Thời Nguyệt đẩy , xỏ dép lê, ngoảnh đầu mà lao thẳng phòng vệ sinh.
Trác Lục: "..."
Mỗi ngày cô đều giận dỗi một , nhưng đầu là quên ngay.
Quả nhiên, đợi khi cô tắm rửa , cô híp mắt rạng rỡ: "Trác Lục Trác Lục, hôm nay ở muộn thế , ?"
Trác Lục gật đầu: "Ừm, nghỉ phép ."
Thực còn dự định khác, lẽ sẽ rảnh rỗi , nhưng vẫn thể với cô.
Trác Lục dẫn vợ nhỏ xuống lầu, ép cô uống hết một bát cháo: "Trước khi ngủ em còn ăn, giờ hứng ăn nữa ?"
Thời Nguyệt gật đầu, cảm thấy n.g.ự.c nghẹn, rõ ràng cũng ăn gì nhưng thấy no chịu nổi.
"Thời tiết khô hanh quá, em cảm thấy sắp khô héo đến nơi ."
Trác Lục ăn nốt phần thức ăn và cháo còn , : "Lát nữa mua dầu bôi mặt cho em."
Thời Nguyệt thấy ba chữ "dầu bôi mặt" thì thấy buồn : "Được thôi."
Trước khi cửa, Trác Lục đưa cả tiền phụ cấp tháng cho Thời Nguyệt.
Thời Nguyệt đếm từng tờ một, về phía Trác Lục với ánh mắt oán trách: "Trác Lục ơi Trác Lục, giờ bắt đầu giấu quỹ đen đấy."
Trác Lục nghẹn lời, đó thấp giọng giải thích: "Anh mua chút đồ."
Vợ: "Mua gì?"
Trác Lục: "Đến lúc đó em sẽ ."
"Ồ, định cho em bất ngờ cơ ?" Tuy vợ nhỏ chuyện vẫn chút mỉa mai, nhưng trong mắt rõ ràng hiện lên một chút vui vẻ và mong đợi.
"Em nên hỏi, như bất ngờ sẽ tăng lên gấp đôi." Trác Lục .
"Em cứ thích hỏi đấy, vả , bất ngờ quan trọng, em chỉ bình thường đến quần áo còn chẳng nỡ mua, cũng từng tặng quà cho em, hai trăm tệ rốt cuộc định tiêu ."
Người vợ nhỏ tuôn một tràng.
Trác Lục cô bật : "Em đoán thử xem."
Tính tình trầm mặc, nhưng giờ đây thích và tận hưởng chế độ chung sống kỳ lạ mà đáng yêu với cô.
Cô khoanh tay cao ngạo lên trần nhà: "Lười đoán."
Sau đó liếc một cái: "Vậy em đợi bất ngờ của nhé."
Trác Lục đáp lời, xoay đẩy cô bức tường trắng, cánh tay rắn chắc rộng lớn vây hãm lấy cô.
Cái thế qua cứ như sắp chuyện mờ ám gì đó.
chỉ cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô một cái, hỏi: "Muốn ?"
Vợ: "... Tìm Bùi Nhược."
Trác Lục: "Ừm, đưa em qua đó."
"Thế ?"
Trác Lục rũ mắt: "Tìm trai em chút việc."
Thời Nguyệt tưởng là việc chính sự nên hỏi thêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1106.html.]
Trác Lục dọn dẹp bàn ăn, Thời Nguyệt leo lên lầu, một nửa cô cảm thấy hồi hộp, dừng nghỉ ngơi một lát, lông mày nhíu c.h.ặ.t.
Trước đây khi nguyên chủ mệt lả cũng thường cảm giác mệt mỏi và hồi hộp như thế , chỉ cần nghỉ ngơi , điều chỉnh cảm xúc là .
dạo cô cũng mệt lắm, cảm xúc cũng khá định, ngày nào cũng như cái bộ dạng ma quỷ chứ?
Phải tìm thời gian đến bệnh viện khám mới .
