Ngón tay vân vê lớp băng gạc , khẽ : "Đợi em khỏe hẳn cũng lúc diễn đám cưới của chúng ."
Đây là đầu tiên nôn nóng đến .
Thời Nguyệt đưa tay ôm lấy eo , ngọt ngào đáp một tiếng: "Vâng."
Tuy nhiên, ngay tối hôm đó, khi bác sĩ điều trị chính tháo băng gạc mắt Thời Nguyệt , hai chỉ im lặng .
Sau đó mỗi ngượng ngùng dời tầm mắt chỗ khác.
"Nhìn thấy ?" Chu Thiên Kỳ nhất thời tìm thấy chủ đề gì liền hỏi một câu thừa thãi.
"Vâng, mờ một chút." Thời Nguyệt gật đầu: "Vẫn cần một thời gian dài để hồi phục."
Chu Thiên Kỳ vẫn là khuôn mặt đó trong ký ức của cô, góc cạnh rõ ràng, ngũ quan tinh xảo, nhưng khuôn mặt luôn gắn liền với giọng điệu mỉa mai châm chọc nên nhất thời cô cảm thấy chút quen.
Im lặng một lát, Chu Thiên Kỳ nhíu mày mặt cô: "Tưởng Thời Nguyệt, thái độ em là thế nào? Em đang chê ?"
Thời Nguyệt cũng : "... Anh nhận ."
Chu Thiên Kỳ nghẹn lời: "..."
Thời Nguyệt ngượng ngùng : "Em luôn cảm thấy lúc thấy và lúc thấy cứ như là hai khác ."
Khóe miệng Chu Thiên Kỳ giật giật một cách cứng nhắc, thì cảm giác đó, chỉ cảm thấy... đối diện với ánh mắt cô sẽ thấy chột , thấy khó thở.
"Sao là hai ?" Giọng trầm xuống, thử nắm lấy tay cô.
Dưới cái của cô, nhịp tim bắt đầu tăng tốc, cuối cùng đành buông tay cô , giọng điệu chút vội vàng: "Nguyệt Nguyệt, em như sẽ khiến cảm thấy là một tên lưu manh đấy."
Thời Nguyệt: "..."
là cô đang nghĩ như thật.
Thế là cô lặng lẽ nhắm mắt : "Như là , nắm ."
Cô chủ động rúc lòng .
Chu Thiên Kỳ im lặng.
... Hình như đúng là như sẽ cảm thấy tự nhiên hơn một chút.
"Giờ mắt thấy khó chịu ?" Anh cúi đầu cô.
Hàng mi cô dài cong v.út, khẽ rung động.
Anh nhịn mà đặt một nụ hôn lên đó.
"Hơi cay cay một chút nhưng ." Cô khẽ đáp , hàng mi càng rung động mạnh hơn.
Nụ hôn của lan dần từ khóe mắt xuống, chiếm trọn lấy cánh hoa đào mềm mại.
Cô từ từ mở mắt , Chu Thiên Kỳ đối diện với đôi mắt sáng ngời nhưng đen láy , trong khoảnh khắc bỗng quên cả thở, cũng quên luôn cả việc hôn cô.
Một sự ngượng ngùng quen thuộc thế cho sự tình tứ, len lỏi giữa hai .
"Khụ khụ..." Thời Nguyệt cúi đầu, vùi mặt l.ồ.ng n.g.ự.c : "Sau sẽ quen thôi mà."
Chu Thiên Kỳ ngửa đầu : "Ừ."
Không tại cảm giác dường như kể từ giây phút , giữa và cô bắt đầu một vòng giằng co kỳ lạ mới.
Thời Nguyệt ở bệnh viện thêm một đêm, đến ngày hôm mới xuất viện.
Chu Thiến Vân đặc biệt lái xe qua xem thử, thấy Thời Nguyệt đeo kính râm phía , Chu Thiên Kỳ xách hành lý vài bước, hai hề trò chuyện, vẻ mặt đều thản nhiên.
Nhìn vẻ như quen cho lắm.
Hả?
