Đối phương c.h.ử.i rủa ầm ĩ, nhưng thấy mặt lạnh tanh nên dám chọc , đầu bỏ .
Thời Nguyệt thấy những động tĩnh nhưng là nhắm , nên tiếp tục bước tới.
Bước chân cô chậm rãi nhưng tự tin, nếu chú ý sẽ phát hiện cô thấy gì.
Chu Thiên Kỳ theo cảnh , trong lòng ngạc nhiên.
Cô thích nghi với cảnh mù lòa nhanh hơn tưởng.
Tuy nhiên, ngoài việc thích nghi nhanh nhất thể, dường như cô cũng còn cách nào khác.
Thấy cô sắp sai hướng, về phía dãy ghế của khác, cau mày, định mở miệng thôi, cuối cùng cũng lên tiếng, mà vòng mặt cô, dùng cơ thể chặn đường cô.
Thời Nguyệt cảm thấy ở phía , đột ngột dừng bước, đưa tay dò dẫm, đúng lúc chạm n.g.ự.c .
Cô nhanh ch.óng rụt tay : “Xin .”
Cô thốt một câu, cúi đầu suy nghĩ một chút, vòng qua về phía bên trái.
Chu Thiên Kỳ đảo mắt một cái.
Đồ ngốc, sai !
Cô định lên sân khấu hả?!
Hắn tiếp tục nhích sang trái, chặn đường cô.
Cô dừng nữa, dường như lúc mới nhận sai hướng, thế là cô xoay , cuối cùng cũng về phía quầy bar bên .
Chu Thiên Kỳ cúi đầu lướt qua vị trí n.g.ự.c, mới thong thả theo.
Quầy bar bên ít , pha chế mặt, ngay cả một nhân viên phục vụ cũng .
Chu Thiên Kỳ xuống vị trí bên cạnh, thấy pha chế định tới, xua tay hiệu cho cần.
Người pha chế nhận Chu Thiên Kỳ, đương nhiên theo lời .
Thời Nguyệt lôi điện thoại .
Cách đó xa, Chu Thiên Kỳ thể thấy tiếng từ điện thoại truyền tới.
Nhìn cô thao tác điện thoại khá thuần thục, tò mò ghé sát xem vài cái, kết quả thấy biệt danh cô đặt cho ——Chó săn nhỏ nhà họ Chu.
Chu Thiên Kỳ: ???
Tưởng Thời Nguyệt bệnh ?
Chu Thiên Kỳ chút do dự lấy điện thoại , thêm biệt danh cho đối phương.
Sau khi gõ hai chữ “Tưởng gia”, khựng , nhất thời nghĩ từ nào để thế cô.
【Độ hảo cảm của Chu Thiên Kỳ +3%.】
Giọng của hệ thống Trà Xanh như sắp hết .
Lòng Thời Nguyệt cũng gợn sóng.
Lúc Chu Thiên Kỳ chặn đường , cô nhận , giờ đang cạnh cô, đang suy diễn cái gì.
thể thấy, hiện tại còn chán ghét sự hiện diện của cô đến thế.
“Cạch.” Bên cạnh truyền đến tiếng ly thủy tinh chạm nhẹ mặt bàn, Thời Nguyệt khẽ liếc mắt sang.
Nghe thấy giọng của Lộ Lăng: “Tưởng tiểu thư, cô ở đây?”
Chu Thiên Kỳ qua phía cô gái, đúng lúc bắt gặp ánh mắt bình tĩnh của Lộ Lăng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1145.html.]
Thời Nguyệt tháo mũ xuống, ngượng ngùng mở lời về hướng đó: “Anh nhận .”
Lộ Lăng xuống cạnh cô: “Ừ, thật khó để chú ý tới, nhưng Tưởng tiểu thư nên xuất hiện ở đây.”
“ chỉ đến một lát thôi.” Cô đáp.
Lộ Lăng dứt khoát xuống cạnh cô: “Tưởng tiểu thư vẫn còn nhớ giọng , lúc kịp tự giới thiệu, tên là Lộ Lăng.”
