Thời Nguyệt: "Cũng ."
Anh vươn tay quẹt nhẹ lên ch.óp mũi cô, chậm rãi : "Anh thấy em khá tận hưởng đấy, ... thật... là... ."
Thời Nguyệt: "..."
Món nợ định tính đến bao giờ đây?
Cô chộp lấy tay , bắt đầu tìm khí thế của : "Trác Lục, xong đúng ? Không chỉ là ăn một bữa cơm với đàn ông khác thôi ? Làm như thể em vụng trộm bằng!"
Trác Lục liếc cô, u uất : "Cái là học từ ai?"
Cô từng vì những chuyện mà nghi ngờ đủ điều.
Thời Nguyệt: "..."
Bàn tay cô mềm mại thanh mảnh, nắm giữ nổi tay , ngược nhẹ nhàng nắm lấy, đặt lên vị trí l.ồ.ng n.g.ự.c.
Anh hỏi: "Khi nào thì đưa mở mang tầm mắt một chút?"
Thời Nguyệt lắc đầu: "Chẳng gì đáng để mở mang cả, mấy thứ màu thôi."
"..." Trác Lục siết nhẹ tay cô, giọng trầm xuống: "Với khác là lãng mạn, với là màu?"
"Em gì ." Cô liếc biểu cảm của , giọng điệu mềm mỏng : "Hơn nữa, lãng mạn là thứ chỉ thể ý hội chứ thể ngôn truyền, trong mắt em, ăn mì, ăn sủi cảo, uống cháo trắng là lãng mạn?"
Lời cô về càng lúc càng nhẹ, đôi mắt cũng thẹn thùng mà chuyển hướng chỗ khác.
Khóe miệng Trác Lục thể kiềm chế mà nhếch lên, cúi đầu hôn mạnh một cái lên khóe môi cô.
Hôn xong còn hỏi một câu: "Thế tính ?"
Thời Nguyệt đưa tay che miệng, đôi mắt trợn tròn: "Tính cái gì?"
Trác Lục kéo tay cô xuống, khống chế trong lòng bàn tay, hình càng thêm mạnh mẽ ép sát cô, một nữa hôn lấy cô.
Một câu tràn từ giữa môi lưỡi hai : "Cái tính là lãng mạn ?"
"Không tính." Cô đầu , mím c.h.ặ.t môi, má và tai đỏ bừng kiểm chế .
Trác Lục bèn hôn lên má, lên tai cô.
Vì đây là ở Ngu gia, chỉ nhẹ nhàng chạm cô, để bất kỳ dấu vết nào.
Tim đột nhiên truyền đến một cơn đau như kim châm, dù chỉ là trong thoáng chốc cũng khiến Thời Nguyệt thở gấp, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
cái nhói đó, ngoại trừ nhịp tim đập dữ dội, cô thấy khó chịu ở nữa.
Giống như chỉ là ảo giác của cô.
"Nguyệt Nguyệt?" Trác Lục nhíu mày hỏi: "Sao ?"
Thời Nguyệt lắc đầu: "Vừa khó chịu một chút."
Lòng bàn tay Trác Lục áp lên tim cô, cảm nhận nhịp tim kịch liệt đó, sợ tới mức vội vàng bế thốc cô lên: "Đến bệnh viện xem ."
"Không... đến mức đó chứ?" Thời Nguyệt túm lấy vạt áo n.g.ự.c .
Trác Lục vẫn giữ vẻ mặt căng thẳng: "Ngoan, lời."
Nhịp tim của cô nhanh đến mức bình thường, trán còn đổ mồ hôi lạnh, sợ cô thực sự mệnh hệ gì.
Khi Trác Lục bế Thời Nguyệt xuống lầu kinh động đến những khác.
"Sao ?" Bùi Nhược lo lắng hỏi bên cạnh.
"Cô đột nhiên tim đập nhanh, còn đầy mồ hôi." Trác Lục nghiêm túc .
Trước đây cô cũng từng như , nhưng hôm nay dường như nghiêm trọng hơn một chút, thực sự lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1090.html.]
