Mẹ Ngu đưa tay kéo cánh tay ông, sắc mặt trắng bệch: "Ông già Ngu, ông gì với Nguyệt Nguyệt ?"
Cha Ngu thần sắc thẫn thờ, miệng tự trách lầm bầm: "Là , tại ..."
Mẹ Ngu cái tính thối của ông, nhưng thấy ông bộ dạng thế , cũng lời trách móc.
Hành lang bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng, khí tràn ngập cảm giác lo âu và lo lắng ngày càng đậm đặc.
Trác Lục là do một tay cha Ngu đào tạo , dù thế nào cũng sẽ chỉ trích ông điều gì.
Đối với cha Ngu mà , đây càng là một loại giày vò tiếng động.
Nếu hôm nay Nguyệt Nguyệt thực sự chuyện gì, cả đời ông cũng thể tha thứ cho bản .
Mắt Ngu đỏ hoe, nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay ông, thở dài: "Ông ông xem... bảo ông sửa cái tính thối của ông mà, ông cứ tính toán với con cái gì chứ?"
Cha Ngu cúi đầu, khuôn mặt vốn luôn nghiêm túc giờ đầy vẻ tự trách, biện bạch cho lấy một câu.
Đứa trẻ đó lúc mới đến nhà họ Ngu, ánh mắt rụt rè, yếu ớt như một cơn gió cũng thể thổi bay, vất vả lắm mới nuôi lớn , sức khỏe khá hơn chút , nhưng tính tình cũng ngày càng tùy hứng nũng nịu, việc cũng tính toán.
Hiện giờ ông rảnh rỗi nên định bụng uốn nắn cái tật đó của cô, đều là vì cho cô... nhưng ông quên mất, đó là một đứa trẻ nhạy cảm và cố chấp đến nhường nào.
Sức khỏe của cô vốn , chỉ là cô bao giờ biểu hiện sự khó chịu mặt họ.
phàm là hôm nay cô bất kỳ sơ suất nào, cái mạng già của ông chẳng thà cũng giao luôn cho .
Trong mắt cha Ngu lóe lên vẻ đau lòng, khép mắt , mở , là vẻ thâm trầm ai thấu cảm xúc.
Ngu Thư Việt kéo Trác Lục sang một bên, mới thấp giọng : "Nguyệt Nguyệt đem chút tiền kiếm đều ném thị trường chứng khoán , cha lẽ lo em lừa nên em rút tiền ."
Anh đơn giản những chuyện .
lúc Trác Lục tâm trí quan tâm đến chuyện tiền bạc, tâm tư đều đặt ở trong phòng phẫu thuật, trong đôi mắt đen láy lắng đọng sự đè nén khiến nghẹt thở, thần sắc cũng đầy mây mù che phủ.
Ngu Thư Việt mở miệng nữa, ngửa đầu tựa bức tường bên cạnh, lòng nặng trĩu.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, hành lang yên tĩnh đến mức cả tiếng thở.
Trác Lục dường như biến thành tượng đá, đôi mắt thèm chớp lấy một cái, cứ thế định thần về phía cánh cửa.
Hy vọng rằng giây tiếp theo, vợ nhỏ sẽ tinh nghịch, đẩy cửa ló đầu , là đang trêu thôi.
Cũng bao lâu trôi qua, Bùi Nhược mới đến, còn kịp hỏi Ngu Thư Việt chuyện gì xảy thì thấy cửa phòng phẫu thuật mở .
Bác sĩ .
"Thế nào ạ?" Ngu Thư Việt hỏi.
"Tạm thời nguy hiểm đến tính mạng, cô vốn bệnh lý về tim mạch, theo kiểm tra cho thấy hiện tại cô xuất hiện tình trạng suy tim, do chịu kích thích mới dẫn đến hôn mê."
Đôi mắt đen của Trác Lục chớp một cái, cuối cùng cũng tìm giọng : "Có nghiêm trọng ạ?"
Bác sĩ trầm ngâm, mặt lộ rõ vẻ nghiêm trọng: "Cần đợi cô tỉnh đó tiếp tục quan sát."
