Đợi đến khi về tới khu nhà thuộc gia đình quân nhân, trời tối hẳn.
Vừa Chính uỷ Lương bưng hai bát sủi cảo sang, hai cũng coi như giải quyết xong bữa tối.
Thời Nguyệt tắm xong , thấy Trác Lục trong phòng ngủ chính bèn phòng khách.
Trác Lục đang tựa lưng lan can ban công, hình cao lớn như một bức tượng điêu khắc, tỷ lệ hảo, tay kẹp một điếu t.h.u.ố.c, khói t.h.u.ố.c lảng bảng tản theo gió đêm.
khi thấy tiếng động cô tới, liền dụi tắt điếu t.h.u.ố.c.
Đôi mắt đen của ngưng視 cô: "Anh hút."
"Em bắt cai t.h.u.ố.c." Thời Nguyệt tới mặt : "Nếu hút thì châm t.h.u.ố.c gì?"
"Nghĩ chuyện."
"Nghĩ gì?"
Trác Lục trả lời, chỉ tĩnh lặng cô, những tia sáng vụn vặt trong đôi mắt đen giống như ánh rơi xuống từ bầu trời đêm, nhưng càng lay động lòng hơn.
Thời Nguyệt tiến lên một bước, khịt khịt mũi.
"Anh lừa em, cũng mùi t.h.u.ố.c lá."
Trác Lục dang hai tay , cúi đầu quần áo : "Mùi quần áo thôi, lát nữa là hết."
Anh dứt lời, phụ nữ mặt nép lòng , cô vòng hai tay ôm lấy eo , miệng còn lẩm bẩm: "Dào ôi, bao nhiêu tuổi đầu mà còn cần ôm ấp nữa ?"
Trác Lục ngẩn , xong lời cô lẩm bẩm cũng hiểu , dáng vẻ dang tay của chẳng giống như đang cầu xin một cái ôm ?
Cánh tay Trác Lục hạ xuống, nhẹ nhàng đặt lưng cô, bờ vai rộng dày vững chãi gần như bao trùm lấy cô.
Giọng trầm khàn tràn đầy ý : "Ngu Thời Nguyệt, em gài bẫy ?"
Người vợ nhỏ từ n.g.ự.c ngẩng đầu lên, nụ kiêu ngạo: "Anh đừng lúc nào cũng gán tội danh cho em, em gài bẫy chỗ nào chứ? Anh ôm thì ôm thôi, em chỉ là thuận theo ý thôi mà."
Sau lưng Trác Lục là lan can cứng cáp, trong lòng là vợ nhỏ mềm mại, trái tim sớm nhào nặn thành một khối bột mì, mềm nhũn , nụ nơi khóe miệng cũng thể nào kìm nén .
"Vậy em ôm cho hẳn hoi ." Trác Lục khẽ , cánh tay cũng càng thêm dùng lực ôm c.h.ặ.t lấy cô.
Thời Nguyệt cúi đầu, áp má n.g.ự.c : "Chẳng đang ôm đây ..."
"Không kiểm tra chút nữa ?" Anh hỏi.
Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt nghi hoặc: "Kiểm tra cái gì?"
"Xem rốt cuộc lừa em ."
Trác Lục xong, cúi đầu dán nhẹ lên môi cô, đó hỏi: "Có mùi t.h.u.ố.c lá ?"
Thời Nguyệt lắc đầu, chớp mắt hỏi: "Không cảm giác gì, thử nữa xem."
Trác Lục vốn dĩ là trêu chọc cô, ngờ cô nghiêm túc trêu chọc .
Anh mà cầm lòng cho đặng, đôi môi mỏng nhẹ nhàng phủ xuống, hồi lâu rời.
Để cho cô thời gian lấy , gần như chủ cô, tránh cho cô tim đập quá nhanh sẽ thấy khó chịu.
Thời gian dường như ngưng đọng lâu, môi hai mới tách .
Trác Lục rõ thể tiếp tục nữa.
