Giống như Chu Thiên Kỳ .
“Có cần như đây ?” Chu Thiên Kỳ ở bên cạnh hỏi.
Thời Nguyệt lắc đầu: “Cứ như , cũng .”
Nói xong, cô về phía cửa phòng đồ của , thật , cuối cùng cũng thể tự phối quần áo .
“Lát nữa bảo gửi quần áo mùa mới sang cho em.” Chu Thiên Kỳ theo lưng cô : “Em ăn gì? Để dì Trần cho em.”
“Cứ giống như đây là .”
Cả ngày hôm nay, Thời Nguyệt cứ lên xuống trong nhà , cũng là đang bận rộn chuyện gì.
Đặc biệt là khi quần áo mùa mới gửi đến, cô xếp từng bộ một thật ngay ngắn.
Mắt cô mới thấy , tầm vẫn còn mờ ảo, nhưng trong lòng cô vui vẻ nên dừng .
Ban đầu Chu Thiên Kỳ cứ để mặc cô bận rộn, về sợ cô quá mệt mỏi, bèn cưỡng ép ấn cô về phòng, bắt cô nghỉ ngơi cho .
Hai cùng giường cũng chuyện ngày một ngày hai.
Tối hôm đó, Chu Thiên Kỳ tắm rửa xong , lề mề mãi mới xuống bên giường.
Thời Nguyệt thể thường xuyên màn hình điện thoại, lúc xuống, điện thoại để bên gối đang phát nhạc, cô nhắm nghiền hai mắt nhưng miệng vẫn ngân nga hát, rõ ràng là vẫn ngủ.
Chu Thiên Kỳ cúi đầu cô, cô thấy động động tĩnh bèn mở mắt sang: “Sắp ngủ ?”
“Khụ khụ, ừ ừ...”
Chu Thiên Kỳ dời tầm mắt, im lặng xuống bên cạnh cô.
Anh cứ cảm thấy chỗ nào đó kỳ lạ.
Mắt chữa khỏi , đáng lẽ vui mừng mới đúng.
mà, cô cảm giác như đổi một chồng khác .
Còn , cảm thấy sức quyến rũ của cô tăng vọt, thế nên chỗ nào cũng thấy nhát gan vô cùng.
“Anh tắt đèn nhé?” Anh .
“Ừm.” Thời Nguyệt đáp một tiếng.
Đèn tắt, phòng tối om , Thời Nguyệt lật , giống như đây ôm lấy một cách thoải mái: “Ông xã, ngủ ngon~”
Chu Thiên Kỳ: “...”
Hóa cô thật sự coi thành hai ?
Lúc thấy, chính là ông xã yêu quý của cô.
Lúc thấy , cô trưng bộ mặt “ là cái loại rác rưởi gì thế ”.
Chu Thiên Kỳ cũng đưa tay ôm lấy cô, cúi đầu tìm đến đôi môi mềm mại của cô, điều hiện giờ cô nên quá lao lực, những việc tốn sức hơn thì thể .
Đêm nay, Chu Thiên Kỳ ôm vợ , một giấc ngủ ngon.
sáng hôm còn mở mắt, cảm thấy bắp đùi ai đó đá một cái.
Anh mơ mơ màng màng mở mắt, liền thấy Thời Nguyệt dậy, cô liếc một cái nhanh ch.óng xuống giường rời .
Cứ như thể là thứ gì đó kỳ quái lắm .
Chu Thiên Kỳ đưa tay vuốt trán: “Lại nữa ...”
Mắt của Thời Nguyệt vẫn cần tĩnh dưỡng để hồi phục, bên ngoài ánh nắng gay gắt khiến mở mắt .
Chu Thiên Kỳ kéo rèm cửa , bật đèn nhỏ lên mới về phía phòng vệ sinh.
Thời Nguyệt đang rửa mặt, Chu Thiên Kỳ đ.á.n.h răng chằm chằm cô trong gương, đôi mắt đen láy đầy vẻ rối rắm và oán hận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1186.html.]
“Chào buổi sáng.” Thời Nguyệt mở miệng chào hỏi.
