MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 113
Cập nhật lúc: 2026-02-15 02:40:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Nguyên Nhĩ sự nguy hiểm trong giọng điệu của cô.
Trong cơ thể bắt đầu chảy trôi một loại nhiệt độ quen thuộc và nóng bỏng nào đó, dường như giây tiếp theo sẽ sôi trào lên.
Thời Nguyệt thoáng thấy bóng dáng gì đó lay động, đó cô dang tay ôm lấy cổ Chu Nguyên Nhĩ.
Chu Nguyên Nhĩ ngả , để giữ vững hình, chỉ thể ôm lấy cô.
Trò đùa tai quái như thế từng xảy .
Chu Nguyên Nhĩ vẫn khá bình tĩnh, nhưng cô nhân lúc ôm lấy cô bỗng nhiên nâng chiếc cằm thanh tú lên, hôn lên môi ——
Trong khoảnh khắc đó, Chu Nguyên Nhĩ thực sự cảm nhận , cô còn tệ hại hơn những gì tưởng tượng.
mà, cũng mềm mại.
Chu Nguyên Nhĩ rũ mắt, đột nhiên đẩy cô về xe lăn.
Anh hề lùi , hai tay chống lên hai bên xe lăn, dùng tư thế chiếm hữu tuyệt đối giam cô trong gian chật hẹp, đôi môi mỏng áp lên sự mềm mại ấm áp đó.
Không chỉ , còn tùy ý vén những lọn tóc của cô lên, để dấu vết của bên cổ cô.
"Chu Nguyên Nhĩ!"
Một tiếng quát tháo đầy giận dữ truyền đến.
Chu Nguyên Nhĩ lùi đúng lúc.
Đập mặt là nắm đ.ấ.m của Cố Kình!
Chu Nguyên Nhĩ nghiêng đầu né tránh, trong lúc đối phương tiếp tục vung nắm đ.ấ.m để trút giận, lên tiếng: "Cố Kình, như thật là quá trẻ con ."
Cố Kình nộ khí xung thiên: "Chu Nguyên Nhĩ, đang cái gì thế?!"
"Chính là những gì đang thấy đấy." Ánh mắt Chu Nguyên Nhĩ xuyên qua , dừng khuôn mặt dường như đang thất thần của cô gái xe lăn: " trúng cô ."
Từng chữ từng chữ, trong tiểu viện thanh vắng, gió lạnh thổi tan.
trong tai Cố Kình, điều đó thật ch.ói tai và nực !
"Chu Nguyên Nhĩ, là cái thá gì chứ, lấy tư cách gì mà tơ tưởng đến Nguyệt Nguyệt?"
Cố Kình mỉa mai , lùi hai bước, xoay về phía Thời Nguyệt, khi thấy đôi môi đỏ mọng sưng tấy của cô, cùng với những dấu vết cổ, lệ khí quanh lập tức lan tỏa tứ phía!
Vành mắt Thời Nguyệt đỏ hoe, bắt đầu rơi nước mắt, cô chủ động nắm lấy tay Cố Kình, khẽ : "Anh ơi, xin nhé, em chỉ là thử cảm giác rung động mà thôi, nên tùy tiện tìm đại một để thử một chút, ... trách em ?"
Chương 41 Trà xanh hào môn bẻ cánh 09
Sẽ ai trách cô cả.
Một cô gái liệt đôi chân, nhốt trong phòng suốt hai năm, tâm trạng u uất, khuynh hướng tự t.ử, suýt chút nữa cưỡng h.i.ế.p và còn trai tỏ tình, bất kể cô chuyện gì, dường như đều là hợp lý.
Lúc đuôi mắt cô ửng hồng khẽ rơi lệ, đến mức khiến thậm chí nỡ nặng lời với cô.
Cố Kình càng thể, một lời, đưa Thời Nguyệt rời khỏi tiểu viện.
"Chu Nguyên Nhĩ, đừng si tâm vọng tưởng." Hắn để cho Chu Nguyên Nhĩ một câu, ánh mắt như d.a.o găm trìu mến .
Chu Nguyên Nhĩ bóng dáng hai rời , mới cúi đầu chiếc ly thủy tinh vỡ tan giữa những viên đá cuội, mí mắt khẽ giật giật.