Cả nhóm xong, thần sắc đều biến đổi, lòng ai nấy đều trở nên nặng trĩu.
——
Thời Nguyệt nhanh ch.óng tỉnh , cô thở hắt một , mí mắt nặng.
Trước giường bệnh vây quanh một vòng , khuôn mặt của họ lúc đầu còn mờ ảo, một lúc lâu cô mới rõ mặt họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1111.html.]
Trác Lục tư thế thẳng tắp, ánh mắt khóa c.h.ặ.t cô.
Ngay khoảnh khắc cô mở mắt, đôi mắt đen thẳm như mực mới sáng lên, đột nhiên dùng lực nắm c.h.ặ.t lấy tay cô: "Nguyệt Nguyệt!"
Thời Nguyệt há miệng, phát hiện còn đang đeo mặt nạ oxy, cơ thể chút dùng lực.
ngoài cái đó , cô cũng gì khó chịu khác.
"Nguyệt Nguyệt, hiện tại em thấy thế nào?"
Những khác cũng vội vàng xúm , mặt mỗi đều đầy sự lo lắng.
Thời Nguyệt hồn, lắc đầu: "Không ạ."
Cô thậm chí còn cảm thấy mất mặt.
Cô cũng thấy ham tiền đến thế nhỉ, chuyện cổ phiếu kích động đến mức hôn mê chứ.
Chậc, thế thì ... chắc đều sẽ nghĩ cô yêu tiền mất thôi.
"Mặt đỏ thế , thở ?" Trác Lục lên tiếng, giọng khàn đặc vô cùng.
Thời Nguyệt thấy, má càng nóng hơn, lập tức : "Không ạ."
Ngược là Trác Lục, sắc mặt trông đen xì xì, chút dọa .
Sau đừng thực sự tiến hóa thành giống như cha cô là , chuyên môn dọa trẻ con .
Tay Thời Nguyệt khẽ gãi một cái trong lòng bàn tay , trịnh trọng : "Trác Lục, em ."
Chỉ là giọng truyền từ mặt nạ oxy yếu ớt và khàn khàn, khiến lời của cô chẳng chút sức thuyết phục nào.
Trác Lục dùng lực bàn tay, nắm c.h.ặ.t lấy tay cô, chút ngứa ngáy trong lòng bàn tay khiến trái tim bình định .
đồng thời, một luồng lo lắng và sợ hãi đè nén bấy lâu nay lập tức ùa lên não.
Ánh mắt chua xót, dường như thứ gì đó sắp theo cảm xúc dâng trào của mà lan tỏa .
Anh mở miệng, giọng mũi nồng đậm: "Nguyệt Nguyệt, ảnh cưới rửa , cái khung ảnh lớn em vẫn xong, một tuần nữa mới ."
Thời Nguyệt cảm nhận sự đè nén của , tiếp tục móc lấy tay , gật đầu, giọng điệu vẫn giống như bình thường: "A, chậm quá , thế đưa thêm cho ông chủ mười tệ, bảo ông nhanh lên ."
"Không vội, đến lúc đó chúng cùng lấy."
"Vâng."
Lúc hai chuyện, những khác đều xen , chỉ là ánh mắt đều chút đành lòng.
Lúc Thời Nguyệt hôn mê, Trác Lục gần như thốt một lời, cứ thế bên cạnh cô, giống như mất hồn .
Chỉ khi cô tỉnh , mới sống .
Bác sĩ và y tá lượt , cho Thời Nguyệt một loạt các kiểm tra, hỏi thăm về các triệu chứng bệnh đây của cô.
Thời Nguyệt thật thà trả lời.
Trác Lục xong, thần sắc càng thêm căng thẳng và đè nén.
Tuy nhiên, vợ nhỏ dường như ngay lập tức thấu tâm tư của , cô bỗng nhiên về phía , khẽ tiếng : "Trác Lục, vốn dĩ tim em , đừng nghĩ lung tung."
Trác Lục nửa ngày mới đáp: "Ừm."