MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1121

Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:59:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từng phút từng giây đều kéo dài vô tận, mỗi nhấc cổ tay lên xem đồng hồ đều là một sự giày vò mới đối với .

 

Ngày càng nhiều nhân viên y tế đang luân phiên, ngừng phòng phẫu thuật.

 

Cả bệnh viện, từ bác sĩ đến bệnh nhân, đều hôm nay bệnh viện đang tiến hành một ca phẫu thuật quan trọng.

 

Cả một buổi sáng, tất cả đều trải qua sự khổ sở.

 

Phẫu thuật tiến hành hơn ba tiếng đồng hồ.

 

Cửa phòng phẫu thuật một nữa mở , bước vẫn là bóng dáng của y tá.

 

Trác Lục khẽ nhấc mí mắt, rũ xuống, nhịp đập của trái tim hồi lâu thể bình phục.

 

Anh nhớ tối qua, cô mua thật nhiều hoa đặt ở hiện trường đám cưới, đồng ý với cô .

 

Cô nhất định sẽ thấy những bông hoa nhất, trải dài con đường cô về phía .

 

, cô nhất định bình an vô sự mới .

 

Ước chừng một tiếng nữa trôi qua, khoảnh khắc giáo sư Vương bước , cả trái tim Trác Lục đột ngột lơ lửng, vì giữ nguyên một tư thế quá lâu nên cơ thể tê dại vô cùng, lúc nhấc chân bước loạng choạng một cái.

 

Ngu Thư Việt vội vàng đưa tay đỡ .

 

Giáo sư Vương , nở nụ nhẹ nhõm: "Phẫu thuật thành công, chúc mừng."

 

Câu chính là lời êm tai nhất đời, giống như pháo hoa rực rỡ nở rộ mặt tất cả .

 

Mẹ Ngu nhất thời trụ vững, vì quá kích động mà ngất lịm .

 

Trác Lục cơn ù tai ban đầu, nhịp tim dần dần khôi phục, khàn giọng hỏi: "Em thể gặp cô ?"

 

Giáo sư Vương lắc đầu: "Mặc dù phẫu thuật thành công, nhưng cô vẫn tỉnh , còn cần tiếp tục quan sát..."

 

Giai đoạn còn đối mặt với điều trị ức chế miễn dịch trong thời gian dài, thứ vẫn còn là ẩn .

 

Giáo sư Vương đưa tay vỗ vai : "Cô kiên cường."

 

Hồi lâu , Trác Lục khẽ gật đầu.

 

Chương 399 Trà xanh thập niên 90 (26) "Sẽ mọc thôi"...

Thời Nguyệt nhanh ch.óng chuyển đến phòng giám sát, chỉ thể từ xa cô.

 

Thời Nguyệt cảm thấy đang mơ nhiều giấc mơ, bên tai thấy tiếng của quá nhiều , nhưng thế nào cũng bắt .

 

Trạng thái hề dễ chịu, giống như thể rời khỏi thế giới bất cứ lúc nào, ly biệt với yêu, một về phía u ám âm sâm biên giới.

 

Cũng bao lâu trôi qua, cô mới dần dần cảm thấy thứ xung quanh bắt đầu trở nên chân thực.

 

Từ lúc phẫu thuật bắt đầu, cô ngược cảm thấy quá đau đớn về thể xác, hệ thống xanh giúp cô ngăn chặn phần lớn những sự khó chịu.

 

Đợi đến khi ý thức của cô trở , cô phát hiện chuyển đến phòng bệnh thông thường.

 

Cô cũng từng nghĩ, liệu c.h.ế.t trong cuộc phẫu thuật , nếu thì đối với những bên cạnh cô mà , sẽ đau đớn bao.

 

May mắn , vẫn là vượt qua .

 

Thời Nguyệt giường, chằm chằm lên trần nhà một lát, mới thấy đội ngũ bác sĩ chủ trị vây quanh giường bệnh một vòng.

 

Giáo sư Vương đưa một bên hỏi bệnh và ghi chép, giọng dịu dàng.

 

Thời Nguyệt hỏi gì đáp nấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1121.html.]

 

Một lát , ánh mắt cô quét về phía bóng dáng đám , bỗng nhiên : "Giáo sư Vương, ..."

