MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1107
Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:59:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô lắc đầu, ngáp một cái dậy: "Mình ngoài hít thở khí là , hôm nay giáo viên mới đến giảng thử ? Mình thử."
"Mình trông chừng là , cứ bảo Trác Lục đến đón sớm ."
Chị dâu Trác nhận sắc mặt cô trắng, môi cũng xanh, quan tâm hỏi: "Em bò thế ngủ , trong khỏe ?"
Thời Nguyệt ấn tim: "Chỉ là cảm thấy ngột ngạt thôi ạ."
Nói xong ngáp thêm cái nữa.
Thấy cô dường như gì bất thường, chị dâu Trác và Bùi Nhược mới yên tâm.
Tuy nhiên, cuối cùng Thời Nguyệt và Bùi Nhược đều xem giảng thử mà càn quét trung tâm thương mại.
Thời Nguyệt mua cho Trác Lục hai bộ quần áo, đến một bộ đồ ngủ hồn cũng , áo lót mặc huấn luyện cũng thủng lỗ chỗ.
Hồi sáng thấy treo ban công phơi, cô đều thấy xót xa cho .
Chị dâu Trác ý chiêu đãi Thời Nguyệt và Bùi Nhược nên mua ít nguyên liệu nấu ăn, Lâm Hải Liên và Trác Hải cũng về lúc .
Chị dâu Trác thấy bóng dáng hai cùng bước , trong lòng bỗng nhiên thắt một cái.
Trác Hải chào Thời Nguyệt và Bùi Nhược, đó mới sang với chị dâu Trác: "Anh mua xe xong , chiếc Santana mà em thích đấy, Nguyệt Nguyệt chẳng bằng lái ? Lúc nào rảnh em cũng thể học, nhờ Nguyệt Nguyệt dạy cho, em cũng thuận tiện."
Chị dâu Trác xong, chút khó chịu trong lòng mới xoa dịu, trách: "Được , giờ gì cũng cần tiền, tiền thi bằng lái cứ tiết kiệm , ở đây thuận tiện, cần lái xe cũng ."
Trác Hải hì hì gật đầu: "Đều , em học thì cứ ."
Chị dâu Trác lúc mới sang Lâm Hải Liên, hỏi Trác Hải: "Sao về cùng A Liên?"
Anh thật thà : "Thấy ở bến xe nên gọi cô lên xe luôn."
"Hóa là ." Chị dâu Trác hỏi: "A Liên, công việc của em manh mối gì ?"
Lâm Hải Liên gật đầu: "Vâng ạ."
"Vậy thì , thì , chị bảo A Liên tìm việc thì chẳng gì khó khăn cả, tối nay đúng lúc để chúc mừng luôn."
Ánh mắt Lâm Hải Liên về phía hai bóng dáng nhàn nhã đang sofa, trong mắt lóe lên sự mất kiên nhẫn và coi thường.
Có những sinh là để hưởng phúc, cần lo lắng tìm việc, nhiều yêu thương, đối với bình thường là chuyện khó như lên trời, nhưng trong mắt họ lẽ chỉ là chuyện b.úng ngón tay là xong.
Thời Nguyệt cảm nhận ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc , đầu , chỉ thấy Lâm Hải Liên đang loay hoay với mấy cuốn sách mới mua, bộ dạng trông vô hại.
Vốn dĩ chị dâu Trác định xuống bếp, kết quả Trác Hải nhất định đòi trổ tài, thế là mấy phụ nữ rảnh rỗi, một bên c.ắ.n hạt dưa tán gẫu.
Chị dâu Trác kéo cả Lâm Hải Liên đang im lặng cuộc trò chuyện: "Bài giảng thử của A Liên thông qua , ngày mai bắt đầu dạy, hôm nay ăn một bữa thật ngon mới ."
Thời Nguyệt đến c.ắ.n hạt dưa cũng thấy uể oải, chống cằm đếm vỏ hạt dưa bàn, miệng tùy tiện đáp: "Làm giáo viên mà, giống như bọn em, chỉ ở nhà."
Chị dâu Trác đầy vẻ tự hào, nụ mặt rạng rỡ, nhưng : "Ngồi ở nhà cái gì, các em đều kinh doanh mà, chị mới là ở nhà đây , vả , Nguyệt Nguyệt nghiệp Đại học A , nếu tìm một công việc định thì cũng chẳng chuyện khó gì."
