MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1108

Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:59:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chị dâu với chị gái cũng là một thôi, Nguyệt Nguyệt, em việc gì cứ tìm chị, chị tuyệt đối từ chối ." Chị dâu Trác vỗ n.g.ự.c bảo đảm.

 

Thời Nguyệt híp mắt: "Vậy thì quá ."

 

Lâm Hải Liên ngay ngắn, Thời Nguyệt : "Thời gian qua chị ba vất vả , những gì em thể giúp em cũng sẽ giúp."

 

Vì mức lương bảy trăm tệ một tháng, sự ưu việt của cô dường như tràn ngoài, mặt luôn giữ nụ nhàn nhạt, nhưng trong mắt dường như thấy bất kỳ ai.

 

Thời Nguyệt vẫn gật đầu: "Được thôi."

 

Bùi Nhược vốn hiểu Lâm Hải Liên, nhưng hiện tại, thấu tâm tính của đối phương đến bảy tám phần.

 

Theo cô thấy, cử chỉ của Lâm Hải Liên giống như coi chị dâu Trác là hầu hơn.

 

Tâm tư hẹp hòi, cố chấp tự tin, lợi ích hết.

 

Chị dâu Trác nuôi một như mắt bao nhiêu năm qua mà nhận .

 

vốn dĩ chị tâm tư tỉ mỉ, nhiều phần thương xót cho cô em gái , nên chắc chắn dễ lừa gạt.

 

Bên đang chuyện, Trác Hải bưng thức ăn từ trong bếp .

 

Bữa cơm Trác Hải đặc biệt thanh đạm, Lâm Hải Liên thấy thì sắc mặt đổi.

 

còn tưởng bữa tối là để chúc mừng cô tìm việc , kết quả chẳng vẫn là đặc biệt cho Thời Nguyệt .

 

Giả tạo.

 

Thời Nguyệt mới ăn nửa bát cơm thì Trác Lục và Ngu Thư Việt cùng bước cửa.

 

lúc Lâm Hải Liên đáng thương về việc ngày mai dậy sớm báo danh, nhắc đến việc đường thể mất một tiếng đồng hồ.

 

Trác Hải : "Ngày mai bận gặp khách, nếu thì còn thể đưa em một đoạn."

 

"Không ạ, dù đơn vị công tác cũng ở đó, đều quen thôi, em nhanh một chút là , cộng thêm xe buýt tắc đường thì chắc cũng đến một tiếng ."

 

Chị dâu Trác chút xót xa: "Hay là hôm nào xem chỗ nào bán xe đạp, xe vẫn thuận tiện hơn một chút."

 

Mí mắt Lâm Hải Liên giật một cái, đáp: "Thôi bỏ ạ, xe đạp đắt lắm."

 

Lúc giảng thử hôm nay, cô thấy nhiều học sinh đến học thêm đều ô tô đưa đón, đặc biệt là mấy lớp TOEFL , xuất tầm thường.

 

đạp xe đạp thì cái gì?

 

Nếu cô , chắc chắn là ô tô đưa đón mới hợp lý.

 

Chị dâu Trác thở dài vẻ khó xử: "A Liên, những khoản tiền tiết kiệm , đợi đến khi em phát lương thì vẫn xem thử."

 

Lâm Hải Liên: "..."

 

Trác Hải đến đây thì : "Bảy trăm tệ một tháng thì cũng tích góp một thời gian, xe đạp chất lượng một chút cũng đắt."

 

Lâm Hải Liên: "..."

 

Ngu Thư Việt mới đến nên hiểu tình hình , định mở miệng nhà họ Ngu xe đạp, nhưng phần đùi ngoài một bàn tay nhéo mạnh một cái.

 

Ngu Thư Việt nghiêng đầu Bùi Nhược.

 

Bùi Nhược cúi đầu uống canh, một bàn tay đặt gầm bàn, dùng sức nhéo .

 

Ngu Thư Việt im lặng: "..."

 

Trác Lục thông minh, lúc lên tiếng.

 

Anh tiếp tục xới thêm hai miếng cơm cho vợ nhỏ, dặn dò: "Ăn nhiều một chút."

