Bùi Nhược lặng lẽ chỗ khác, xong xong , "diễn tinh" nhập thể .
Trác Lục e là nổi những lời như ...
Quả nhiên, Trác Lục cũng chỉ nhẫn nhịn vài giây đồng hồ.
Ánh mắt sắc như kim, chằm chằm Lâm Hải Liên đang đầm đìa nước mắt, cảnh cáo: "Ngoại trừ Nguyệt Nguyệt, sẽ bất kỳ lựa chọn nào khác."
Cũng đợi vợ nhỏ diễn xong vở kịch , bế cô lên, ngoài.
Tất cả xôn xao, ánh mắt dõi theo hai .
Bùi Nhược nghiêm mặt : "Được , nghỉ ngơi cho ."
Nghe thấy bà chủ lên tiếng, cho dù buôn chuyện cũng dám lộ liễu.
Lâm Hải Liên vẫn ngây đó, nước mắt nhòe lớp trang điểm, co vai một cách đáng thương, dường như cả thế giới đều với .
" , họ bừa..."
bây giờ cô gì cũng chẳng còn tác dụng.
Mọi trong lòng đều nhận định của riêng .
Lâm Hải Liên rõ ràng là quen vợ chồng , riêng tư chủ động tiếp xúc với đàng trai, còn bắt chước Ngu lão sư nơi... Đây chẳng là tự tìm nhục ?
Bùi Nhược sang Lâm Hải Liên, ánh mắt trầm xuống: "Cô Lâm, đạo đức cơ bản, hy vọng cô đừng quên, hai họ trải qua bao nhiêu hoạn nạn mới đến với , giờ Nguyệt Nguyệt sức khỏe , chịu nổi kích động... Cô vẫn nên kiềm chế hành vi của ."
Bùi Nhược bỏ một câu như , đầu thẳng.
Cô chẳng thèm quan tâm đối phương nghĩ gì, dù cứ chụp mũ lên đầu cô .
trong văn phòng nhỏ bé đó bùng nổ một trận tranh cãi.
Lâm Hải Liên biện bạch mà nên lời, á khẩu đối diện với vô ánh mắt chỉ trích, cuối cùng thực sự chịu nổi mới lóc chạy vội .
Những rõ ràng giây còn về phía cô , giờ vài câu sang chỉ trích cô !
là lũ cỏ đầu tường!
Thấy Lâm Hải Liên t.h.ả.m như , khẽ : "Cô Lâm trông cũng giống sẽ xen gia đình khác ..."
"Vừa như còn rõ ràng ? Bùi lão bản đích , cô Lâm chắc chắn là sớm hành động ..."
"Đã thế mà còn sa thải cô Lâm nhỉ."
" thấy ý của Ngu lão sư hình như là sống chẳng bao lâu nữa, để cô Lâm chăm sóc đàn ông của cô ..."
"Phỉ phỉ phỉ, thể nào !"
"Ngu lão sư cũng hiền lành quá, đàn ông của cô cũng yêu cô , nãy suýt thì đấy."
...
Trác Lục cõng Thời Nguyệt lưng, chậm rãi bên lề đường đông đúc, khóe miệng mím c.h.ặ.t, cơ bắp cánh tay cứng đờ căng thẳng.
Thời Nguyệt đưa tay nhéo nhéo, nhỏ giọng : "Trác Lục, em sai , nãy em chỉ là bừa thôi, Lâm Hải Liên bắt nạt , em nổi cô ."
Cô dừng một chút, giọng càng thêm dịu dàng và đáng thương: "Trác Lục, đừng giận em..."
Trác Lục đến đây, dừng bước, đầu : "Anh giận."
"Vậy cứ xị mặt thế, xem, dám gần chúng luôn, khi còn tưởng đang bắt cóc đấy."
Cô , dùng khuỷu tay chống lên lưng , ghé sát qua hôn cực nhanh khóe miệng một cái, giọng trầm đục: "Em mà, tại vẫn thế , còn yêu em nữa ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1118.html.]