Chẳng lẽ khi cùng vượt qua hoạn nạn thì Tưởng Thời Nguyệt định đá em họ của cô ?
Thế thì !
Em họ vợ quan trọng, quan trọng là cô mới hạ quyết tâm chung sống với Tưởng Thời Nguyệt.
Tất nhiên thực sự vì Tưởng Thời Nguyệt hào phóng và giàu !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1185.html.]
Cô chỉ cảm thấy Tưởng Thời Nguyệt là đặc biệt đáng yêu mà thôi.
Chu Thiến Vân tiến lên đón, cuối cùng ghé sát bên tai Chu Thiên Kỳ hỏi: "Hai định chia tay ?"
Chu Thiên Kỳ lườm cô một cái: "Nói bậy bạ gì đó."
Chu Thiến Vân: "Hai vẻ chẳng khác gì lúc cả, thì xị mặt với cô , cô thì lườm nguýt ."
Chu Thiên Kỳ: "..."
Anh ngẩng đầu cô gái phía , trong lòng cảm thấy vô cùng bất lực.
Chẳng là vì cô vẫn quen thấy khuôn mặt của ?
Có lẽ là vì đây thường xuyên khiến cô chịu thiệt thòi nhỉ.
lúc đó cô cũng ít chướng mắt chứ.
Anh còn thèm lôi chuyện cô lúc với cô lúc để so sánh đấy!
Nếu cô cứ mãi thích nghi thì chẳng sẽ mất vợ ?
Anh bỗng thấy chuyện to tát đây!
Anh rảo bước tới bên cạnh Thời Nguyệt: "Nguyệt Nguyệt, về nhà luôn nhé?"
Lúc chuyện hận thể dí sát mặt mặt cô, nhiều chắc là sẽ thích nghi nhanh hơn thôi nhỉ.
Thời Nguyệt qua lớp kính sẫm màu, đưa tay đẩy mặt : "Vâng, về nhà."
Lạnh lùng.
Giọng điệu cô lạnh lùng hơn bình thường.
"..." Chu Thiên Kỳ lặng lẽ gật đầu.
Chu Thiến Vân thấy khí giữa hai căng thẳng nên cũng vội vàng chuồn lẹ.
Thời Nguyệt ngủ một lát xe, đợi khi về tới nhà họ Tưởng, Chu Thiên Kỳ quẳng hành lý sang một bên bế thốc cô lên, chẳng thèm để ý đến ánh mắt của dì Trần và , trực tiếp đưa cô về phòng.
Sau khi đóng cửa , Chu Thiên Kỳ liền cúi hôn cô.
Thời Nguyệt tựa cửa, vô thức nhắm mắt .
Chu Thiên Kỳ trầm giọng : "Đừng nhắm mắt."
Thời Nguyệt: "Hả?"
"Nhìn hôn em."
Thế là Thời Nguyệt trân trân .
Chu Thiên Kỳ: "..."
Chương 418 Mỹ nhân xanh mù 18 - Làm quen
Trong phòng kéo rèm cửa, ánh sáng tối, Chu Thiên Kỳ chống hai tay lên hai bên Thời Nguyệt, mãi mà hôn xuống .
Anh vẻ mặt như sắp pháp trường của cô mà nhất thời cạn lời.
Thời Nguyệt hỏi: "Sao thế?"
Chu Thiên Kỳ: "Anh cứ ngỡ đang cưỡng đoạt con gái nhà lành ."
Thời Nguyệt: "..."
Bạn tin ?
Hai hôm qua còn đang mặn nồng bàn chuyện đám cưới, hôm nay chỉ thể trố mắt .
Thời Nguyệt đưa tay sờ sờ mặt như để an ủi: "Hay là... chúng quen ."
Chu Thiên Kỳ ôm lấy cô, đặt cằm lên vai cô, thở dài thườn thượt: "Ừ."
Một lát Thời Nguyệt đẩy , quanh căn phòng của một vòng.
Rõ ràng là căn phòng quen thuộc của , nhưng giờ bỗng nhiên thấy thấy quen.