Chu Thiên Kỳ rũ mí mắt, nhổ bọt kem đ.á.n.h răng : “... Sớm.”
Sau đó Thời Nguyệt gật đầu, luôn.
“...”
Cái gì gọi là tương kính như tân, chính là thế đây!
Lúc cô đang chăm sóc da, Chu Thiên Kỳ cũng ghé khuôn mặt trai gần: “Bôi cho một ít với?”
Trước đây cũng thường xuyên việc , cô sẽ dịu dàng giúp xoa đều sản phẩm dưỡng da mặt.
hôm nay đưa mặt đến mặt cô, cô “chát chát” vỗ lên, âm thanh vang dội hơn nhiều.
Chỉ trong chốc lát bôi nước hoa hồng và sữa dưỡng, khuôn mặt trắng trẻo của vỗ cho đỏ ửng.
Mí mắt Chu Thiên Kỳ giật giật, bàn tay giữ lấy gáy cô, mạnh mẽ mổ một cái lên môi cô.
Cô cũng phản kháng, còn tự thuyết phục bản : “Nhìn mãi cũng sẽ quen thôi.”
Chu Thiên Kỳ: “Cảm ơn em vì vẫn còn quen với , chứ đòi ly hôn.”
Thời Nguyệt: “...”
Đã từng ý định như .
Vừa thấy ánh mắt của cô, Chu Thiên Kỳ mổ một cái lên mặt cô, nghiến răng nghiến lợi : “Em dám thử xem?”
Thời Nguyệt lắc đầu: “Thử cái gì chứ? Em mới ly hôn , đừng bậy.”
Chu Thiên Kỳ xong, hôn cô một cái mới rời .
Sau khi tiễn , Thời Nguyệt cũng thư phòng.
Cô là vô sự, ngay cả lúc viện đây, Phó chủ tịch Trương cũng ngày ngày tìm cô trò chuyện.
Phó chủ tịch Trương vốn đến tuổi nghỉ hưu, thời gian qua ông buộc gánh vác đại cục, mệt đến mức tâm lực tiễu tụy, cho nên khi mắt Thời Nguyệt thể phục hồi, ông liền vô ý hữu ý mà tẩy não cô.
“Cháu giống hệt cha , thông minh gan , dám mạo hiểm, bao nhiêu gã khổng lồ thương nghiệp đều trưởng thành từ kiểu như cháu đấy.”
“Cháu xem, bản kế hoạch cháu thế nào, bác từng thấy đứa trẻ nào bản lĩnh như .”
“Quả nhiên là thiên phú dị bẩm, trong tập đoàn chẳng mấy ai cái tổng thể như cháu !”
“Nguyệt Nguyệt, bản phân tích của cháu quá, bác tìm chỗ sai nào, là cháu cứ đến tập đoàn thử sức nhé?”
...
Thế là Thời Nguyệt cứ thế mà tiếp xúc với ngày càng nhiều công việc của tập đoàn trong vô thức.
Thư phòng của nhà họ Tưởng trang trí theo phong cách cổ điển, những món đồ cũ giá sách đều là những thứ cha Tưởng thích mân mê.
Vì cứ dăm bữa nửa tháng lau dọn nên cũng thấy một hạt bụi nào.
Thời Nguyệt bước cánh cửa , cảm thấy trong lòng như sóng biển cuộn trào.
Sau khi nguyên chủ lượt mất tất cả , điều hối hận nhất thực vẫn là học quản lý t.ử tế với họ, trở thành một đứa trẻ khiến họ tự hào.
Thời Nguyệt xuống bàn việc, mở máy tính lên.
Ở đầu dây bên của video, Phó chủ tịch Trương bưng chén , về phía cô: “Nguyệt Nguyệt , cháu xuất viện ?”
Thời Nguyệt gật đầu: “Vâng ạ.”
“Nói chuyện chính sự với cháu nhé, vị cổ đông mà cháu nhắc tới bác điều tra , ông quả nhiên là do Diêm Dịch Nhiên sắp xếp, còn cướp ít nghiệp vụ của tập đoàn.”
“Vậy bác Trương định thế nào ạ?”