bên cạnh Thời Nguyệt.

 

"Để cố định cho cô ."

 

Khương Thiên Kỳ liếc mắt nhận cẳng tay của Thời Nguyệt gãy.

 

Cô nắm lấy hai cành cây, tháo cả dây buộc tóc của giúp cô cố định đơn giản cánh tay.

 

Phàn Tiệm rũ mắt, ngầm cho phép hành động của cô.

 

Theo động tác của Khương Thiên Kỳ, thể cảm nhận tiểu hồ yêu trong lòng thỉnh thoảng co giật một cái, khuôn mặt trắng bệch vùi n.g.ự.c , thở dồn dập cách lớp vải đồng phục thiêu đốt l.ồ.ng n.g.ự.c .

 

Hắn há miệng gì đó, nhưng âm thanh nghẹn nơi cổ họng.

 

Chỉ áp lực tỏa quanh là càng thêm rõ rệt.

 

Hắn tin cô dung hợp nhiều năng lượng quái vật như mà chỉ thể phát huy chút thực lực đó.

 

Hắn ép cô thể hiện trình độ thật sự, nhưng ngờ cô sẽ thương.

 

Trong môi trường như thế , thương là chuyện quá đỗi bình thường.

 

Lúc đó cô thương ở chân, còn thể bình tĩnh xử lý cho cô, coi như là một luyện tập khâu vết thương.

 

giờ cô chỉ là gãy xương, cảm thấy cơn giận khó kìm nén.

 

, cô cũng là vật sở hữu của , mà còn tận mắt nam hồ yêu đ.á.n.h thương cô, giận là vì nam hồ yêu khiêu khích .

 

Phàn Tiệm nghĩ như , luồng khí lạnh quanh càng thêm thấu xương, nhưng sâu trong đáy mắt rực cháy ngọn lửa.

 

Khương Thiên Kỳ hít sâu, động tác tay nhanh hơn, khi thắt nút xong, cô : "Được , về xử lý tiếp."

 

Cô cảm thấy như đang ở địa ngục, lửa sém, băng đ.â.m.

 

"Cảm ơn..." Giọng Thời Nguyệt dứt, Phàn Tiệm bế cô xoay rời .

 

Khương Thiên Kỳ chiếc xe lăn bỏ , ánh mắt rơi bóng lưng cao lớn mà cô tịch của đàn ông, hóa thật sự tàn tật .

 

 

Loading...