MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1207

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:12:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu quái vật tiếp tục cúi đầu, cần mẫn khâu khâu vá vá.

 

Thời Nguyệt cũng cúi đầu, vì cô ngửi thấy mùi hẹ trong khí, cô bỗng nhiên còn mong đợi bữa sáng của nữa.

 

Phàn Tiễn sủi cảo nhân hẹ, con tiểu hồ yêu đang thờ ơ .

 

Hôm qua cơm gửi tới là cô nóng lòng lao tới ngay, nay thế mà liếc cũng chẳng thèm liếc một cái.

 

Hắn cầm đũa lên, hề chút hứng thú ăn uống nào.

 

Lại đặt xuống.

 

Hắn mở miệng với bóng lưng Thời Nguyệt.

 

"Lại đây."

 

Thời Nguyệt giả vờ thấy.

 

Tiểu quái vật đưa móng vuốt đẩy cánh tay cô một cái, "Xì..."

 

Gọi cô kìa.

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Cô lề mề dậy, tiểu quái vật nhỏ giọng , "Vậy qua đó nha."

 

Tiểu quái vật liếc một cái, mặt là biểu cảm gì.

 

Thời Nguyệt xuống sofa, ngẩng mắt Phàn Tiễn.

 

Hắn ý gì?

 

"Vừa Tiểu Thất đưa dung dịch dinh dưỡng cho , ăn no ." Cô giải thích, "Tiểu Thất chính là 9867."

 

Tiểu quái vật thấy cô nhắc đến , đầu .

 

Phàn Tiễn hất cằm hiệu, "Ăn."

 

Thời Nguyệt đấu tranh, cầm sủi cảo cho miệng, mới c.ắ.n một miếng nhịn buồn nôn, ôm lấy thùng rác nôn sạch ngoài.

 

Cô ngẩng đầu Phàn Tiễn, đôi mắt xanh lam đọng sương nước, mở miệng đầy đáng thương, "Hôi quá."

 

Phàn Tiễn trầm mặt, cũng "cạch" một tiếng đặt đũa xuống, rõ ràng là ảnh hưởng đến khẩu vị .

 

Tiểu quái vật nhận thở nguy hiểm trong phòng khách, nhanh ch.óng đầu , ôm rèm voan và kim chỉ lập tức di chuyển góc phòng.

 

Thời Nguyệt mặt mày tái mét, lặng lẽ lau nước mắt.

 

Sủi cảo nhân hẹ thật khó ăn.

 

Phàn Tiễn dậy về phòng một chuyến, lấy thiết liên lạc.

 

"Phàn Tuyên."

 

"Có chuyện ?" Phàn Tuyên bắt máy xong, giọng truyền tới chút lo lắng, dù Phàn Tiễn cũng hiếm khi chủ động tìm .

 

Phàn Tiễn cửa một cái, đó , "Bảo nhà bếp đừng gửi sủi cảo nhân hẹ nữa."

 

Phàn Tuyên: "?"

 

Anh sững một lát, đó hỏi, "Anh kén ăn ?"

 

Anh trai chính là đối với cái gì cũng thấy ngon miệng.

 

Phàn Tiễn: "Tiểu hồ ly kén ăn."

 

Phàn Tuyên: "..."

 

Thần sắc nghiêm túc hẳn lên, "Anh, cô là hồ yêu."

 

" rõ hơn ." Phàn Tiễn , " nhân ngày hôm qua."

 

Phàn Tuyên: "..."

 

Anh còn gì đó, nhưng Phàn Tiễn tắt thiết liên lạc.

 

Phàn Tiễn thì vẻ khó hầu hạ, thực tế từng chủ động yêu cầu điều gì, đều là Phàn Tuyên sắp xếp thỏa cho .

 

Duy chỉ , Phàn Tiễn vì con hồ yêu mà từ chối sủi cảo nhân hẹ.

 

Người khác ăn còn chẳng mà ăn .

 

Phàn Tiễn hiếm khi đưa yêu cầu, nên Phàn Tuyên chắc chắn sẽ đáp ứng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1207.html.]

Rất nhanh, mang sủi cảo mới tới, còn là phần cho hai .

