MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 115

Cập nhật lúc: 2026-02-15 02:40:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngoại hình và khí chất của hai vốn xuất sắc, cho nên thu hút ít ánh của , Thời Nguyệt nghiêng mặt l.ồ.ng n.g.ự.c đàn ông.

 

"Anh trai, khi em thể bộ nữa, ông nội dường như càng ghét em hơn, em trông như thế , ?"

 

Lời cô rầu rĩ như kim đ.â.m tai Cố Kình.

 

Cố Kình liếc những đang chú ý xung quanh, mới trầm giọng : "Sẽ , Nguyệt Nguyệt dù thế nào cũng xinh , Nguyệt Nguyệt... sẽ lên thôi."

 

Thời Nguyệt đưa tay túm lấy cổ áo : "Anh trai, nếu một ngày như , chúng cùng núi Bạch Ngọc ngắm mặt trời mọc ?"

 

Hốc mắt Cố Kình bỗng dưng nóng lên, hai năm cô cũng từng , trai, đợi khi em trở thành vũ công chính trở về, em sẽ cùng núi Bạch Ngọc ngắm mặt trời mọc, tập luyện cho nhé.

 

"Được."

 

——

 

Tối hôm đó, Tiêu Tiểu Ngữ xuất hiện nữa, chỉ giúp việc mới tên Tiểu Liên chăm sóc Thời Nguyệt.

 

Trong phòng gương, nhưng cổ cô hai chỗ đau nhói.

 

Cô yên ở trong phòng, Cố Kình ý đồ gì với cô, cũng nhắc chuyện của Chu Nguyên Nhĩ nữa, như thể cực lực quên nỗi sỉ nhục đó.

 

Hệ thống Trà Xanh báo cáo cho cô tin tức về buổi tiệc thọ của Cố lão .

 

Ảnh của Cố Kình và Thời Nguyệt chiếm trọn trang bìa lớn, hướng dư luận càng thống nhất —— hai xứng đôi.

 

Sau khi Tiểu Liên rời , Thời Nguyệt thò tay cổ áo , lấy một chiếc điện thoại di động.

 

Hệ thống Trà Xanh: "?"

 

Ký chủ điện thoại từ lúc nào ?

 

Hại nó cứ đáng thương cho ký chủ bất kỳ công cụ liên lạc nào, tách biệt với thời đại, nên mới chủ động báo cáo tin tức cho cô.

 

Kết quả... hu hu hu, nó trong mắt ký chủ đúng là một trò , hình tượng chẳng cao lớn oai phong chút nào!

 

"Lấy từ chỗ Tiểu Ngữ đấy." Thời Nguyệt .

 

Hệ thống Trà Xanh: "..."

 

Thời Nguyệt trực tiếp nhập mật mã, thực sự trang chủ.

 

Điện thoại là đồ mới, Tiêu Tiểu Ngữ lẽ cũng thể ở đây mãi, nên để cho cô một chiếc điện thoại.

 

Liên lạc duy nhất trong danh bạ cũng là Tiêu Tiểu Ngữ.

 

Tuy nhiên Thời Nguyệt liên lạc với ai, cô chỉ lướt xem tin tức về và Cố Kình.

 

Nhìn cách dùng từ đó, chắc là do Cố Kình cho đăng, giống như đang tuyên chiến với Cố lão, cũng giống như đang tuyên cáo với tất cả : Cố Thời Nguyệt là của Cố Kình.

 

Không chỉ báo chí ảnh của bọn họ, Weibo cũng các chủ đề liên quan, những bức ảnh và video cô xe lăn hề ít, vì gương mặt đó, cô còn thu hút thêm ít fan.

 

Thời Nguyệt tùy ý lướt một chút, đó giấu điện thoại xuống gầm giường.

 

Tiêu Tiểu Ngữ cổng lớn Cố gia, chiếc vali ném mặt, chỉ đành ngậm ngùi rời .

 

Cái tên Cố Kình đúng là chẳng theo lẽ thường chút nào, đang yên đang lành đuổi cô ngoài nữa ?

 

Lúc cô bắt xe rời , phía Chu Nguyên Nhĩ : "Điều tra cô là em họ khó, cũng nhẫn nhịn cô lâu ."

 

Tiêu Tiểu Ngữ: "Ồ, vạ lây ."

 

Chu Nguyên Nhĩ: "..."

 

"Điện thoại để chứ?" Sau đó hỏi.

 

"Ừ."

 

Sau khi câu trả lời, Chu Nguyên Nhĩ liền cúp điện thoại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-115.html.]