——
Ánh mặt trời buổi trưa gay gắt, trong tiệm trang sức của Bùi Nhược, Thời Nguyệt bò tủ kính, miệng lầm bầm gì đó.
Bùi Nhược đang thử cho chị dâu Trác một sợi dây chuyền ngọc trai, đồng thời hỏi Thời Nguyệt: "Sau đó thì , đó thì ?"
Thời Nguyệt: "Nữ chính định nhận nuôi một đứa trẻ, mấy ngày nam chính dẫn một bé gái về, nữ chính thích, còn trông giống cô em gái của ."
Bùi Nhược cảm thán: "Tức c.h.ế.t mất, tên tra nam tuyệt thế ! Hèn gì nhận nuôi con của tình nhân!"
Chị dâu Trác cũng về phía Thời Nguyệt, hóng hớt hỏi: "Sau đó thế nào?"
"Nữ chính nuôi đứa trẻ đó vài năm, cô em tiểu tam quyết tâm du học, hỏi xin tiền nam chính, lúc tiểu tam sự thật cho nữ chính , nữ chính tức giận ly hôn với nam chính luôn."
"Thế còn đứa trẻ?"
"Nữ chính thấy đứa trẻ là thấy chướng mắt nên dẫn , nam chính nuôi đứa trẻ lớn lên, đứa trẻ cũng ghét ông và cũng rời bỏ ngôi nhà đó."
"Chậc..."
Bùi Nhược và chị dâu Trác xong thì mắng nhiếc ngớt, lúc thì mắng đàn ông, lúc thì mắng tiểu tam.
"Nữ chính cũng mắt mù, nuôi đứa em gái cùng huyết thống trong nhà, chẳng là nuôi ong tay áo ?" Bùi Nhược than vãn xong, phát hiện sắc mặt chị dâu Trác chút nặng nề, liền hỏi: "Chị dâu, chị thế? Sợi dây chuyền chị thích ?"
Chị dâu Trác hồn, rạng rỡ trong gương, lắc đầu: "Không, chị khá thích, dù Trác Hải trả tiền mà, tất nhiên mua chứ."
Bùi Nhược : "Nên giác ngộ như ."
Trên mặt chị dâu Trác lộ nụ , nhưng tâm trí luôn chút lơ lửng.
Nguyệt Nguyệt lắm chuyện hóng hớt thế , xong trong lòng chị cứ thấy yên tâm.
Chẳng nhà chị cũng đang nuôi một cô em gái cùng huyết thống ...
Chị tin Trác Hải sẽ phản bội , cũng cảm thấy A Liên là một đứa trẻ tâm tính đoan chính, sẽ chuyện gì với chị.
Hơn nữa A Liên là trí thức của Đại học Thâm Thành, tố chất càng cần bàn.
"Sợi dây chuyền hợp với chiếc váy hôm nay của chị, là cứ đeo luôn ." Bùi Nhược gợi ý.
Chị dâu Trác gật đầu: "Cũng ."
Chị đầu hỏi ý kiến của Thời Nguyệt, kết quả thấy cô chiếc ghế cao, cứ thế bò mặt kính ngủ .
"Cũng chẳng chê kính lạnh, mà ngủ say thật đấy." Bùi Nhược nhỏ giọng bên cạnh.
"Tối qua Nguyệt Nguyệt gì mà mệt thế ?" Chị dâu Trác xong, bỗng nhớ Thời Nguyệt dọn về khu nhà quân đội ở.
Ở cùng chồng thì còn gì nữa?
Chắc chắn là Trác Lục tiết chế , cũng nghĩ xem thể gầy yếu của cô chịu đựng ...
Bùi Nhược cũng phản ứng , cảm thấy ngượng ngùng, bèn đưa tay đẩy vai Thời Nguyệt: "Nguyệt Nguyệt, phòng nghỉ của một lát ? Hay là về nhà ?"
Thời Nguyệt mơ màng tỉnh dậy, cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c thắt , khí trong tiệm cũng ngột ngạt vô cùng.