MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-02-15 02:41:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đây đây đây."

 

Chu Nguyên Nhĩ rút một tờ, lau mặt cho Thời Nguyệt, cẩn thận lau sạch vết m.á.u dính đó.

 

Hai đàn ông phía thấy, lượt lên tiếng.

 

"Chậc."

 

"Haizz."

 

Chu Nguyên Nhĩ thèm ngẩng đầu: "Các thể đừng phát những âm thanh kỳ quái đó ?"

 

"..."

 

Chẳng từng thấy bộ dạng "lão phụ " của ?

 

Chu Nguyên Nhĩ khẽ cau mày, ngày nào cũng nghiên cứu thao túng tâm lý, cũng tưởng lẽ mắc cái bẫy của tiểu ác ma , nhưng... nhận thức một cách thực tế rằng, hiện tại là tự nguyện chăm sóc cô, chứ cô thao túng.

 

Tuy nhiên vụ bắt cóc hôm nay nhiều điểm khiến nghi hoặc.

 

Sau khi nhận điện thoại của Tiểu Ngữ, liên lạc với đồn cảnh sát , địa điểm nhà máy bỏ hoang khi Cố Thời Nguyệt báo cảnh sát.

 

Quá trình cũng đầy một tiếng đồng hồ, hai tên bắt cóc còn lấy tiền, nhưng tay với Cố Kình, chắc chắn xảy chuyện gì đó kích động cảm xúc của chúng.

 

Trịnh Long theo Chu Nguyên Nhĩ cả buổi tối, lúc cũng cảm thán: "Hai tên bắt cóc hung ác quá, hai năm ... cô bé gặp một , tối nay chắc hẳn là sợ nhẹ."

 

"Cậu còn quản ?" Chu Nguyên Nhĩ hỏi.

 

Trịnh Long xua tay: "Khó khăn lắm mới nghỉ phép, hơn nữa đây là khu vực quản lý của ."

 

Câu chuyện kết thúc tại đó.

 

Sau khi đến bệnh viện, Thời Nguyệt đưa kiểm tra, lúc về đến phòng bệnh muộn, cô uống vài ngụm cháo nôn , tinh thần uể oải đó.

 

Chu Nguyên Nhĩ bước , cô mới chút tinh thần.

 

"Ngủ một giấc là khỏe thôi." Anh xuống một bên giường bệnh.

 

Thời Nguyệt tưởng , ngờ vẫn còn ở đây.

 

Hệ thống Trà Xanh sụt sịt mở miệng: 【Hu hu điểm thiện cảm của Chu Nguyên Nhĩ lên 50 kìa~】

 

Điểm thiện cảm từ giá trị ban đầu là 10 vọt lên 50, là một bước nhảy vọt lớn, nhưng lúc , ai mà vui cho nổi chứ, nguyên chủ thật t.h.ả.m, bóng ma tâm lý của ký chủ chắc chắn cũng lớn, sợ để di chứng quá hu hu.

 

Thời Nguyệt như thấy, trực tiếp phớt lờ hệ thống.

 

"Chú ơi, chú thấy cháu đáng thương, bên cạnh một ai ?" Cô như tự lẩm bẩm một cảnh ngộ đáng thương của bản .

 

Về mặt huyết thống, cô chỉ một , còn Cố gia cũng chỉ là danh nghĩa, bao giờ cho cô ấm.

 

lời thốt từ miệng cô, mí mắt Chu Nguyên Nhĩ giật giật, cơ chế phòng ngự tâm lý trong lòng kích hoạt.

 

"Người còn tưởng cô định diễn viên đấy."

 

Không thể phủ nhận, dáng vẻ của cô thực sự quá dễ lừa , chuyện với bằng giọng điệu yếu ớt như , giống như đang nũng, vô cớ khơi dậy lòng trắc ẩn của khác.

 

Thời Nguyệt căn bản tiếp lời , cảm thấy mí mắt chút nặng nề và khô khốc.

 

Khóe miệng cô nhếch lên một nụ , tiếp tục tự một : "Vậy chú đến thăm cháu, thể mang theo một bó hoa ? Cháu thích hoa hồng, màu đỏ ."