Thời Nguyệt gật đầu: “ , gặp bác Lộ, hôm đó Diêm Dịch Nhiên cũng từng với , luật sư Lộ miệng lưỡi sắc bén, đầy chính nghĩa, những vụ án qua tay từng thất bại, là huyền thoại của giới luật sư.”
Lộ Lăng khẽ nhướn mày: “Lời thốt từ miệng Diêm tổng, thật là hiếm thấy nha, tưởng nhiều nghĩ là kẻ lợi thì dậy sớm, chỉ cần đưa tiền là vụ án nào cũng nhận chứ.”
Cô gái khẽ nhạt: “……Dù thì ý nghĩa cũng tương đương thôi.”
“Tưởng tiểu thư đến tìm ?” Lộ Lăng hỏi.
Cô phủ nhận, trong giọng mang theo sự giận dỗi: “Không tìm .”
Lộ Lăng nghiêng đầu, liếc Chu Thiên Kỳ, rõ ràng tò mò về việc tại xuất hiện bên cạnh Thời Nguyệt.
Vẻ ngoài của Lộ Lăng hề mang tính công kích, đôi mắt phượng lấp lánh, văn nhã nho nhã, khóe miệng lúc nào cũng nở nụ như như , ánh mắt vô cùng sắc bén.
Chu Thiên Kỳ , vì từng mắng tin tức xã hội khi bào chữa vô tội cho một kẻ sát nhân, kết quả là còn thắng kiện vụ đó.
Hai cách Thời Nguyệt trừng trừng, mang theo sự cân nhắc và xem xét như , nhưng ai lên tiếng.
Thời Nguyệt sang hai bên một cái, đột nhiên đưa tay sờ về bên , bất thình lình sờ trúng một khuôn mặt, cô sững , lập tức rụt tay : “Xin , ở đây.”
Chu Thiên Kỳ cũng sững , cứng đờ Thời Nguyệt.
“Ừ.” Hắn hừ một tiếng trong họng, lên tiếng, định lấp l.i.ế.m cho qua.
Hắn thể giải thích hành động của , cũng như tại ngoan ngoãn cạnh cô.
Tuy nhiên tai cô thính vô cùng, cô hướng về phía , cảnh giác hỏi: “Chu…… Thiên Kỳ? Sao ở đây?”
Lúc Chu Thiên Kỳ mới lên tiếng: “ vốn dĩ ở đây mà.”
Thời Nguyệt: “Ồ, lén lén lút lút, lấm lấm lét lét.”
Giọng Chu Thiên Kỳ cũng lạnh xuống: “Cô nữa xem?”
Thời Nguyệt: “……”
Lộ Lăng lên tiếng phá vỡ bầu khí kỳ quái giữa hai : “Tưởng tiểu thư, cô uống chút gì ? cô uống rượu, uống nước lọc nhé?”
Chu Thiên Kỳ: “Đến quán bar uống nước lọc, chắc chỉ Tưởng Thời Nguyệt cô mới chuyện .”
Thời Nguyệt nghiến răng : “ cứ uống nước đấy, một bình nước thật lớn.”
Chu Thiên Kỳ: “Xì.”
Ngay cả Lộ Lăng cũng nhịn một tiếng: “Được.”
Thời Nguyệt: “……”
Lộ Lăng trực tiếp dậy hỏi phục vụ, một lát cầm ly và bình nước .
Thời Nguyệt đang nghịch điện thoại, ngón tay đột nhiên nhấn trúng cái gì đó, giọng nữ hệ thống nhắc nhở: “Chó săn nhỏ nhà họ Chu.”
Thời Nguyệt: “……”
Chu Thiên Kỳ: “……”
Cô vội vàng dời ngón tay , nhấn trúng Diêm Dịch Nhiên.
Hắn trả lời tin nhắn, vì mắt cô tiện nên gửi tin nhắn thoại: “Nguyệt Nguyệt, đang bận, mai ăn với em nhé, ngủ sớm .”