Thời Nguyệt thấy tờ báo bàn, bỗng nhiên nhớ điều gì đó, đột ngột bật dậy.
"Hỏng bét!"
"Sao thế?"
"Nguyệt Nguyệt, con thoải mái ở ?"
Mọi lượt vây , Trác Lục ở bên cạnh cũng nắm lấy cánh tay cô, nhanh ch.óng dậy.
Thời Nguyệt thấy hiểu lầm, vội vàng lên tiếng giải thích: "Không thoải mái."
Cô ngượng ngùng : "Con bỗng nhớ tới cổ phiếu của ..."
Mấy tháng nay cô để ý tới, cũng tình hình hiện tại thế nào .
Bùi Nhược chỉ là mua theo cô, bình thường cũng thèm xem.
Thời Nguyệt , mới thở phào nhẹ nhõm, Ngu mẫu ôm n.g.ự.c xuống: "Ái chà, Nguyệt Nguyệt , sắp con dọa cho đau tim đây ."
Thời Nguyệt ái ngại gãi gãi gáy, liếc Ngu phụ một cái, ướm lời: "Lát nữa con xem thử nhé?"
Ngu phụ kéo vạt áo chỗ cũ, gật đầu: "Đi ."
Ngu Thư Việt đưa tay xoa đầu Thời Nguyệt hai cái, bất lực lên tiếng: "Em thật là..."
cũng trách mắng gì cô.
Bùi Nhược che miệng : "Dù em cũng chỉ hai nghìn tệ trong đó thôi, quan trọng."
Thời Nguyệt méo miệng, sang mặt Trác Lục, trong lòng đắng ngắt.
Toàn bộ tài sản của cô đều trong đó đấy.
Mấy tháng xem, chính sách đổi từng ngày, lẽ cô thật sự lỗ sạch sành sanh chứ?
Trác Lục ôm vai cô, đưa cô xuống : "Anh cùng em, ăn cơm xong ."
Nửa giờ , Trác Lục lái xe đến cửa sở giao dịch chứng khoán.
Thời Nguyệt ghế phụ, ghế là cha nhà họ Ngu.
Theo chiếc xe Jeep là một chiếc xe Hồng Kỳ, trong xe chính là Ngu Thư Việt và Bùi Nhược.
Bọn họ rảnh rỗi việc gì nên dứt khoát cùng Thời Nguyệt qua đây.
"Nguyệt Nguyệt, bên trong đông , để là ." Trác Lục .
Thời Nguyệt lắc đầu: "Em vẫn nên xem chút , lòng em cứ thấy thấp thỏm thế nào ."
"..." Ngu phụ cũng xuống xe theo: "Để cha cùng luôn."
Lòng ông cũng thấy thấp thỏm.
Nguyệt Nguyệt thích chơi cái , ông cũng tình hình .
gần đây khi xem báo ông đặc biệt lưu ý, ít tán gia bại sản vì chứng khoán, còn la hét nhảy lầu.
Ông thầm nghĩ, nếu Nguyệt Nguyệt lỗ nhiều, tự ông sẽ bù cho cô.
Trác Lục cũng ý nghĩ như .
Thời Nguyệt yên trong xe , cô kéo Bùi Nhược phía , dẫn đầu bước sở giao dịch.
Trác Lục và Ngu phụ đầy vẻ nghĩa hiệp, bước đám đông chen chúc.
So với năm ngoái, sở giao dịch chứng khoán bây giờ càng thêm chật ních .
Rất nhanh đó, cả nhóm , vẻ mặt ai nấy đều bàng hoàng như .
"Sao thế ?" Ngu mẫu lo lắng hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1123.html.]
Trác Lục định thần , thần sắc khôi phục như thường: "Không gì ạ, xong xuôi cả ."
Ngu phụ im lặng bước lên xe, cảm thấy mặt đau đau, mở miệng chuyện.
Số vốn hơn bốn vạn tệ của Nguyệt Nguyệt quăng thị trường chứng khoán, giờ tăng lên hơn bốn triệu tệ.