 

Thời Nguyệt liếc một cái, bỗng nhiên ngẩng đầu Lâm Hải Liên, thành tâm đề nghị: "Có ô tô sẽ thuận tiện hơn một chút ? Trác Lục nhà chị đang nghỉ phép đấy, là, hằng ngày để qua đưa đón em nhé, cứ hẹn giờ với ."

 

Trác Lục há miệng: "..."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1108.html.]

Sau đó, mặt giày dẫm mạnh một cái.

 

Trác Lục im lặng, đôi mắt đen định thần vợ nhỏ đang phát tâm thiện nguyện.

 

Chương 394 Trà xanh thập niên 90 (21) Ảnh cưới

 

Ngu Thư Việt chỉ cúi đầu thoáng qua cái chân nhéo của , kết quả thấy em gái trực tiếp dẫm lên chân Trác Lục.

 

mặt em gái vẫn treo nụ , dáng vẻ "em hào phóng, chồng cứ việc dùng".

 

Ngu Thư Việt âm thầm thu hồi ánh mắt.

 

Phụ nữ, thật phức tạp.

 

Trác Lục còn t.h.ả.m hơn .

 

Ít cũng vợ đem bán.

 

"Chuyện ... tiện ạ?" Lâm Hải Liên dường như khó xử: "Vẫn là quá phiền ba ."

 

Giọng cô dứt, Trác Hải trực tiếp từ chối: "Chú ba nhiều việc như , đừng bôn ba thế nữa, A Liên chỉ là thôi mà."

 

Lâm Hải Liên: "..."

 

Chị dâu Trác Trác Hải một cái, nhớ đến những chuyện nực từng định vun vén cho chú ba và A Liên, thế là cũng gật đầu theo: " , cần phiền chú ba ."

 

Chú ba và Nguyệt Nguyệt là một đôi, để A Liên cứ xen giữa họ thì lắm.

 

Vẫn là Nguyệt Nguyệt lòng mà, độ lượng như , để chồng hằng ngày đưa đón cô gái khác.

 

Tâm tư chị dâu Trác nặng nề, cảm thấy tư tưởng của cũng xảy một sự đổi to lớn nào đó.

 

Nếu là đây, lẽ chị sẽ ép Trác Hải đưa A Liên .

 

nếu lái xe thì chắc cũng chỉ mất hơn hai mươi phút đường.

 

Tuy nhiên hiện tại nghĩ đến cảnh Trác Hải và A Liên ở riêng với là chị thấy khó chấp nhận .

 

Không chị đa nghi, giữa nam và nữ vẫn nên một ranh giới thì hơn.

 

Lâm Hải Liên: "..."

 

Thời Nguyệt thở dài: "Khách khí thế gì? Trác Lục rảnh thì cũng cứ rảnh thôi."

 

Chị dâu Trác nháy mắt: "Đây là khách khí, chú ba khó khăn lắm mới nghỉ, hai đứa chẳng nên quấn quýt bên ."

 

Bùi Nhược cũng lên tiếng: " , tài xế thực vất vả, em cứ để Trác Lục nghỉ ngơi cho ."

 

Lời của cô đủ trực tiếp, Lâm Hải Liên da mặt dày đến cũng tiện gì thêm.

 

Để Trác Lục tài xế cho cô , mặt cô lớn đến mức nào chứ?

 

Thời Nguyệt gật đầu: "Cũng đúng nhỉ."

 

Trác Lục, thu chân .

 

Cuối cùng cũng từ bỏ việc việc thiện.

 

Trác Lục: "... Anh cả nấu canh ngon lắm, uống nhiều một chút."

 

Sau khi chuyển chủ đề, khí bàn ăn trở nên hài hòa vui vẻ.

 

Chỉ nụ của Lâm Hải Liên là đông cứng .

 

Ăn xong bữa tối, Ngu Thư Việt đưa Bùi Nhược rời , Trác Lục cùng Thời Nguyệt dạo một vòng trong khu chung cư để tiêu cơm.

 

Về khu nhà quân đội mất nửa tiếng, hai lười tiêu tốn thời gian đó.

 

"Sang năm em sẽ mua thêm một căn gần quảng trường Xuân Hoa, đến lúc đó chúng thì ở."

 

 

Loading...