"Chúng chẳng mới ?" Trác Hải lùi sang một bên, thản nhiên mở miệng, "Lão Tam rảnh, đến là em dâu, phụ nữ con gái chậm chạp một chút cũng là bình thường."
Ông ngờ rằng cô em dâu thật sự đến đón họ.
Trác đại tẩu xong, hỏi: "Ông thật sự từng gặp cô em dâu đó ?"
"Hì, gặp, Tam kết hôn vội vàng, lúc đó và lão Nhị đều dứt , chỉ ba qua đó, chuyện chẳng với bà nhiều ? Lúc đó bà cũng chê phiền phức mà."
Trác đại tẩu nhớ đúng là chuyện như , cũng hỏi thêm nữa, chỉ lầm bầm trong miệng: "Đám cưới cũng tổ chức... đối phương là gia đình quyền quý như thế, nghĩ đều thấy kỳ lạ."
Trác Hải liếc bà một cái: "Bà đừng bậy, lão Tam thích lắm đấy."
Trác đại tẩu liền chuyện đó nữa, hai nhà họ Trác đều bảo vệ em thứ ba .
Xoay một cái, bà liền nắm lấy tay một phụ nữ bên cạnh, thấp giọng : "Là thì đều , chắc chắn là phụ nữ vấn đề, cho nên mới gấp gáp kết hôn, để Tam đổ vỏ, Tam là bụng, đến lúc đó cô thấy sẽ ngay."
Trác Hải dù cũng là từng trải thương trường, mắt cũng độc, sớm vợ đang toan tính chuyện gì, chẳng qua là giới thiệu cô em họ Lâm Hải Liên cho lão Tam.
lão Tam kết hôn, bản còn là quân nhân, bà chẳng đang loạn ?
Trên đường đến, Trác Hải cũng ít cảnh cáo, nhưng chẳng tác dụng gì.
Hơn nữa mặt Lâm Hải Liên, Trác Hải càng tiện gì.
Lâm Hải Liên đúng là một giai nhân thanh tú, chỉ là thế đáng thương, lúc cha ngược đãi suýt nữa mất mạng, Trác đại tẩu hảo tâm mang cô theo bên , nuôi cô học xong đại học, còn tìm cho cô một mối hôn sự .
Trác đại tẩu vốn thư cho Trác Lục, về xem mắt Lâm Hải Liên, kết quả Trác Lục xoay một cái kết hôn .
"Chị, đừng nữa." Lâm Hải Liên thẹn thùng lắc đầu, "Anh Ba là vợ."
Trác đại tẩu vỗ mạnh lên vai cô , : "Cậu đó là ép buộc, vả ai mà so với em gái chứ?"
Lâm Hải Liên từ bốn năm Trác đại tẩu đưa đến Thâm Quyến sinh sống, cũng việc nặng, nuôi dưỡng đến mức da dẻ mịn màng, cả toát khí chất, đặt ở cũng đặc biệt nổi bật.
Trác đại tẩu năm nay ba mươi lăm, cơ thể cũng vấn đề ở mà mãi sinh cho Trác Hải mụn con nào, trong lòng bà thực sự lo sầu.
Mang Lâm Hải Liên bên cạnh, bà cảm thấy giống như nuôi con gái , khá cảm giác thành tựu.
Ba bên lề đường, Trác Hải cầm điện thoại đại ca gọi xong, một lát , một chiếc xe Hồng Kỳ liền xuất hiện mặt họ.
Cửa sổ xe ghế lái từ từ hạ xuống, lộ một khuôn mặt tinh xảo, thực sự khiến ba bên lề đường đều sững sờ kinh diễm.
Điếu t.h.u.ố.c ngậm trong miệng Trác Hải trực tiếp rơi xuống đất, trong lòng thầm kêu: Giỏi thật!
Lúc ông ý tứ trong lời của lão Tam, vợ - Nguyệt Nguyệt là một đại mỹ nhân, một cái là thấy ngay trong đám đông, ông chỉ tưởng lão Tam bốc phét, là "trong mắt tình hóa Tây Thi".
