MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1187
Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:06:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Gần đây nội bộ tập đoàn định, bác định đợi khi mắt cháu hồi phục , đến nhận chức thì mới mở đại hội cổ đông, lúc đó sẽ xóa tên ông luôn.”
“Vâng ạ.” Thời Nguyệt gật đầu: “Cháu sẽ nhận chức vụ gì ạ?”
Phó chủ tịch Trương thấy gương mặt cô bình tĩnh, ánh mắt kiên định, kìm mà thở dài trong lòng, đây ông quả nhiên nhầm , ngờ cháu gái của lão Tưởng khá giống ông như .
“Trước đó, cháu cần một việc.” Phó chủ tịch Trương : “Coi như là một thử thách mà những lão già như tụi bác đặt cho cháu.”
Thời Nguyệt mỉm : “Vâng ạ.”
Phó chủ tịch Trương ngờ cô sảng khoái như , hơn nữa còn tràn đầy tự tin, ông đặt chén xuống, hỏi: “Biết công ty thực phẩm dinh dưỡng Đông Giang thuộc quyền sở hữu của chúng ?”
Thời Nguyệt gật đầu: “Đông Giang tập trung các sản phẩm dành cho trẻ sơ sinh, nhưng thành tích giảm dần theo từng năm, mấy năm gần đây đều thua lỗ nặng nề.”
Sự cạnh tranh trong ngành quá lớn, hơn nữa lượng trẻ sơ sinh cũng đang giảm , nếu công ty chủ động đổi mới đổi thì sớm muộn gì cũng xong đời.
Phó chủ tịch Trương: “Vậy thì xem cháu thể cứu vãn đến mức độ nào .”
Sau khi Thời Nguyệt đồng ý, cô bèn gửi một bản danh sách cho ông: “Đây đều là những Diêm Dịch Nhiên sắp xếp ở trụ sở chính, bác xem qua ạ.”
Cô chắc chắn, chuyện cô tiếp quản công ty Đông Giang sẽ nhanh ch.óng truyền đến tai Diêm Dịch Nhiên.
Không thì hủy hoại, đó là chuyện Diêm Dịch Nhiên sẽ .
Trong thời gian ngắn, cô cần nhổ sạch những mạng lưới nhân mạch mà Diêm Dịch Nhiên để , để tránh tiếp tục gây rắc rối cho trụ sở chính.
Buổi chiều, khi Chu Thiên Kỳ về một lúc lâu vẫn thấy Thời Nguyệt bước khỏi thư phòng, bèn tìm dì Trần hỏi chuyện: “Cô đó bao lâu ?”
“Nguyệt Nguyệt khi ngủ trưa xong là ở trong thư phòng suốt, đúng , sáng nay cũng ở trong thư phòng đấy, liệu quá mệt mỏi ?”
Nghe dì Trần trả lời, Chu Thiên Kỳ nhíu mày, tới cửa thư phòng, gõ cửa.
“Nguyệt Nguyệt?”
Anh hẹn với cô là sẽ can thiệp chuyện công ty của cô, nhưng cô cứ vùi đầu như , thể lo lắng cho ?
Thời Nguyệt khóa cửa, đẩy cửa thẳng luôn.
Sau bàn việc, Thời Nguyệt ngẩng đầu sang: “Anh về sớm thế?”
“Không về thì còn em đang gì nữa đấy, dì Trần em cứ ở lỳ trong thư phòng? Chẳng lẽ em đối mặt với máy tính cả ngày ?”
Thời Nguyệt lắc đầu: “Không , em chỉ xem một ít tài liệu thôi, vả em nghỉ ngơi mà.”
Chu Thiên Kỳ tới mặt cô, nâng mặt cô lên, xoáy mắt cô một lát mới yên tâm: “Đừng xem nữa, ngoài sân dạo .”
Thời Nguyệt: “... Ồ.”
Chu Thiên Kỳ dắt cô rời , vô tình liếc thấy tập tài liệu in bàn của cô, mí mắt giật giật: “Đông Giang? Bọn họ định để em quản lý công ty chứ?”
Thời Nguyệt: “Vâng, chính là công ty , là thử thách dành cho em.”
Chu Thiên Kỳ nghiêm túc hỏi cô: “Em gia nhập tập đoàn Tưởng thị ?”
