MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1173

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:06:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Diêm Dịch Nhiên thật sự đủ vô sỉ mà. Cô đơn độc một , cuộc sống xâm nhập và kiểm soát.

 

"Không gì, tháo ." Chu Thiên Kỳ cố gắng cho giọng điệu bình thản hơn một chút, đó : "Thái độ của trong nhà tệ như , cân nhắc đổi một mẻ ?"

 

Thời Nguyệt mím môi, nửa ngày mới : "Anh quyết định , nhưng phiền , em đổi thế nào."

 

Thần sắc Chu Thiên Kỳ lạnh lùng, giọng nhẹ nhàng: "Chút chuyện , tính là phiền phức." Ánh mắt đảo qua một vòng, thấy miếng t.h.ả.m cửa phòng tắm một góc quăn lên, lập tức cau mày tiến lên. "Từng t.h.ả.m vấp ngã ?"

 

Thời Nguyệt do dự một chút mới khẽ gật đầu. Chỉ vấp một , đó cô nhớ kỹ.

 

"Thay nó ?" Chu Thiên Kỳ hỏi: "Thay loại bằng phẳng hơn." Anh thực dám tùy tiện động đồ đạc trong phòng cô, dù cô cũng quen thuộc với nơi , bất kể là cái gì cũng cô đồng ý mới .

 

Thời Nguyệt: "Được."

 

Không ai cô thực thể cảm nhận một chút ánh sáng và bóng tối, cô chỉ cần cẩn thận một chút là thể bảo vệ bản , để thương. Thời Nguyệt xuống cuối giường, tiếng bước chân của Chu Thiên Kỳ, từ ban công đến phòng đồ, từ phòng tắm đến phòng sách nhỏ. Bước chân của chậm, khi cô liền hỏi: "Anh đang ? Sao chậm thế?" Cô thể thấy một khối đen mờ ảo di chuyển khó khăn, cứ như thể cũng thấy đường .

 

"Phòng của em khá lớn." Chu Thiên Kỳ trả lời lời cô, bước chân dừng cửa ban công. Sau đó gỡ miếng che mắt đôi mắt xuống. Anh chỉ mới đeo miếng che mắt nửa tiếng đồng hồ, nhưng cảm thấy dường như trôi qua cả một thế kỷ. Phòng cô lớn, thiết lập các khu vực khác , nhưng nơi con gái sinh sống đồ đạc lặt vặt khá nhiều, ghế sofa lười ở lối , giá sách bằng kim loại, những chiếc gối ôm lớn đột ngột xuất hiện, đèn sàn tính thiết kế, đồ trang trí treo lơ lửng trung... Trong một thời gian ngắn, vấp bao nhiêu . Dù cô quen thuộc với phòng của đến thì cũng thể lúc nào cũng chú ý đến những thứ .

 

Ngay khi hai trở về Tưởng gia, Diêm Dịch Nhiên nhận tin tức. Khi đến Tưởng gia, bảy tám công nhân mặc đồng phục đang tiến hành tu sửa mặt đường, tạo một lối dành cho khiếm thị nhanh nhất và thuận tiện nhất dẫn thẳng cửa lớn. Anh hỏi thăm mới , gia chủ còn bảo họ xử lý một đồ nội thất góc cạnh sắc nhọn, cái nào thực sự thì thế bộ.

 

Diêm Dịch Nhiên bước phòng khách, liền thấy Thời Nguyệt đang thong thả sofa. Một hàng giúp việc đào tạo bài bản đang cung kính đó, đợi đến lượt phát biểu tự giới thiệu. Còn tủ trưng bày cạnh cầu thang, Chu Thiên Kỳ đang đeo miếng che mắt màu đen, dựa một tay để sờ soạn, chậm rãi qua phía .

