MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1157

Cập nhật lúc: 2026-02-15 06:02:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

bắt đầu quen với chế độ dành cho mù của điện thoại, nhưng xung quanh ồn, cô rõ giọng hệ thống của điện thoại.

 

Chu Thiên Kỳ dứt khoát giật lấy điện thoại của cô: "Cô chụp ảnh ?"

 

Cô gật gật đầu, giơ bánh trứng lên: "Anh giúp chụp cái ."

 

Chu Thiên Kỳ cũng từng công cụ chụp ảnh cho Chu Thiến Vân, nhưng hứng thú với những thứ , cũng kiên nhẫn, nên chụp đều như ý .

 

Chu Thiến Vân ít chê bai kỹ thuật của , đó đều trực tiếp mua chân máy, cũng dùng đến nữa.

 

Anh Thời Nguyệt chụp là bánh trứng, tiện tay chụp một tấm, cảm thấy cũng chẳng .

 

Thế là hướng ống kính về phía cô.

 

Cũng tại , khi đối diện với bánh trứng, thấy máy ảnh thật tệ, chụp tấm ảnh nào.

 

khi ống kính hướng về phía cô, khuôn mặt cô dường như tự mang ánh sáng dịu nhẹ, bất kể tạo biểu cảm gì, đều ăn ảnh.

 

Thời Nguyệt cứ thấy tiếng tách tách, nhíu mày: "Chỉ là một cái bánh trứng thôi mà cũng chụp nổi ?"

 

Chu Thiên Kỳ ảnh động của cô gái màn hình điện thoại, miệng thuận miệng đáp: "Ừ."

 

Thời Nguyệt dặn dò: "Vậy những tấm ảnh thì nhớ xóa nhé, đừng chiếm bộ nhớ của ."

 

Chu Thiên Kỳ lật qua lật các bức ảnh: "Được."

 

Kết quả là chỉ xóa mỗi tấm ảnh bánh trứng.

 

mà tin thật, gật gật đầu: "Vậy thôi."

 

Cô cũng hỏi đòi điện thoại, hất cằm hiệu cho dẫn đường.

 

Đi trong chợ, cô cái gì cũng chụp một cái, dường như cảm thấy công cụ Chu Thiên Kỳ cũng tệ, cô cũng đa là sai bảo .

 

Chu Thiên Kỳ cầm điện thoại của cô, ấn tắt vài cuộc điện thoại, thuận tiện kéo đối phương danh sách đen.

 

Cơn tức trong lòng mới phát tiết .

 

Nhìn cô gái đang nở nụ ở đối diện, hướng ống kính về phía cô, nghiêm túc chỉ huy: "Mặt cô, nghiêng sang bên trái một chút."

 

Cô ngoan ngoãn lời, điều chỉnh tư thế, giơ tay chữ V bên cạnh má.

 

Chu Thiên Kỳ biểu tượng chữ V đổi của cô, một tiếng: "Cô còn tư thế nào khác ?"

 

Thời Nguyệt khi nhạo, trề môi một cái, giơ tay chữ V lên đỉnh đầu: "Như thế ?"

 

Chu Thiên Kỳ: "..."

 

Đây chẳng vẫn là tay chữ V ?

 

Sao cô ngốc nghếch thế chứ.

 

Chu Thiên Kỳ miệng lẩm bẩm một câu "đồ ngốc", khuôn mặt tuấn tú kìm theo cô.

 

【Độ hảo cảm của Chu Thiên Kỳ +1%!】

 

【Độ hảo cảm của Chu Thiên Kỳ +1%!】

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Đừng tưởng là cô thấy!

 

Chu Thiên Kỳ mới là đồ ngốc, sớm muộn gì cũng đem bán!

 

Chu Thiên Kỳ thấy khuôn mặt cô gái trong ống kính dần trở nên hung dữ, thế là bắt đầu đưa ý kiến: "Tưởng Thời Nguyệt, cô hung dữ như ăn thịt ? Dọa cho trẻ con bên đường hết kìa, cô một cái thì sẽ sụt cân ?"

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Mau nào đó đem .