Ai mà ngờ , cô em dâu thứ ba thực sự là một đại mỹ nhân chính hiệu nha.
Trác đại tẩu cũng ngẩn tại đó, theo bản năng kéo vạt áo nhăn nhúm do xe, chỉnh mái tóc xoăn dài, mặt giữ nụ .
Sớm thì nên vì tiết kiệm tiền mà tàu hỏa, máy bay dường như sẽ thể diện hơn một chút.
Thời Nguyệt đẩy cửa xe bước xuống, trong ánh nắng mùa thu bao phủ, dường như cả mạ một lớp hào quang thánh khiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1098.html.]
Ngũ quan tì vết , làn da trắng nõn nà , đôi mắt to chớp chớp .
Dáng chuẩn chỉnh, mảnh mai cân đối, đến mức giống thật.
Chiếc váy liền màu xanh nhạt thanh đạm, mặc cô khiến khí chất của cô thêm phần ôn nhu tao nhã, còn chút thần bí, cực kỳ giống một tinh linh bước từ trong rừng sâu.
"Đại ca, đại tẩu." Thời Nguyệt tiến gần trong ánh mắt kinh ngạc của ba .
Cô thấy họ trong những tấm ảnh Trác Lục đưa, cho nên một cái liền nhận ngay.
"Ơ~" Trác Hải là đầu tiên phản ứng , " là Trác Hải, cả của Trác Lục."
Trác đại tẩu ngây phụ nữ đang tới, dường như thể ngửi thấy hương thơm thoang thoảng cô, một lúc lâu bà mới gật đầu với Thời Nguyệt, cũng bày phong thái của chị dâu cả: " là vợ của Trác Hải."
Thời Nguyệt gọi một tiếng: "Đại tẩu."
Trác đại tẩu giọng điệu dịu dàng đó, cảm giác giống như đang xem tivi, tiếng gọi luyến láy của mấy nữ minh tinh cũng chẳng bằng cô .
"Vị là..." Ánh mắt Thời Nguyệt chuyển sang cô gái bên cạnh Trác đại tẩu.
"À, đây... đây là em gái Lâm Hải Liên, theo qua đây mở mang tầm mắt." Không tại , khi Trác đại tẩu giới thiệu, giọng điệu chút ngượng ngùng, ánh mắt cũng Thời Nguyệt.
Lâm Hải Liên lúc mới mỉm chào hỏi Thời Nguyệt: "Chị, em tên là Lâm Hải Liên, cứ gọi em là A Liên là ."
Thời Nguyệt cũng lộ nụ : "Gọi là chị dâu Ba , gọi chị thì còn thấy ngại."
Quan trọng nhất là, tên Lâm Hải Liên , chẳng chính là kẻ thứ ba xen cuộc hôn nhân của Trác Hải ??
Cô là em gái của Trác đại tẩu?
Đây là vở kịch rắc rối gì thế ?
Lâm Hải Liên lập tức đổi giọng: "Chị dâu Ba."
Thời Nguyệt: "Lên xe ."
Trác Hải chuyển hành lý lên xe, cảm thán : "Thành phố A đúng là náo nhiệt thật, nửa năm đến một , so với bây giờ thì đổi quá lớn."
Thời Nguyệt : "Thâm Quyến cũng là một nơi , lúc nào rảnh cũng chơi."
Trác đại tẩu mở cửa ghế , cầm ba túi hành lý đặt lên.
Lâm Hải Liên bên cạnh xe, dửng dưng động đậy.
Sau khi Trác đại tẩu đặt xong túi hành lý, phủi tay bước tới, mở cửa ghế phụ cho cô , nhẹ giọng : "A Liên, em phía ."
"Vâng." Lâm Hải Liên gật đầu, lên xe.
Sau đó Trác đại tẩu chu đáo thắt dây an cho cô , mới ghế .
Thời Nguyệt lặng lẽ cảnh , đợi Trác Hải đặt xong hai chiếc vali lớn, mới vòng sang một bên, ghế lái.