 

Trong căn hộ cao cấp view sông u tĩnh lạnh lẽo, cửa sổ sát đất, Chu Nguyên Nhĩ đặt điện thoại xuống, xoay về phía quầy bar nhỏ phong cách cổ điển.

 

Trước quầy bar, một đàn ông cao lớn lạnh lùng đưa cho một ly rượu, giọng điệu vô cùng khách khí.

 

"Chu Nguyên Nhĩ, chú thật tìm việc cho đấy, là cái ghế tổng giám đốc Cố thị chú tới ?"

 

Đây là trai của Chu Nguyên Nhĩ, Chu Nguyên Kỳ.

 

So với em trai, khí chất của Chu Nguyên Kỳ trầm nội liễm hơn.

 

"Đối với thì đây đều là chuyện nhỏ thôi." Chu Nguyên Nhĩ bưng ly rượu lên, hiểu nhớ tới nửa ly nước trái cây chiều nay.

 

"Chuyện nhỏ? Cố Kình bây giờ đúng là một gã điên, cao điệu tuyên thệ chủ quyền, nhắm Cố thị, Chu Nguyên Nhĩ, còn tưởng chú ngủ với cô bé nhà đấy."

 

Trước đó Chu Nguyên Nhĩ nổi tiếng là vì phòng khám của cứu chữa cho ít bệnh nhân nan giải, nhưng khi Cố Kình rùm beng lên như , đều đằng còn Chu gia chỗ dựa.

 

Mà Cố Kình trong một sớm một chiều cũng căn bản chẳng .

 

Chu Nguyên Nhĩ rũ mắt chất lỏng đỏ tươi trong ly, chậm rãi thốt : "Cũng chẳng khác là bao."

 

"Phụt..."

 

Chu Nguyên Kỳ chút thất thái, ngước mắt em trai đang vẻ mặt bình thản.

 

"Chú từ khi nào mà 'sói' như thế?"

 

"Khá thú vị."

 

"Thú vị chỗ nào?" Chu Nguyên Kỳ hỏi tới, "Cố lão bây giờ chắc cũng sẽ để chú phụ trách Cố Kình nữa, chú mưu cầu cái gì chứ?"

 

Chu Nguyên Nhĩ: "Mưu cầu sự mới mẻ?"

 

Chu Nguyên Kỳ: "... Cút."

 

Sau đó nghiêm chỉnh , "Tuy nhiên, cô em gái Cố Thời Nguyệt đó thực sự xinh , tự mang khí chất, đáng tiếc rơi tay một kẻ điên phê, dù chú cũng coi là một bác sĩ, nếu thực sự thể cứu cô bé , đó cũng là một việc thiện, thể khoe khoang mấy năm đấy."

 

Chu Nguyên Nhĩ: "..."

 

"Anh kính mới ? Nhìn quen."

 

Chu Nguyên Nhĩ nhớ tới chuyện gì, bỗng nhiên một tiếng: "Vậy thì nhịn ."

 

"... Cái nết ."

 

Chu Nguyên Kỳ xua tay rời , khi khỏi cửa lớn, vẻ mặt càng thêm nặng nề.

 

Cái đứa em trai , thời trẻ đúng là một con mãnh hổ, thi trường cảnh sát vùng, thương nặng liệt giường nửa năm, mới bắt đầu tiếp xúc với tâm lý học.

 

Ở một mức độ nào đó, Tiểu Ngữ thể thoát khỏi bóng ma tâm lý nhanh như chính là nhờ sự giúp đỡ của em trai.

 

thực tế là nhiều khi, trái tim của một khó để thực sự cho khác bước .

 

Mọi chỉ thể tự cứu lấy , tự vượt qua chính .

 

Chương 42 Trà xanh hào môn bẻ cánh 10

 

Ngày hôm , Cố Kình đưa Thời Nguyệt đến trung tâm phục hồi chức năng.

 

Vẫn là phong cách tổng tài bá đạo của , cả trung tâm phục hồi chức năng bệnh nhân nào khác.

 

Lúc cô tập luyện, phần lớn thời gian Cố Kình cũng ở bên cạnh bầu bạn với cô.

 

tiến độ phục hồi của cô mấy lý tưởng.

 

Liên tiếp mấy ngày, Thời Nguyệt hầu như cứ về đến Cố gia là ngủ mê mệt, quá mệt mỏi .

 

Cố Kình xót cô, liền sắp xếp cho cô ở trung tâm phục hồi chức năng, như cần vất vả, hơn nữa còn chuyên nghiệp hơn chăm sóc.

 

 

Loading...