Anh theo bản năng đưa tay đẩy kính, phát hiện sống mũi trống rỗng, kính... mang mất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-113.html.]
thật là một tiểu ác ma mà.
khi nghĩ đến giọng điệu cô chuyện với Cố Kình, tự chủ mà nhếch môi.
Chỉ trong chốc lát, khôi phục biểu cảm thanh lãnh, cúi nhặt những mảnh vỡ thủy tinh mặt đất, gói khăn tay, ném thùng rác bên cạnh.
Cố Kình yêu cô đến mức mất hết lý trí, cô lợi dụng điểm , lợi dụng sự áy náy của đối với cô, là thể khống chế một cách dễ dàng.
Hơn nữa nãy loạn một trận như , Cố Kình nhất định sẽ tập trung hỏa lực phía .
Sao cô cứ thích tóm lấy mà gây họa thế nhỉ.
Tiêu Tiểu Ngữ vẫn đang ở hiện trường bữa tiệc, thấy Chu Nguyên Nhĩ bộ một , chút hiểu tình hình: "Em thấy Cố Kình dường như nổi giận , Nguyệt Nguyệt ?"
"Quay về nhà họ Cố , Tiểu Ngữ, em theo về xem ." Chu Nguyên Nhĩ thấp giọng .
"Vâng." Tiêu Tiểu Ngữ chằm chằm rời mắt: "Anh, thế? Kính ?"
Khi họ đeo kính, cô liền nghiêm chỉnh, chuyện cũng dám lớn tiếng.
Chu Nguyên Nhĩ: "Lúc cần xuất hiện thì nó sẽ xuất hiện thôi."
Tiêu Tiểu Ngữ: "?" Chẳng lẽ kính còn thành tinh ?
Lúc , một chiếc xe rời khỏi nhà cũ của họ Cố.
Không khí trong xe ngột ngạt, tài xế nơm nớp lo sợ, nâng vách ngăn lên, nhưng cũng thể ngăn cách lạnh đến nghẹt thở đó.
Cố Kình nghiến c.h.ặ.t răng, cơ bắp mặt căng cứng, từng lớp bóng tối in hằn trong đôi mắt đen như mực.
"Nguyệt Nguyệt, rung động ?" Hắn câu như thế nào, chỉ cảm thấy một trái tim mổ sống , đau đến tê dại.
Hắn thậm chí sợ thấy câu trả lời của cô.
Thời Nguyệt mờ mịt trong giây lát, giọng vẫn mang theo tiếng : "Chú ... cũng dịu dàng giống ."
Cố Kình dùng sức bóp c.h.ặ.t lòng bàn tay : "Nguyệt Nguyệt, Chu Nguyên Nhĩ đó đều là giả tạo thôi! Chỉ mới chân thành với em!"
" hai giống , là trai của em..."
"Anh !"
Thời Nguyệt tiếng quát của cho rùng một cái, khẽ lẩm bẩm: "Anh chính là trai mà, đối với trai, mà rung động chứ..."
Cố Kình cảm thấy thở như ngừng , dùng lực nắm lấy tay cô: "Vậy cũng phép tìm khác để thử."
Thời Nguyệt đáp , liền bóp cằm cô, ép cô đồng ý.
ngay cả khi thấy cô gật đầu, trong lòng cũng hề nới lỏng chút nào.
Mũi và mắt cô đỏ hoe, hàng mi dài cong v.út vẫn còn đọng những giọt lệ trong vắt, sẵn sàng rơi xuống bất cứ lúc nào.
Cô một hồi ngủ , giống như chịu bao nhiêu nỗi khổ cực .
Cố Kình an ủi cô như thường lệ, vì đang cực lực khống chế cảm xúc của , sợ mở miệng sẽ cô sợ hãi.
Hắn từ nhỏ đến lớn, cô chỉ coi là trai.
Hắn thổ lộ tâm ý của với cô, ngờ rằng điều đó đẩy cô xa hơn, cô mà yêu đương với khác, tìm kiếm cảm giác rung động từ khác.
Đợi đến khi tiếng thút thít bên cạnh ngừng , chuyển thành tiếng thở đều đặn, Cố Kình mới khẽ liếc mắt sang.
Cô trong bộ lễ phục, yên tĩnh và xinh tựa như thiên thần, đưa tay , giúp cô lau những giọt nước mắt nơi khóe mắt và những vệt nước mắt mặt.