 

Chu Thiên Kỳ thấy tiếng bước chân mới gỡ miếng che mắt , thuận tay lấy chiếc bình hoa đặt quầy xuống, dời góc khuất. Đi xuống từ cầu thang chắc chắn sẽ qua đây. Cái thứ bày ở đó dễ vỡ. Vỡ thì vỡ thôi, nhưng sợ hãi thì . Anh xong tất cả những việc mới ngẩng đầu đàn ông bước , ánh mắt lập tức tối sầm , xung quanh tỏa áp suất thấp.

 

Diêm Dịch Nhiên đối diện với ánh mắt của , cũng hề nhường nhịn nửa bước. Chu Thiên Kỳ động tĩnh lớn, cải tạo Tưởng gia, đuổi sạch cũ, còn tự tiện chọn cho cô tài xế và bảo mẫu riêng. Các camera xung quanh cũng mới bộ hoặc tháo dỡ. Chu Thiên Kỳ dường như trở thành chủ nhân nơi .

 

Từ cửa đến đây, cơn giận của Diêm Dịch Nhiên tăng vọt theo thời gian, trong mắt đều là sự phẫn nộ giấu giếm, giống như lãnh địa thuộc về khác xâm nhập. Diêm Dịch Nhiên khi thấy hành động của Chu Thiên Kỳ, cảm thấy một gáo nước lạnh dội từ đầu xuống. Chu Thiên Kỳ rốt cuộc là đang diễn kịch, thực sự đặt cảnh của Tưởng Thời Nguyệt để lo lắng? Không thể phủ nhận, những hành động của Chu Thiên Kỳ, trong mắt bất kỳ ai cũng đều là điểm cộng lớn. Cho nên cô cho cảm động ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1173.html.]

Không hiểu , trong lòng Diêm Dịch Nhiên lộp bộp một tiếng. Anh vẫn luôn tự phụ hiểu cô, hiểu rõ thù hằn giữa cô và Chu Thiên Kỳ, giờ xem chuyện giống như nghĩ. Thời Nguyệt cũng tiếng bước chân của Diêm Dịch Nhiên, nhưng lên tiếng, cô cũng lười chủ động mở miệng.

 

"Lần Diêm đổng qua đây nữa thì ơn chào hỏi một tiếng ?" Chu Thiên Kỳ lạnh lùng , về bên cạnh Thời Nguyệt.

 

Diêm Dịch Nhiên đáp : "Người còn tưởng nơi đổi chủ ."

 

Chu Thiên Kỳ da mặt cũng đỏ lên chút nào: "Chủ đổi, nhưng mà thêm một nữa."

 

Thời Nguyệt lời của hai , mấy giúp việc mặt cũng im lặng, đợi gia chủ lựa chọn. Họ cần ngóng cũng , trong nhà họ Tưởng hiện giờ chỉ một cô gái mồ côi mù, chăm sóc khó nhưng cần cẩn thận. Tưởng gia giàu nứt đố đổ vách, chi phí một tháng bằng nhà khác nửa năm, cho nên bất kể là ai cũng tranh vỡ đầu . Cũng mấy đó rốt cuộc là chuyện gì mà để Tưởng tiểu thư sa thải bộ. Người Tưởng gia sa thải về cơ bản cũng khó tìm chủ nhà khác.

 

"Mọi đều ở , bây giờ thể bắt đầu việc." Thời Nguyệt với họ.

 

Mấy , đồng loạt lộ nụ thở phào nhẹ nhõm: "Vâng, thưa Tưởng tiểu thư."

 

Mọi tản rời , để gian trò chuyện cho ba . Sau khi yên tĩnh , Diêm Dịch Nhiên về phía Thời Nguyệt, hỏi: "Nguyệt Nguyệt, đây là điều em ?"

 

Thời Nguyệt gật đầu: "Chu Thiên Kỳ đối xử với em ."

 

Giọng Diêm Dịch Nhiên trầm xuống: "Vậy còn là cái gì?"

 

Cô do dự một chút mới : "Hiện tại em chỉ coi trai thôi."

 

"Vậy còn ?"

 

"Trước , em từng thích ."

 

Khi giọng cô dứt lời, trong phòng khách yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng kim rơi.

 

 

Loading...