 

Thời Nguyệt cảm thấy kinh ngạc, Phàn Tiễn nuông chiều cô ?

 

Vì cô ăn sủi cảo nhân hẹ mà bảo đổi thành nhân thịt lợn ngô?

 

Phải rằng hiện giờ nguyên liệu thực phẩm khan hiếm, loại sủi cảo cả thịt lẫn rau coi là món ăn quý giá.

 

Phàn Tiễn gắp sủi cảo lên, cũng mấy mong đợi.

 

Hắn Thời Nguyệt, hiệu cô ăn.

 

Hôm qua cô ăn, khẩu vị của cũng trở nên hơn.

 

Thời Nguyệt ngửi thấy mùi thơm, cầm đũa lên, "Vậy bắt đầu ăn đây."

 

Cô cảm nhận ánh mắt như như của Phàn Tiễn luôn dừng , giống như ngày hôm qua.

 

Bữa , Thời Nguyệt ăn đến tròn cả bụng, Phàn Tiễn dường như cũng ăn ít.

 

Thời Nguyệt ngửa sofa, đôi tai cáo mọc từ giữa kẽ tóc, thoải mái vẫy vẫy vài cái.

 

Phàn Tiễn về hướng cô, giống như vô tình hỏi, "Cô đến chỗ Phàn Tuyên ?"

 

Thời Nguyệt bật dậy, nghiêm túc lắc đầu, "Không ."

 

Phàn Tiễn chớp đôi mắt đen, ngữ khí bình tĩnh, "Hắn mới là Tuyên Tuyên của cô, ?"

 

" g.i.ế.c ."

 

" sẽ g.i.ế.c cô?"

 

Thời Nguyệt nghẹn họng: "..."

 

Đôi tai xù lông bất an dựng lên, rụt .

 

Cả cô cũng ỉu xìu xuống, "Dù cũng ."

 

Hắn đưa tay lên, chạm đỉnh đầu cô, giọng cũng ngày càng trầm thấp dịu dàng hơn, "Vậy thì cô nhớ kỹ lời ."

 

Thời Nguyệt: "Vâng !"

 

bất kể gì, cô đều đồng ý .

 

cũng là ăn nhờ ở đậu!

 

Hắn bổ sung: "Nếu , sẽ vặt tai cô."

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Thế thì thà lấy mạng cô cho !

 

Thời Nguyệt lắc đầu.

 

Không nhé.

 

Từ chối cái nhãn dán đưa cho.

 

Phàn Tiễn còn thèm để ý đến cô, lăn xe lăn cửa.

 

Tiểu hồ ly trông vẻ là kẻ khả năng tự bảo vệ nhất, thể chất cũng kém, nhưng thực tế cô mới là kẻ nguy hiểm nhất.

 

Đương nhiên, miễn là cô luôn an phận thủ thường, sẽ gì cô.

 

Cánh cửa đóng , Thời Nguyệt thở phào một , nhấc cái chân thương lên, sofa.

 

Hôm ở phòng giam, cô hấp thụ một chút năng lượng quái vật, nhưng cô luôn kìm nén trong cơ thể, hiếm khi điều động ngoài.

 

Sáng hôm đó để tránh viên đạn của Phàn Tiễn, cô vô thức sử dụng một chút như , liền Phàn Tiễn .

 

may mà truy cứu sâu thêm.

 

Những ngày tiếp theo, Thời Nguyệt béo lên trông thấy.

 

Vết thương ở chân cô cũng nhanh ch.óng hồi phục, khi bong vảy để vết sẹo dữ tợn.

 

Phàn Tiễn hoặc là cả ngày ở ngoài, hoặc là khỏi cửa, ngoại trừ thời gian nghỉ ngơi, thứ khác đều quy luật nào để .

 

Trong thời gian , Thời Nguyệt và tiểu quái vật ngược thiết lập một chút tình cảm "nhựa".

 

Tiểu quái vật đóng góp dung dịch dinh dưỡng của nó, còn Thời Nguyệt sẽ dạy nó chuyện.

 

Sương mù chiếm cứ mảng lớn bầu trời, rõ ràng là ban ngày nhưng bên ngoài ánh sáng u ám, đằng xa nhấp nháy ánh đèn neon thê lương.

 

 

Loading...