Thời Nguyệt yếu ớt xua tay: "Em thì , em chịu khổ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1107.html.]
Dáng vẻ nũng nịu đó khiến chị dâu Trác và Bùi Nhược đều bật , hiểu cô sẽ còn tưởng cô cao ngạo đến mức nào.
"Nghe chú ba , em chẳng từng dạy kèm ở khu nhà quân đội ? Một tiếng mười tệ, cái cũng cừ khôi mà."
Chị dâu Trác chính là khâm phục những học thức , cảm thấy học kiếm tiền thật quá dễ dàng.
"Chị ba nghiệp Đại học A , mười tệ một tiếng là quá ít ?" Lâm Hải Liên bỗng nhiên nhỏ giọng xen : "Ở bên Thâm Thành, em dạy kèm cho , một tiếng đều tăng lên hai mươi tệ ."
" là ít thật."
Thời Nguyệt liếc cô một cái, xong thì còn câu nữa.
Chị dâu Trác nhận điều gì đó, xua tay : "Không ít ít, trong khu nhà quân đội đều là quen, so sánh ."
Bùi Nhược cũng : "Mỗi Nguyệt Nguyệt về khu nhà quân đội đều tranh mời đấy, chuẩn phong cách dạy học của giáo viên nổi tiếng luôn."
Cô sang Lâm Hải Liên, chuyển chủ đề: "A Liên trường nào thế?"
"Em mới đến, hiểu rõ thành phố A lắm, cứ thấy thông báo tuyển dụng là thôi, chỉ là một trường đào tạo quy mô khá nhỏ, nhưng vẻ khá nổi tiếng, lương một tháng là bảy trăm tệ." Lâm Hải Liên thẹn thùng mỉm .
Thực Lâm Hải Liên cũng từng nghĩ đến việc tìm trường công lập, nhưng cô ở đây lạ nước lạ cái, chỉ thể dựa theo quảng cáo nhỏ tìm đến ngôi trường đào tạo mới mở lâu đó.
Dạy kèm cho học sinh tiểu học, loại bài học đơn giản vô cùng, quan trọng là lương cao hơn cô tưởng tượng nhiều.
Hiện tại nhiều công việc định, một tháng cùng lắm cũng chỉ bốn năm trăm tệ thôi.
Cô chị dâu Trác kể, Hình như Thời Nguyệt công việc đàng hoàng, hơn nữa trông cô vẻ khá keo kiệt, trung tâm thương mại cũng mua đồ.
Bề ngoài là một thiên kim đại tiểu thư, thực tế lẽ cô chẳng lấy bao nhiêu tiền, chỉ thể ăn bám tiền phụ cấp của Trác Lục.
Lâm Hải Liên ưỡn thẳng lưng, cảm thấy cuối cùng cũng tìm sự tự tin.
Ánh mắt chị dâu Trác sáng lên: "Bảy trăm tệ, đó con nhỏ , A Liên, em việc cho nhé."
Bùi Nhược , bỗng nhiên với Thời Nguyệt một cái.
Chị dâu Trác hiểu những thứ , chắc chắn , nhưng bọn họ lời của Lâm Hải Liên thì hiểu là cô tìm một cơ sở đào tạo giáo d.ụ.c.
Nếu cơ sở hot nhất ở thành phố A dạo gần đây thì chính là Trường đào tạo Nhân Tài của bọn họ.
lúc, hai giáo viên mới tuyển chính là ngày mai đến dạy, lương tháng quả thực đưa khá cao.
Cho nên, trong giáo viên mới bọn họ tuyển, chính là Lâm Hải Liên đấy chứ?
Lâm Hải Liên năng lấp lửng, trả lời trực tiếp câu hỏi của Bùi Nhược, cho nên giờ bọn họ cũng chắc chắn.
Đối phương , bọn họ hỏi dồn cũng chẳng ý nghĩa gì.
Lâm Hải Liên tiếp tục : "Em cũng bao lâu nữa, dù cứ tìm tạm một công việc , em thể để chị cứ nuôi em mãi ."
Thời Nguyệt: "Chị dâu thực sự đối xử với em , chị cũng một chị như ."