Anh tựa cằm nhẹ nhàng lên đỉnh đầu cô, : "Anh một thời gian, em ở nhà ngoan nhé, đợi về."
Thời Nguyệt từ sớm từ cuộc trò chuyện của Trác Lục và Ngu phụ nên cũng ngạc nhiên.
"Được thôi, em thể chứ, em nhiều việc lắm."
"Em gì?"
"Thì kinh doanh thôi, đợi về, em công ty của riêng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1093.html.]
Trác Lục khẽ : "Được."
Anh bây giờ chỉ coi như cô đang vẽ bánh cho thôi.
Trừ phi là tiền từ trời rơi xuống, nếu cô lấy tiền mà mở công ty?
Tuy nhiên vẫn thắt lưng buộc bụng, để chút tiền còn cho cô, nếu cô lấy gì mà ăn...
Trác Lục bắt đầu phiền muộn, buông Thời Nguyệt , : "Em ngủ , phòng nhỏ thu dọn một chút."
Thời Nguyệt: "..."
Cô cứ thế đàn ông xông phòng nhỏ, cứ như trời sắp sập đến nơi .
Đối với Trác Lục mà , thể ăn cơm, nhưng vợ nhỏ tiền ăn cơm thì đúng là trời sập thật.
Trác Lục liệt kê hết kế hoạch cho vài năm tới, tắm rửa qua loa bên ngoài mới trở về phòng ngủ chính.
Thời Nguyệt tựa đầu giường, ngáp một cái, liếc về phía : "Ồ, đường về cơ đấy."
Giọng điệu đó cứ như thể ở trong phòng nhỏ mà là lăng nhăng bên ngoài về .
"Sao vẫn ngủ? Lúc ở xe còn bảo buồn ngủ mà." Trác Lục hạ thấp giọng, tắt đèn mới tới bên giường.
"Dù cũng chờ ." Cô xuống, lăn về phía mép giường.
Trác Lục mới tắm xong, còn mang theo một làn nước man mát.
Sau khi xuống, vươn tay qua, kéo cả cô lẫn chăn lòng, bên tai cô: "Ngủ ngon."
Thời Nguyệt xoay trong lòng , vì thấy chăn vướng víu nên cô dùng chân đá vài cái.
"Suỵt... Nguyệt Nguyệt." Trác Lục đột nhiên giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u gối cô: "Đừng đá lung tung."
Thời Nguyệt dừng : "Sao đá trúng , đang giả vờ đấy?"
"Anh chứng minh thế nào thì mới là giả vờ đây?"
Thời Nguyệt im lặng một lát: "Em sờ thử xem?"
Trác Lục nghiến răng nghiến lợi: "Em mà sờ nữa là chúng khỏi ngủ luôn đấy."
Thời Nguyệt: "..."
Trác Lục quờ quạng trong bóng tối kéo tấm chăn Thời Nguyệt : "Được ?"
Người trong lòng nửa ngày lên tiếng, vươn tay đặt lên lưng cô, kết quả chạm là làn da mát rượi mịn màng...
"?" Trác Lục sững .
Nghe thấy tiếng vợ nhỏ rặn từ kẽ răng: "Có vẻ như, cũng lột luôn cả quần áo của em ."
Trác Lục: "..."
"Em tự mặc ."
Anh buông cô , trong lòng giống như con chạch trượt .
Sau một hồi tiếng sột soạt, cô nhanh ch.óng chui tọt lòng : "Được ."
Trác Lục một nữa ôm lấy cô.
Cô trong lòng cũng chịu yên, đột nhiên : "Trác Lục, bác sĩ chúng thể đấy."
Trác Lục mở mắt, trong cổ họng thốt mấy chữ: "Nguyệt Nguyệt, mau ngủ ."
"Được thôi." Cô đồng ý.
trái tim Trác Lục xáo trộn một nữa.
Anh xoay đè lên cô: "Lát nữa thoải mái thì bảo đấy."