Mọi cảm xúc của cô đều hết lên mặt — Bà đây vui, tối nay ngủ giường hỏng .
Thấy Trác Lục vẫn ngẩn tại chỗ, cô liếc mắt sang: “Anh còn ?”
Trác Lục : “Hơi muộn , cứ tạm một đêm .”
Thời Nguyệt cũng chẳng buồn quản : “Ồ.”
Trác Lục xoay sang phòng nhỏ bê ít sách tới, kê chân chiếc giường xếp.
Thời Nguyệt gì, cầm quần áo tắm.
Trác Lục giường xếp, khuôn mặt nghiêm nghị lộ vẻ u sầu ẩn hiện, dỗ dành , mà là bắt đầu từ .
Cô đang lúc tức giận, gì cũng đều là sai.
Nghe thấy tiếng nước chảy ào ào trong phòng vệ sinh, dậy rời khỏi phòng.
Hút xong một điếu t.h.u.ố.c ở ban công, Trác Lục mới tắm, rửa sạch mùi t.h.u.ố.c lá im lặng về phòng.
Thời Nguyệt xuống bàn trang điểm bôi kem dưỡng da, thấy tiếng mở cửa, cô cũng thèm , coi như tàng hình.
Trác Lục xuống chiếc giường xếp phía cô, ngẩng đầu cô trong gương.
Thời Nguyệt tránh khỏi việc thấy , lập tức lườm một cái, biểu cảm nhỏ nhắn hung dữ vô cùng.
Trác Lục khẽ một tiếng.
Cô dậy, đẩy ghế , cúi đầu : “Anh còn ?”
“Em bôi cái gì ? Rất thơm.” Anh trả lời đúng câu hỏi, vẫn ngay ngắn, đôi chân dài co .
“Thơm mấy cũng cho bôi.”
“Ừm.” Trác Lục dậy, chiếc giường xếp m.ô.n.g phát tiếng kêu kẽo kẹt.
Thân hình cao lớn bao phủ lấy cô.
Cô lùi hai bước, mới cảm thấy đến mức ngửa cổ vất vả như .
Trác Lục cụp mắt cô: “Đừng để tức giận hại thể.”
“Ai tức?”
“Em.”
“ .”
“Không ?” Anh cúi ghé sát , đầu ngón tay ấn nhẹ lên vầng trán nhíu của cô: “ thấy chỗ nhăn nhúm hết cả .”
Cô ấn một cái, bèn đem cả bàn tay ấn lên trán : “Anh mới nhăn nhúm, cả ngày đều nhăn nhúm, hù dọa ai chứ?”
Tay cô lạnh, thơm thơm mềm mềm, giống như ném một viên đá mặt hồ lòng nóng bỏng của Trác Lục, khiến cả tâm bắt đầu sảng khoái.
Lòng bàn tay bao phủ lên mu bàn tay cô, nắm c.h.ặ.t áp bên má: “ quen , khó sửa, em thấy thì nhắc nhở .”
Anh đến nước , ngọn lửa giận trong lòng cô cũng dần tắt lịm: “ mới lười nhắc, thế nào thì thế , quản .”
“Được.” Trác Lục đáp ứng ngay lập tức.
Anh vẫn còn nắm tay cô, cô rút hai cái : “Anh còn buông tay?”
Anh khẽ dùng lực, cô liền kéo đến mặt .
Tuy nhiên chỉ cô chằm chằm, đó buông cô , giọng thấp trầm: “Ngủ sớm .”
Thời Nguyệt vòng qua lên giường lớn.
Trác Lục tắt đèn, mới giường xếp.
Thời Nguyệt hôm nay ngủ lưng Trác Lục một tiếng đồng hồ, lúc ngủ .
Trác Lục dường như cũng ngủ ngon, thỉnh thoảng cô thấy tiếng kẽo kẹt truyền đến từ phía giường xếp bên , giống như chiếc giường đó thể hỏng bất cứ lúc nào.
Đồ ngủ, chăn mền và cả giường của ... đều cũ nát như .
Lúc xuống, ước chừng đôi bàn chân to vẫn treo lơ lửng, như mà ngủ thoải mái ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1082.html.]
Thảm, quá t.h.ả.m .
cô đau lòng , đau lòng đàn ông chính là bắt đầu của sự xui xẻo!
Cũng qua bao lâu, Thời Nguyệt vẫn ý buồn ngủ, cô gọi khẽ một tiếng: “Trác Lục, ngủ ?”
Không ai thưa.
Thế là cô lồm cồm bò dậy.
Trong bóng tối, Trác Lục chậm rãi mở mắt, thấy tiếng sột soạt truyền đến từ giường lớn.
Anh vì tò mò nên lên tiếng.
Một lát , phụ nữ từ giường xuống, từ đuôi giường vòng đến bên cạnh .
Anh nhắm mắt , nhưng cảm nhận sự tiếp cận của cô.
Cô xổm ở một bên, một mùi hương cũng ập tới.
Cô đưa tay , kéo nhẹ chiếc chăn tùy ý đắp bụng, dùng ngón tay chọc chọc cánh tay .
Thấy mãi tỉnh , cô càng thêm to gan, ngón trỏ chọc đến má .
“Hừ, đáng đời, ai bảo coi như món đồ chơi mà xốc lên xốc xuống.”
Nói xong, cô tiếp tục chọc.
Trác Lục cô tự lẩm bẩm, coi như hiểu , cô đây là ngủ , nửa đêm tới trả thù.
Hóa cô là đang giận vì xốc cô lên.
mà sức lực nhỏ bé đó của cô, giống như đang gãi ngứa, đang vuốt ve hơn.
Đối với Trác Lục mà , đây đúng là một sự trừng phạt ngọt ngào.
Khí huyết ngoài dự đoán mà dồn về một chỗ, hình Trác Lục trở nên cứng đờ hơn, bỗng nhiên thở dài một tiếng.
“Nguyệt Nguyệt...”
Anh lên tiếng, Thời Nguyệt sợ hãi.
Cô ngã bệt xuống đất: “Trác Lục, cái gì mà hù dọa !”
Trác Lục: “...”
Anh đưa tay kéo lấy tay cô, một nhát kéo cô lòng .
Cô kịp đề phòng, cứ thế bò lên hình tráng kiện .
“Bùm —”
Giường xếp sập xuống.
Cũng may Thời Nguyệt ôm trong lòng Trác Lục, chỉ là dọa một chút.
Trác Lục ôm cô dậy, bật đèn lên, chiếc giường xếp phế bỏ, thần sắc bình tĩnh.
“Xem , nữa .”
Trác Lục tự nhiên nhặt gối và chăn của lên, đặt lên giường lớn.
Thời Nguyệt ngăn cản, cô ở một bên, ánh mắt liếc về phía lưng : “... Anh thương chứ?”
Trác Lục lúc mới phản ứng là cô đang lo lắng cho , lắc đầu : “Không .”
mặt cô vẫn lộ vẻ nghiêm trọng, giọng điệu nhẹ nhàng hơn nhiều: “Để xem.”
Trác Lục xoay , dứt khoát cởi chiếc áo ba lỗ .
Sau lưng chỉ một mảng đỏ, chắc là do va chạm lúc nãy để .
Cô đưa tay ấn nhẹ một cái, lầm bầm : “Anh vẫn nên bôi ít dầu .”
Trác Lục lắc đầu: “Chút là gì , ngay cả vết bầm cũng để , mùi dầu t.h.u.ố.c nồng lắm, thôi bôi nữa.”