 

Chu Nguyên Nhĩ hào phóng đồng ý: "Được."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-120.html.]

Anh liếc chiếc chăn đắp hờ của cô, đưa tay kéo một chút: "Trời lạnh, bên ngoài mưa, đầu gối đừng để nhiễm lạnh."

 

Thời Nguyệt nheo mắt cửa sổ đóng kín: "Mưa ?"

 

Chu Nguyên Nhĩ gật đầu, thẳng cô: "Ừ."

 

Chân cô phục hồi hơn nhiều so với ghi chép của trung tâm phục hồi chức năng, cô chỉ là để ngoài phát hiện .

 

Hệ thống Trà Xanh ký chủ đang hỏi nó, vội vàng : 【Ừm! Nguyệt Nguyệt nên đau chân !】

 

Lúc Thời Nguyệt mới cúi đầu về hướng chân : "Chẳng trách chút đau nhỉ."

 

Chu Nguyên Nhĩ cúi đầu, khẩy một tiếng rõ ý tứ: "Đợi xuất viện tiếp tục phục hồi chức năng , sẽ sớm lên thôi."

 

Sắc mặt Thời Nguyệt đổi chút nào, nghiêm túc gật đầu.

 

Lần Chu Nguyên Nhĩ xem chân cô, lúc đó ?

 

Khả năng quan sát của đúng là khủng khiếp, dường như tất cả chuyện về cô, nhưng gì, thực sự là đang nghiên cứu tâm lý của cô ?

 

Chu Nguyên Nhĩ thu hồi tầm mắt, đang định rời .

 

"Chú ơi." Thời Nguyệt khẽ nheo mắt, gọi .

 

Cô vốn định dậy, nhưng thực sự quá mệt mỏi, chỉ thể : "Chú ơi, chú ghé đây một chút."

 

Giọng điệu , vẻ mặt , Chu Nguyên Nhĩ quá đỗi quen thuộc.

 

Tuy nhiên lúc dường như thấu , chống tay bên cô, cúi .

 

Chiếc kính gác sống mũi vẫn là gọng vàng, hình thoi.

 

Khi bàn tay cô gái vươn tới, lấy chiếc kính của , chỉ hứng thú , hề ngăn cản.

 

"Hửm?" Thời Nguyệt lấy kính xong, ngược chút tò mò: "Sao chú phản kháng?"

 

Chu Nguyên Nhĩ thẳng , chiếc kính trong tay cô, hỏi ngược : "Có ích gì ?"

 

Thứ cô , cô sẽ tìm cách để lấy .

 

Thời Nguyệt xong, khẽ mím môi.

 

Giây tiếp theo, bàn tay lớn hạ xuống đỉnh đầu cô một cách chính xác, xoa mạnh hai cái, dễ dàng lùi .

 

Anh cũng thấy cô giống như , dường như né tránh mà rụt vai một chút.

 

"Nghỉ ngơi cho ."

 

Chu Nguyên Nhĩ dậy ngoài.

 

Thời Nguyệt lên tiếng, ánh mắt dõi theo bóng lưng .

 

Cánh cửa mở đóng , cô mới thu hồi ánh mắt, chiếc kính trong tay.

 

Vài phút , Chu Nguyên Nhĩ đang tựa tường hành lang bên cửa, qua ô cửa sổ nhỏ trong suốt.

 

Cô gái nghiêng cuộn tròn, như thể cực kỳ thiếu cảm giác an , mà chiếc kính của vẫn cô cầm trong tay như một món đồ chơi.

 

Tiểu Ngữ , Cố Thời Nguyệt hằng đêm khi ngủ đều ngửa ngay ngắn, lẽ cả đêm tư thế cũng hề đổi.

 

Chu Nguyên Nhĩ hai đưa cô đến bệnh viện, cô đều cuộn thành một cục như , cô ở Cố gia ngay cả lúc ngủ cũng đầy cảnh giác, để lộ một chút cảm xúc nào, ở bệnh viện ngược khiến cô nhẹ nhõm hơn vài phần.

 

 

Loading...