MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1113

Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:59:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô đưa tay phủ lên mu bàn tay , khẽ nắm lấy , khóe miệng nhếch lên: "Em ngay là sẽ hỏi cái mà, em uống một bát cháo thật lớn, còn nhiều rau xanh, đùi gà cũng ăn hết ."

 

, khuôn mặt liền trở nên sinh động hơn hẳn, giọng điệu của cô cũng giống như bình thường, vui vẻ, kiêu kỳ, còn mang theo một chút ý vị nũng.

 

"Ngoan lắm."

 

Trác Lục nghiêng tới, dùng lực ôm c.h.ặ.t lấy cô, khuôn mặt tuấn tú vùi hõm vai cô, dường như từ cô lấy thứ gì đó, như mới thể khiến trái tim đang trôi dạt bất an của bình định .

 

Thời Nguyệt cho nhột.

 

"Trác Lục, nhẹ tay chút ."

 

Giọng cô dứt, lực tay của liền nới lỏng , nhưng vẫn cứ vòng lấy cô, hận thể đem cô hòa nhập xương m.á.u của chính .

 

Cô đưa tay vỗ nhẹ lên lưng : "Trác Lục, rốt cuộc là ai bệnh hả, cái bộ dạng , đáng thương vô cùng."

 

Trác Lục mở mắt, bờ môi mỏng khẽ hôn lên cổ cô, để một câu rõ ràng: "Anh hy vọng bệnh là ."

 

"Thế thì , lưng còn bao nhiêu đang , họ đều cần ." Thời Nguyệt nghiêm túc .

 

Trác Lục nắm vai cô đẩy cô , cúi đầu cô, từng chữ rõ ràng và trịnh trọng: "Ngu Thời Nguyệt, nhưng cũng cần em."

 

Rất nhiều cần con.

 

"Em chẳng đang yên đang lành ở đây ?" Người vợ nhỏ khẽ khàng chui lòng nữa: "Anh cần em, thì em luôn ở đây mà."

 

Trác Lục ôm cô: "Ừm."

 

Anh lấy chiếc phong bì : "Em chẳng xem ảnh ? Anh mang tới đây."

 

Chỉ là phong bì rõ ràng bóp mấy vết gấp, dường như còn mồ hôi thấm ướt.

 

Trác Lục nghiêm túc vuốt phẳng, mới rút ảnh , đưa cho Thời Nguyệt: "Anh gọi điện bảo ông chủ rửa , đến lúc đó sẽ lấy cùng ."

 

Lúc đó thấy cô hôn mê nên quá căng thẳng, nên vò nát ảnh mất .

 

Thời Nguyệt cầm lấy từng tấm một để xem, thỉnh thoảng bình phẩm một câu, đó tội nghiệp Trác Lục, rõ ràng là đang đợi khen.

 

Trác Lục bức ảnh: "Chụp lắm, Nguyệt Nguyệt đặc biệt xinh ."

 

Thời Nguyệt nhướng mày : "Ừm, cũng trai."

 

Trác Lục nụ của cô cho lây lan, khẽ nhếch môi.

 

chẳng mấy chốc, Thời Nguyệt đ.á.n.h nổi tinh thần nữa .

 

Sau khi hôn mê ngày hôm qua, cô dường như lật mở cái công tắc nhất trong cơ thể, cô cảm nhận trực quan thể lực và tinh thần của đang trở nên tồi tệ theo tình trạng suy tim.

 

Không đợi cô gì, Trác Lục thu ảnh .

 

Anh rũ mí mắt, thấp giọng : "Ngủ một lát ."

 

Thời Nguyệt lên giường, định gì đó nhưng mí mắt ngày càng nặng, mấy giây nhắm mắt .

 

Trác Lục đặt chiếc phong bì ở bên gối, ánh mắt khuôn mặt xanh xao và tiều tụy của cô, trong đôi mắt đen hiện lên những tia sáng vụn vỡ, thở cũng tự chủ mà chậm , cảm giác ngạt thở bao trùm lấy .

 

Chương 396 Trà xanh thập niên 90 (23) Gặp ác mộng

 

Giống như ai đó bóp nghẹt cổ, cũng thể thở , Thời Nguyệt đột nhiên tỉnh giấc từ trong giấc mộng.

 

Bên tai thấy Trác Lục đang gọi tên cô, đó cô liền lọt vòng ôm nóng bỏng và rắn chắc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1113.html.]