“Muốn chứ.” Thời Nguyệt khựng một chút, ngẩng đầu : “Trông em giống như một chút dã tâm cũng ?”
Chu Thiên Kỳ cúi xuống, chăm chú khuôn mặt trắng trẻo xinh của cô, chậm rãi thốt từng chữ: “Dã tâm thì thấy, chỉ thấy chút...”
Thời Nguyệt: “Hửm?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1187.html.]
Chu Thiên Kỳ: “Có chút mắt.”
Thời Nguyệt: “...”
Khóe miệng cô giật giật, đưa tay đẩy : “Diêm Dịch Nhiên vẫn còn là cổ đông, để cho cơ hội trở , em chặn hết đường của .”
Chu Thiên Kỳ khẽ : “Được, nếu em cần giúp đỡ thì cứ cầu xin , cũng là thể giúp em.”
Thời Nguyệt đùa: “Anh đừng suốt ngày tranh thầu với em là .”
Mặc dù cô nhưng Chu Thiên Kỳ vẫn cô chịu áp lực quá lớn.
Cuộc khủng hoảng của công ty Đông Giang cũng là cuộc khủng hoảng của cả ngành, việc tỷ lệ sinh trong nước sụt giảm là sự thật, cô cứu vãn một công ty lớn như thì chỉ thể khai phá những con đường mới.
Đây cũng là một việc cực kỳ mạo hiểm, cô dám ?
“Hiện giờ ý tưởng gì ?” Chu Thiên Kỳ vẫn kìm , quên sạch lời hẹn ước ban đầu.
Thời Nguyệt chỉ đầu : “Đại khái là ý tưởng , thực đây em từng chú ý đến công ty con , em còn cha và ông nội bàn bạc về nó, nhưng lúc đó để tâm, luôn cảm thấy liên quan đến , bây giờ em kinh doanh công ty .”
Cô đến cuối cùng, giọng cũng ngày càng nhỏ .
Chu Thiên Kỳ bao giờ nhắc đến những chuyện đây với cô, vì sợ cô nghĩ quẩn, giờ đây cô chủ động nhắc tới, ngược chứng minh cô thể bước khỏi bóng tối quá khứ.
Anh đưa tay ôm lấy cô: “Em gì thì cứ , điều vất vả quá, cần giúp gì thì nhớ đấy.”
“Vâng.”
Chu Thiên Kỳ siết c.h.ặ.t vòng tay, như thể thở dài một tiếng, chậm rãi : “Tưởng Thời Nguyệt, thích em.”
Thời Nguyệt kinh ngạc, mà cũng lúc thẳng thắn như ?
Không thấy Thời Nguyệt phản hồi, Chu Thiên Kỳ chút tự nhiên, còn chút sốt ruột, bóp nhẹ eo cô một cái, trầm giọng hỏi: “... Em thấy ?”
Thời Nguyệt ngẩng đầu: “Em thấy .”
Chu Thiên Kỳ hài lòng: “Thái độ của em là hả?”
Thời Nguyệt , u uất : “Đàn ông thích đều là lời ma quỷ cả.”
Chu Thiên Kỳ: “Hửm?”
Câu mà quen tai thế nhỉ?
——
Khi tập đoàn Tưởng thị biến động nhân sự lớn, Diêm Dịch Nhiên cũng nhận tin tức ngay lập tức.
Hắn bọn họ chính xác những sắp xếp ở trụ sở chính, nhưng điều quả thực mang cho ít rắc rối.
Hơn nữa mấy lão già như Phó chủ tịch Trương mà mạo hiểm trọng dụng Tưởng Thời Nguyệt.
Còn để cô tiếp quản Đông Giang đang thua lỗ.
Đông Giang là nơi cha Tưởng bắt đầu từ cơ sở khi còn trẻ, nếu đổi là Diêm Dịch Nhiên thì quả thực cách để cứu vãn, nhưng Tưởng Thời Nguyệt thời đại học chẳng qua chỉ hưởng lạc, trong đầu cô thể nghĩ mưu kế gì chứ?
Có lẽ Chu Thiên Kỳ đang giúp đỡ cô, nhưng thể giúp cô cả đời , các cổ đông sẽ chấp nhận .
Đối với Diêm Dịch Nhiên mà , rắc rối hơn là Tưởng Thời Nguyệt kiện tội cố ý gây thương tích, luật sư đại diện là Lộ Lăng.