Trong đó một mã cổ phiếu lãi nhất, từ một cổ năm mươi tệ giờ lên tới năm nghìn tệ một cổ, gần như là tăng vọt theo đường thẳng.
Có thể , ngay cả Ngu phụ cũng từng thấy nhiều tiền như .
Ngay cả Bùi Nhược tùy tiện ném hai nghìn tệ, giờ trong tay cũng hai mươi vạn tệ.
Ngu Thư Việt vốn dĩ còn thong dong trong xe xem báo, thấy Bùi Nhược mặt đờ đẫn trở về, liền trêu chọc: "Chỉ hai nghìn tệ thôi mà, chẳng em xót ? Cứ coi như là chuyển từ sổ tiết kiệm của sang là ."
Bùi Nhược lúc mới thẳng , : "Em kiếm hai mươi vạn tệ."
Ngu Thư Việt: ?
Trong cả nhóm, chỉ Thời Nguyệt là coi tiền là tiền, dù cô cũng tiêu xài gì nhiều, tiền cầm trong tay tiêu hết, cũng chẳng cảm giác chân thực gì.
"Nguyệt Nguyệt, mơ đấy chứ?" Ngu mẫu bây giờ vẫn hiểu nổi cái chứng khoán kiếm tiền kiểu gì, đối với thứ vô cùng xa lạ, cái khác gì đ.á.n.h bạc ?
Thời Nguyệt lắc đầu, véo một cái cánh tay Trác Lục: "Chắc là mơ ạ."
Trác Lục: "..."
"Haizz." Thời Nguyệt khẽ thở dài: "Cũng tại viện nên em quên bẵng chuyện , ngờ còn kiếm nhiều tiền như , thật là may mắn quá ."
Ngu phụ: "..."
Ngu mẫu cảm thán: "Chẳng ."
"Nhiều tiền thế , tiêu thế nào đây?" Thời Nguyệt sang Trác Lục: "Quần áo của sắp rách ? Có mua mấy bộ ?"
Trác Lục: "Ừm."
Nghe đến đây, Ngu phụ Ngu mẫu một cái, đồng thanh : "Vậy cứ thả chúng xuống cũng , hai đứa cứ dạo ."
Ngu phụ còn cần thời gian để tiêu hóa chuyện .
Trác Lục vẫn đưa hai cụ về nhà họ Ngu , mới đưa Thời Nguyệt đến trung tâm thương mại.
——
Tối hôm đó, Trác Lục xách túi lớn túi nhỏ theo Thời Nguyệt về khu tập thể quân đội.
"Chị Nguyệt Nguyệt~" Đám trẻ con lớn nhỏ trong khu tập thể đều ùa tới, bên cạnh hai .
Thời Nguyệt lâu về, ngờ còn nhiệt tình hơn cả .
Khi sắp đến nhà, Thời Nguyệt bỗng chú ý thấy bãi cỏ ven tường bao quanh nhà giờ biến thành một vườn hoa, trồng đầy các loại hoa hồng đủ màu sắc.
Thời Nguyệt đầu Trác Lục, vặn chạm đôi mắt đen láy và sáng rực của : "... Hoa của ở đây ?"
Trác Lục gật đầu: "Ừm."
"Chị Nguyệt Nguyệt, lúc rảnh em đều qua tưới nước đấy ạ, còn bắt sâu nữa!"
"Em cũng bắt sâu!"
"Cậu tưới nhiều nước quá , còn tè bậy đó nữa!"
"Tớ !"
Đám trẻ con bên cạnh cãi chí ch.óe, náo nhiệt vô cùng.
Thời Nguyệt chúng: "Cảm ơn các em nhé, hôm nào chị nhất định sẽ mang đồ ăn ngon cho các em, cái gì cứ việc với chị."
Tiểu Hắc ngay phía , bé ngẩng đầu Thời Nguyệt, nghiêm túc : "Chị ơi, cần mua đồ ăn cho chúng em , chúng em chị bệnh, chỉ mong chị mau khỏe thôi. Chú Trác trồng hoa ở đây cho chị, nên chúng em đến giúp một tay."