Diêm Dịch Nhiên đến đây ngờ sẽ nhận câu trả lời như , cô thành thật cho cô từng thích . giờ đây cô tàn nhẫn chọn đàn ông khác. Nghĩ đến những bức ảnh của và Ninh Hân Như, Diêm Dịch Nhiên lúc chỉ cảm thấy chút khó xử. Anh mừng vì cô thấy ảnh, nhưng cô chắc chắn là chuyện đó. Anh nhận sự an ủi về tâm hồn từ cô, nhưng đối với Ninh Hân Như, cũng thể nào từ chối.
Sau khi Diêm Dịch Nhiên rời , Chu Thiên Kỳ xuống cạnh Thời Nguyệt, dù Thời Nguyệt thấy cũng thể cảm nhận lạnh tỏa quanh . Anh nhịn hỏi : "Trước thích đến mức nào?"
Thời Nguyệt nghiêng đầu nghĩ một chút: "Không nhớ rõ lắm." Đó là tình cảm của nguyên chủ, ngây ngô và xanh mướt. Cô tiếp cận Diêm Dịch Nhiên, nhưng hiểu sâu sắc cách giữa và đối phương, cho nên một vốn kiêu ngạo như cô nảy sinh sự tự ti mặt . Khi Diêm Dịch Nhiên chủ động một chút, chỉ là tiện tay dành cho cô một chút quan tâm, cô một mực cho rằng đó là tình yêu của . Cô sẽ mù quáng tin tưởng , hận thể mổ tim cho xem. Lúc cô càng bình tĩnh, Chu Thiên Kỳ càng cảm thấy tình cảm lúc đó của cô chắc hẳn là mãnh liệt và nồng cháy.
Ánh mắt đầy vẻ tối tăm. Anh cô thích Diêm Dịch Nhiên, nhưng bao giờ nghĩ đến việc m.ổ x.ẻ quá khứ của cô để xem, cho nên hỏi nữa. Cô thể thản nhiên đối mặt nhưng thì thể.
Yên tĩnh trong chốc lát, cô chậm rãi đầu về phía , giơ tay sờ tới. Chu Thiên Kỳ cử động, để cô vỗ vỗ tượng trưng lên đùi hai cái. Cô như an ủi: "Chu Thiên Kỳ, cần ăn giấm , hiện tại em yêu ."
Chu Thiên Kỳ: "... Ai ăn giấm chứ?" Khóe miệng giật giật, cuối cùng cũng gì nữa, mặt sang một bên. Anh dám hỏi cô hiện tại yêu ai.
Mông cô dịch về phía , vì thấy nên càng cách. Khi cô tựa , gần như cả đều dựa lòng . Cô ngẩng đầu, nghiêm túc : "Anh đấy, em chuyện t.ử tế với chỉ là để giảm bớt sự đề phòng của thôi."
Chu Thiên Kỳ cúi đầu gương mặt trắng nõn của cô: "Tưởng Thời Nguyệt, em đang dỗ dành ?"
Thời Nguyệt chớp mắt: "Anh thì là ."
Chu Thiên Kỳ: "Hừ." Nghĩ thì, nếu là Diêm Dịch Nhiên thì chỉ đơn giản là giảm bớt sự đề phòng, rõ ràng là cả trái tim đều cô giày vò một trận tơi bời. Nghĩ đến biểu cảm của Diêm Dịch Nhiên khi rời , trong lòng Chu Thiên Kỳ dường như cũng còn chua xót như nữa. Quả nhiên, cảm giác hạnh phúc vẫn nhờ sự thê t.h.ả.m của tình địch để nền. Phi phi phi, Diêm Dịch Nhiên tính là loại tình địch nào chứ!
Chương 414 Mỹ nhân xanh mù (14) - "Chúc ngủ ngon, Chu Thiên Kỳ."