 

"Sao , chỗ nào thoải mái ?" Giáo sư Vương lo lắng hẳn lên.

 

Tầm mắt của tất cả cũng đột ngột về phía cô, quan tâm đến dữ liệu của máy móc bên cạnh, căng thẳng hơn .

 

Khóe miệng Thời Nguyệt động đậy, về phía Trác Lục đang tách đám bước lên phía , chút ngượng ngùng : " chỉ ... để Trác Lục ôm một cái."

 

"..."

 

Mọi thở phào nhẹ nhõm, khỏi thấy buồn .

 

Cặp vợ chồng trẻ đôi khi thực sự ghen tị, cả hai đều là những cực kỳ thẳng thắn, hôn, ôm, bao giờ là chuyện vòng vo.

 

Không cần kiêng dè ánh mắt của khác, dường như trong mắt chỉ đối phương.

 

Táo bạo mà nồng cháy.

 

Giáo sư Vương thấy tình trạng tinh thần của Thời Nguyệt khá , thế là dậy : "Là sơ suất , hai cứ việc trò chuyện cho kỹ."

 

Nói xong, liền dẫn theo đội ngũ hùng hậu rời .

 

Sau khi họ hết, trong phòng bệnh chỉ còn Trác Lục.

 

"Bố em về nghỉ ngơi ." Trác Lục đoạn, xuống bên giường.

 

Thời Nguyệt kéo mặt nạ oxy xuống, Trác Lục ngăn cản cô.

 

Lần giọng của cô cuối cùng trở nên rõ ràng: "Trác Lục, em mơ thấy dường như với em nhiều điều."

 

Trác Lục gật đầu: "Ừm."

 

Từ lúc cô chuyển phòng bệnh thường, vẫn luôn chuyện với cô, chỉ là lúc đó cô ý thức rõ ràng, đại khái tưởng là đang mơ.

 

Ánh mắt cô rơi mặt , một cách chăm chú.

 

Râu ria xồm xoàm, hốc mắt đỏ hoe, nhãn cầu giăng đầy tơ m.á.u...

 

Thời Nguyệt Trác Lục như , lộ một sự chê bai, giọng thêm vài phần sức sống: "Trác Lục, biến ..."

 

Nghe thấy tiếng cô, Trác Lục bật , đến mức hình run rẩy, hốc mắt cũng kìm nén mà ươn ướt.

 

Anh nghiêng phủ tới, nhẹ nhàng vùi đầu lên cô, nhưng dám ép trọng lượng lên cô.

 

Giống như ôm một bảo bối mất tìm thấy , trút một dài nhẹ nhõm.

 

Râu đ.â.m cổ Thời Nguyệt, ngứa, cô đưa tay vỗ gáy một cái, miệng lời chê bai: "Trác Lục, đ.â.m quá, tránh ."

 

Người đàn ông lúc , cúi xuống hình vĩ đại thẳng tắp, nhưng sự đè nén quanh hề chút thuyên giảm nào, dường như còn càng ngày càng đậm đặc, khiến tiếp cận đều lây nhiễm, tâm trạng trở nên nặng nề.

 

"Lát nữa sẽ cạo ngay." Giọng run rẩy, l.ồ.ng n.g.ự.c cũng khẽ rung động, đó : "Nguyệt Nguyệt, là em bảo ôm mà."

 

Thời Nguyệt nhếch môi , cảm thấy môi chút khô khốc: "Được thôi, cho ôm."

 

Hồi lâu , đàn ông dường như thể chịu đựng sự yên tĩnh, thấp giọng : "Nguyệt Nguyệt, em chuyện với , gì cũng ."

 

"Trác Lục, gì nào, hãy ?" Giọng điệu của vợ nhỏ lộ vài phần khó xử: "Não em vẫn kịp xe, trống rỗng lắm, em chắc biến thành ngốc chứ?"

 

Trác Lục ngữ khí quen thuộc của cô, cuối cùng khoảnh khắc cũng buông lỏng sợi dây cung căng thẳng trong lòng xuống.

 

"Ngốc cũng chăm sóc." Giọng trầm đục, dường như mang theo một tiếng thở dài thấp.

Loading...