Thời Nguyệt l.ồ.ng n.g.ự.c thở dốc dữ dội, trán rịn mồ hôi lạnh.

 

Y tá trực ban vội vàng xem, thấy cảnh bèn an ủi: "Đừng căng thẳng, đó nghỉ ngơi một lát, ."

 

Thời Nguyệt lúc bình trái tim đang đập loạn, ngẩng đầu Trác Lục, nhỏ giọng giải thích: "Em chỉ là gặp ác mộng thôi..."

 

Trác Lục mím môi, vạch trần cô.

 

Anh bác sĩ về bệnh tình của cô, cô gặp ác mộng, rõ ràng là thở , nghẹt thở mà tỉnh .

 

Trước đây cô cũng từng tình trạng như , cô luôn là ác mộng.

 

"Ngủ tiếp , ở bên em." Anh thấp giọng , tựa đầu giường, để Thời Nguyệt dựa lòng mà ngủ.

 

Như sẽ khiến cô thấy dễ chịu hơn một chút.

 

Thời Nguyệt gật đầu, mệt mỏi đến mức đôi mắt ứa nước mắt, tìm một tư thế thoải mái nhắm mắt .

 

——

 

Thời Nguyệt ở viện một tuần mới ráng đợi đến lúc xuất viện.

 

Tuy nhiên sức khỏe của cô là chuyển biến , chỉ là vì viện giúp ích gì cho bệnh tình của cô, cô ở nhà ngược sẽ cảm thấy thư giãn hơn.

 

Thời tiết ngày càng lạnh, mỗi ngày Thời Nguyệt ngủ đều yên giấc, nửa đêm hồi hộp giật tỉnh dậy, thì cũng là vì thở mà nghẹt tỉnh, cũng may Trác Lục ở bên trông nom cô.

 

Ngày ba bữa uống t.h.u.ố.c, vài bước chân là thở hổn hển, Thời Nguyệt cảm thấy thực sự trở thành một mỹ nhân bệnh tật, loại chỉ thể đặt ở nhà để ngắm cho .

 

Ánh hoàng hôn buổi chiều tà xuyên qua cửa sổ chiếu , Thời Nguyệt ban công một lát, thấy Lâm Hải Liên xách một chiếc túi, đẩy cổng sân .

 

Trên Lâm Hải Liên là một chiếc áo khoác màu đỏ tươi, chân đôi bốt ngắn cao gót, tóc uốn nhuộm, để rũ tự nhiên bên sườn.

 

Mỗi cử chỉ động tác của cô , độ cong của nụ nơi khóe miệng, đều mang theo một sự cố ý nào đó.

 

Thời Nguyệt chút chướng mắt.

 

Chiếc áo khoác và đôi giày của Lâm Hải Liên, Thời Nguyệt đều bộ cùng kiểu, hơn nữa cô nhớ nhầm thì Lâm Hải Liên cũng từng thấy qua .

 

Cũng cho Lâm Hải Liên mặc đồ cùng kiểu, chỉ là bộ quần áo mặc thì trông đặc biệt đáng ghét.

 

Tính tình của Thời Nguyệt gần đây nuông chiều đến mức vô pháp vô thiên, thấy cái gì mắt là biểu hiện ngay mặt.

 

Cô bước khỏi phòng, xuống lầu.

 

Ở cửa tầng một, Trác Lục một tay vẫn cầm cái xẻng nấu ăn, khi mở cửa thấy là Lâm Hải Liên, bèn tiện miệng hỏi: "Có việc gì?"

 

"Anh ba, chị ba sức khỏe , em đặc biệt đến thăm ạ."

 

Nói xong, Lâm Hải Liên giơ túi hoa quả trong tay lên, híp mắt rạng rỡ.

 

"Không cần ." Trác Lục đến cả ý định cho cô cửa cũng , xong liền định khép cửa .

 

Lâm Hải Liên mím môi, thần sắc bỗng nhiên bi thương: "Tại ba chào đón em như , là em sai điều gì ?"

 

Trác Lục nhíu mày: "Không ."

 

Nguyệt Nguyệt thích cô , tự nhiên sẽ cho cô cửa.

 

Hơn nữa cô trông vẻ khiến thấy thoải mái.

 

Còn thoải mái ở chỗ nào thì cũng .

 

 

 

Loading...