Lòng Trác Lục từ lâu tan chảy thành một vũng nước giọng mềm mại của cô, trong cổ họng bật một chữ: "Yêu."
Thời Nguyệt gục vai .
Trác Lục : "Ngu Thời Nguyệt, thích em như ."
Thời Nguyệt lời răm rắp, giơ tay đảm bảo: "Vâng, thế nữa."
"Ừm." Anh siết c.h.ặ.t vòng tay, cũng quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của qua đường, tiếp tục cõng cô về phía .
Ngay cả trong thời đại yêu đương tự do , ban ngày ban mặt công khai cõng yêu đường vẫn là chuyện hút mắt, huống hồ họ còn hôn nữa.
cảnh tượng duy mỹ động nhân như màn ảnh , nên đường thấy cũng chỉ đỏ mặt một chút, dán mắt .
Trác Lục cảm thấy gió bắt đầu to hơn, mới đưa Thời Nguyệt về nhà.
Vì ở bên cạnh Thời Nguyệt, chuyện tiệc cưới chỉ thể nhờ Trác Hải và Trác đại tẩu giúp đỡ, dù hai vẫn kinh nghiệm hơn.
Vừa về đến sân, Trác đại tẩu liền tới bàn bạc với một chi tiết tiệc cưới.
Thời Nguyệt sofa , vẻ mặt đầy mệt mỏi.
"Lên ngủ một lát ." Trác Lục dậy đến mặt cô.
Thời Nguyệt gật đầu, ngáp dài lên lầu.
"Nguyệt Nguyệt uống t.h.u.ố.c khá hơn chút nào ?" Trác đại tẩu nhỏ giọng hỏi Trác Lục.
Trác Lục gật đầu: "Hiện tại khá định."
Chỉ cần tiếp tục thì là một loại may mắn.
Trác đại tẩu: "Vậy thì , thì ."
Chị định rời , Trác Lục bỗng nhiên gọi chị , thần tình nghiêm túc mở miệng: "Đại tẩu, chuyện cần với chị một chút."
Đây là chuyện hiếm thấy, Trác đại tẩu cũng trở nên trang nghiêm: "Chuyện gì ?"
——
Buổi tối Bùi Nhược qua ăn cơm, Thời Nguyệt chuyện Lâm Hải Liên xin nghỉ việc, còn nhíu mày : "Ái chà, giờ mấy cô gái trẻ tự ái cao thế ? Em cũng gì , cô đòi nghỉ việc , sẽ tưởng em đang khó cô mất, thật khó quá ."
Bùi Nhược nhịn : " , tâm thủy tinh như thế thì kiểu gì. Có điều cô chỉ kém một tuổi thôi, còn dám mở miệng gọi là cô gái trẻ."
Trác Lục: "..."
Vợ nhỏ liếc sang: "Tại gì, thấy em quá đáng lắm ?"
Trác Lục: "Không chuyện đó, em ."
Vợ: "Hừ."
Bùi Nhược lặng lẽ xem kịch.
Nguyệt Nguyệt mà mặt trăng trời, Trác Lục chắc cũng sẽ lập tức bắt đầu bắc thang thôi.
Ở phía bên , Lâm Hải Liên tự nhốt trong phòng ăn cơm.
Trước bàn ăn, Trác Hải vợ mấy cái: "Em dỗ dành ?"
Trác đại tẩu "pạch" một cái đặt đũa xuống, nhắc đến cái thì thôi, nhắc đến là chị bực .
"Nói cũng trách chị, những năm qua quá nuông chiều cô , dẫn đến việc cô dối thành thần, chuyện gì cũng chỉ đổ cho khác, bao giờ tìm nguyên nhân ở bản ... Anh , nãy cô về với chị rằng, vì thêm vài câu với lão Tam nên Nguyệt Nguyệt vui, cô chỉ thể nghỉ việc thôi."