Không ngờ kinh động xuống hết.
Ngu mẫu hiểu rõ bệnh tình của Thời Nguyệt hơn, vả bà từng tự học Trung y, nên vội vàng nắm lấy tay Thời Nguyệt: "Đặt lên sofa , để xem."
Trác Lục theo lời bà xuống sofa, nhưng vẫn ôm c.h.ặ.t Thời Nguyệt.
"Vừa chuyện gì xảy ? Sao đột nhiên thế ?" Ngu phụ hỏi Trác Lục.
Trác Lục đột nhiên im lặng, vẻ khó mở lời.
Ngu phụ sốt ruột: "Con chứ."
Trác Lục lúc mới trầm giọng đáp: "Con hôn cô ."
Sau khi lời , tất cả lập tức im lặng, đồng loạt đổ dồn ánh mắt khuôn mặt liệt của .
Thời Nguyệt một tay Ngu mẫu nắm lấy bắt mạch, tay đ.ấ.m mạnh n.g.ự.c Trác Lục một cái.
"Nhịp tim đúng là quá cao..." Ngu mẫu tìm giọng của , tiếp tục hỏi Thời Nguyệt: "Bây giờ đau ?"
Thời Nguyệt gật đầu lắc đầu: "Chỉ là... tim đập nhanh."
"..."
Mọi im lặng.
Có khi nào, cô là vì nụ hôn của Trác Lục nên mới khiến tim đập nhanh .
Họ đây là ép ăn một họng "cẩu lương" bất thình lình mà.
Mặt Trác Lục nóng như lửa đốt, nhưng thần sắc vẫn giữ sự bình tĩnh cuối cùng, cúi đầu trong lòng: "Thực sự còn chỗ nào khác thoải mái ?"
Thời Nguyệt nắm đ.ấ.m, nện l.ồ.ng n.g.ự.c : "Em vốn dĩ cả, là quá lên."
Trác Lục: "..."
Bầu khí thực sự gượng gạo buồn , Ngu Thư Việt và Bùi Nhược đưa mắt hiệu cho , nắm tay rời .
Ngu phụ chắp tay lưng, khuôn mặt già nua đỏ, cũng sang một bên.
"Nếu , Trác Lục, con bế Nguyệt Nguyệt về ." Ngu mẫu dậy, Trác Lục dặn dò thêm một câu: " mà, vẫn cẩn thận một chút."
Lần khi Nguyệt Nguyệt tái khám, bác sĩ tình trạng cơ thể con bé , cũng thể sinh hoạt vợ chồng bình thường.
Trác Lục ý tứ trong lời của Ngu mẫu, ngay lập tức ngay cả vành tai cũng đỏ thấu, chỉ gật đầu.
Họ , và Nguyệt Nguyệt vẫn ...
"Em tự ." Thời Nguyệt từ trong lòng Trác Lục dậy.
Trác Lục vội vàng theo cô.
Ngu mẫu bóng lưng hai , mặt vài phần lo lắng, bà tìm cơ hội chuyện hẳn hoi với Nguyệt Nguyệt mới .
Tuy rằng thể sinh hoạt vợ chồng, nhưng vẫn thể quá phóng túng, dù cơ thể con bé cũng cho phép.
lời ám chỉ của bà, Trác Lục chắc là hiểu .
Thời Nguyệt và Trác Lục lượt trở về phòng, đóng cửa , phụ nữ bắt đầu trách móc: "Trác Lục, xem cái chuyện gì , để chê kìa."
Trác Lục đáp: "Sẽ ai chê ."
"Vậy thẹn thùng cái gì? Anh mặt xem, đỏ bừng cả lên ." Cô đoạn nhón chân, hai tay áp lên má : "Bây giờ vẫn còn nóng đấy."
Trác Lục: "..."
Anh đưa tay ôm lấy cô một nữa, trầm giọng : "Đó đều là sự mật bình thường giữa vợ chồng, em nghĩ như thì thấy khá hơn ?"