 

——

 

Có lẽ là do đồ ăn phố ẩm thực quá mặn, Thời Nguyệt ở xe cứ liên tục nốc nước.

 

"Cô là cá ? Sao mà rời nước thế." Chu Thiên Kỳ miệng chê bai lải nhải, nhưng vẫn thành thật vặn mở một chai nước khác đưa cho cô.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1157.html.]

từ từ uống vài ngụm, mới : "Phụ nữ đều từ nước, qua ?"

 

Chu Thiên Kỳ đưa tay bấu nhẹ một cái lên cánh tay trắng nõn của cô: "Ồ, bây giờ ."

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Anh thực sự thích táy máy khác.

 

"Anh định đưa ?" Thời Nguyệt động tĩnh ngoài xe, cảm thấy chút xa lạ.

 

Sao bọn họ vẫn còn ở ven sông thế ?

 

Chu Thiên Kỳ cân nhắc một chút, thần sắc trở nên nghiêm túc, đáp: "Bên phía nhà họ Tưởng, cô tạm thời đừng về đó ở."

 

"Tại ?"

 

"Bởi vì cô liên hôn với ."

 

"Chuyện liên quan gì ?"

 

"Không ?"

 

Thời Nguyệt nghẹn lời, Chu Thiên Kỳ thực cũng tinh ranh.

 

: "Anh như thuyết phục , vẫn về nhà, đưa về, tự bắt xe."

 

Chu Thiên Kỳ chằm chằm khuôn mặt bướng bỉnh : "Ai khi cô về nhà, còn thể gặp ? Dù đám nhà cô cũng canh giữ cô c.h.ặ.t."

 

Anh đương nhiên là đang ám chỉ Diêm Dịch Nhiên.

 

Anh dự cảm, để cô về nhà họ Tưởng, chừng còn liên hôn nữa , hoặc là cô sẽ trực tiếp biến mất luôn.

 

Lý do của , rõ ràng thuyết phục cô.

 

Cô gật gật đầu: "Được."

 

Sau đó : "Diêm Dịch Nhiên hẹn hò với Lộ Lăng, e là sẽ nổi giận đấy."

 

Chu Thiên Kỳ lạnh lùng nhạo: "Anh lấy tư cách gì mà nổi giận?"

 

Thời Nguyệt: "Anh thích mà."

 

"..." Chu Thiên Kỳ đột ngột về phía cô.

 

Thấy thần sắc cô bình tĩnh, mới hừ lạnh, như là cảnh cáo mà với cô: "Đàn ông thích, đó đều là lời dối."

 

Thời Nguyệt từ từ sang phía , ánh mắt dường như lóe lên một tia sáng: "Ồ."

 

Chu Thiên Kỳ: "..."

 

Chủ đề dừng ở đây, suốt quãng đường, Thời Nguyệt chuyên tâm nghịch điện thoại.

 

Bên tai Chu Thiên Kỳ liên tục là âm thanh phát từ điện thoại của cô.

 

Anh giúp cô xóa Diêm Dịch Nhiên và Lộ Lăng, khi cô tìm thấy , chút nghi hoặc: "Anh gì điện thoại của thế?"

 

"Không gì, vài quá phiền phức, để cô yên tĩnh một chút mà cô còn vui ?"

 

bĩu môi: "... Sau đừng đụng điện thoại của , phiền c.h.ế.t ."

 

Chu Thiên Kỳ: "Ồ."

 

Anh thấy cô mở vòng bạn bè, chọn ảnh.

 

Anh liếc mắt qua, màn hình điện thoại của cô là ảnh của chính cô.

 

Anh nhớ tới những tấm ảnh chụp cho cô, tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, vội vàng ghé mắt một cái.

 

động tác của cô cực nhanh, đăng lên .

 

Anh móc điện thoại của chính , mới một cái, quả nhiên thấy trạng thái cô đăng.

 

Cũng cô dựa trực giác gì, chọn chín tấm ảnh là bóng dáng của cô.

 

Trong khu chợ sáng rực, dòng tấp nập, tay cô cầm các loại đồ ăn vặt thì cũng là đồ thủ công thú vị, nụ mặt cô tự nhiên rạng rỡ, đa lúc là ống kính.

 

 

Loading...