Chu Thiên Kỳ dọn ở thì thật sự cho mang hành lý qua. Tuy nhiên ở phòng ngay cạnh phòng Thời Nguyệt. Đồ dùng sinh hoạt trong phòng đều là đồ mới, trang trí trông chẳng khác gì khách sạn. Chu Thiên Kỳ chịu chi tiền, khả năng hành động càng cần bàn, chỉ trong nửa ngày, Tưởng gia cải tạo xong. Ngay cả một quen thuộc nơi như , khi đeo miếng che mắt cũng thể trong nhà mà va chạm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1174.html.]
【Độ hảo cảm của Chu Thiên Kỳ +1%!】
【Độ hảo cảm của Chu Thiên Kỳ +1%!】
...
Cả ngày hôm nay, Thời Nguyệt thỉnh thoảng thấy hệ thống xanh nhắc nhở. Anh việc quần quật cho cô, còn luôn nhớ đến cô. Chu Thiên Kỳ bước phòng Thời Nguyệt một nữa, quần áo ướt đẫm mồ hôi, thấy cô gái nhỏ cầm điện thoại ghế sofa đơn sách, trong lòng chút mất cân bằng. Anh đang trâu ngựa cho cô, cô thì , thong thả gớm nhỉ.
Anh về phía cô, hai tay chống ở hai bên cô, cúi xuống mặt cô, giọng điệu u ám: "Tưởng Thời Nguyệt, thoải mái ghê nhỉ."
"Hửm?" Cô đặt điện thoại xuống, nhưng trong điện thoại vẫn truyền giọng nam trầm ấm áp, ngừng kể về những lời đầy triết lý. Chu Thiên Kỳ mà thấy phiền, đưa tay tắt . Sau khi yên tĩnh , cô gái nhỏ mỉm với , nụ mang theo vài phần áy náy: "Chu Thiên Kỳ, em phiền ? Đây là cuốn sách một blogger khiếm thị giới thiệu, em gì nên mua về một lát."
"..." Chu Thiên Kỳ nụ của cô, còn chút oán hận nào nữa, chỉ còn sự đau lòng. Cô cũng chẳng giải trí gì, ngày tháng khá tẻ nhạt, sách một chút thì ? Anh là một đàn ông lớn, vất vả một chút thì ?
"Vậy em tiếp tục , chỉ với em một tiếng, tất cả những món đồ lặt vặt đều đặt trong phòng sách nhỏ của em , tìm gì thì bảo dì Trần tìm cho, t.h.ả.m trải thành lối theo bố cục phòng em, em cứ theo đó mà , sẽ đồ vật nào khác cản đường em , em thấy chỗ nào thuận tiện thì bảo dì Trần sắp xếp cho."
Cô nghiêm túc , gật gật đầu: "Vâng, vất vả cho , Chu Thiên Kỳ, thực sự đối xử với em ."
Chu Thiên Kỳ ngữ khí chân thành của cô cho chút tự nhiên. Anh túm lấy góc áo của , : "Anh đầy mồ hôi, tắm nhờ chỗ em một chút."
"Được chứ, nhớ mang theo quần áo nhé, nếu chỗ nào quen thì thể gọi em." Cô gái nhỏ xong mỉm với một cái mới cầm điện thoại lên tiếp tục nghiêm túc sách.
Chu Thiên Kỳ bước vài bước, khi cách xa cô mới thoát khỏi một loại cảnh giới kỳ diệu thể thành lời. Anh cứng nhắc , đăm đăm gương mặt xinh vô hại của cô gái nhỏ, nghi ngờ PUA (thao túng tâm lý) . Tuy nhiên những việc đều là chuyện nhỏ. Anh thì cũng sẽ khác ... cho nên chuyện cũng chẳng gì to tát. Cô thấy thê t.h.ả.m , giúp đỡ cô cũng là lẽ đương nhiên. Chu Thiên Kỳ lặp lặp việc tẩy não chính . Căn phòng của phòng tắm riêng, đương nhiên dùng nhờ của cô. Anh bước phòng tắm thơm tho, xoa sữa tắm thơm tho, dùng khăn tắm thơm tho... Anh liền còn chút ý định chống phận nào nữa.