MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1080

Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:56:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Không mà, vô tình gặp thôi." Thời Nguyệt khựng một chút, đôi mắt , chất vấn: "Có nghi ngờ em với gì đó ?"

 

Trác Lục quen với mạch não của cô: "Không , sợ quấy rầy em."

 

Thời Nguyệt bĩu môi: "Hắn dám ?"

 

Thời Nguyệt với Trác Lục, nguyên chủ đó nhờ Lỗ Nhân mua cho vài cuốn sách, chuyện Thời Nguyệt căn bản chẳng chút ký ức nào, Lỗ Nhân đột ngột nhắc đến, còn bảo lát nữa sẽ mang đến cho cô, dáng vẻ vồn vã đó, chẳng chuyện gì lành.

 

Cô cũng xem xem Lỗ Nhân gì, sẵn tiện cho một bài học, để khỏi hại đời con gái nhà nữa.

 

Hai bộ về bàn ăn, Dư Thư Việt hỏi: "Có chuyện gì xảy ?"

 

"Không ." Thời Nguyệt lắc đầu, trực tiếp xuống.

 

Trác Lục Dư Thư Việt một cái, cũng tiện , chỉ gật đầu hưởng ứng: "Ừ."

 

——

 

Dư Thư Việt và Bùi Nhược rời khỏi quán ăn , Thời Nguyệt theo bóng lưng họ, rơi trầm tư.

 

Nam nữ chính cũng lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, chẳng mấy chốc cửa hàng trang sức của Bùi Nhược sẽ rơi sóng gió vì chuyện vòng tay giả, còn tố cáo trốn thuế lậu thuế, ngay cả Dư Thư Việt cũng liên lụy...

 

Dù kết quả là , nhưng giữa chừng luôn chịu đựng những sóng gió lớn, kể đến sự thử thách đối với tình cảm của hai .

 

Thời Nguyệt cảm thấy vai nặng trĩu, định thần , đàn ông bên cạnh: "Anh định dọa c.h.ế.t em ?"

 

Bàn tay Trác Lục nhẹ nhàng đặt lên vai cô, ôm cô dậy: "Anh thấy em đến nhập tâm, đều luôn ."

 

Thời Nguyệt: "Lời của mà nồng mùi giấm thế?"

 

Trác Lục trực tiếp dành cho cô một ánh mắt: "Là ghen đấy."

 

Thời Nguyệt nhất thời nghẹn lời, cứ thế Trác Lục đưa .

 

Chẳng mấy chốc, hai đến trung tâm thương mại.

 

Ý định ban đầu của Thời Nguyệt là mua cho Trác Lục vài bộ quần áo, kết quả thấy cái gì cũng lắc đầu, kiên quyết mua.

 

Quần áo quá đắt, Trác Lục cảm thấy nên để dành tiền đó bù đắp cho chi tiêu trong nhà thì hơn.

 

Thời Nguyệt nhất thời sốt ruột: "Em cố chấp thế nhỉ? Từ xuống chắc chỉ cái quần lót là mới nhất thôi nhỉ, mua quần áo mới ?"

 

"..." Trác Lục ngay lập tức đưa tay bịt miệng cô : "Không ."

 

Thời Nguyệt: "..."

 

Thế thì đúng là cần kiệm trị gia thật đấy.

 

Bàn tay Trác Lục lớn, bịt mặt cô, hơn nửa khuôn mặt đều che kín, suýt chút nữa khiến cô thở nổi.

 

Cô há miệng c.ắ.n một cái, cũng dùng sức, chỉ là để một vết răng mu bàn tay .

 

Trác Lục buông tay, tay xoa xoa mu bàn tay, : "Em cứ mua những gì em thích , thiếu quần áo."

 

Người phụ nữ dường như bất lực, ánh mắt lướt qua mặt , về phía : "Trác Lục, quần áo mặc thì đừng tìm em mà nhé, dù đến lúc đó em chắc chắn sẽ mua cùng ."

 

Trác Lục giọng của cô, chậm rãi theo: "Ừ, ."

 

Anh chỉ sợ đến lúc đó họ tiền mua thức ăn, cô sẽ thôi.

 

Dạo một vòng quanh trung tâm thương mại, cuối cùng Thời Nguyệt mua cho một cái kẹp tóc hình cá mập màu xanh quang, hớn hở theo Trác Lục rời .

 

Chạng vạng tối hai ăn hoành thánh nhỏ gần đó, Thời Nguyệt còn tìm một vũ trường để chơi, kết quả cô giày cao gót, bộ một lát mặt đường gồ ghề, chân nhấc lên nổi.

 

Biết thế thì để Trác Lục lái xe trực tiếp đến .

 

Trác Lục đưa tay đỡ lấy cánh tay cô, như một cái cột đáng tin cậy, để cô dựa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1080.html.]

 

"Ở trung tâm thương mại cũng bộ cả buổi chiều , em chắc chắn còn vũ trường nữa ?" Anh hỏi.

 

Thời Nguyệt nhớ đến đôi dép lê pha lê màu hồng mà tặng cho , lẽ cô nên để xe, dạo mệt còn thể .

 

Đôi mày thanh tú của cô khẽ nhíu , Trác Lục liền xoay , khuỵu gối: "Lên ."

 

Người phụ nữ phía nửa ngày động tĩnh, ướm lời hỏi: "Anh định cõng em ?"

 

Sau lưng cứ như mọc mắt , cũng chẳng đợi cô bộ tịch, trực tiếp ép sát cô.

 

Cô thuận thế bò lên lưng , bờ vai rộng lớn rắn chắc, cấn nhưng cũng vô cùng cảm giác an .

 

Hơn nữa cao, cô đặt cằm lên vai , tầm bỗng chốc trở nên rộng mở hơn nhiều.

 

"Không khí ở , đúng là hơn một chút."

 

Hơi thở cô khi chuyện phả cổ và tai Trác Lục, cơ bắp cũng theo đó mà run rẩy một cái.

 

Anh hỏi: "Tốt thế nào?"

 

"Thì là ."

 

"Rõ ràng là giống mà."

 

"Không giống."

 

"Chỗ nào giống?"

 

"Chỗ nào cũng giống hết."

 

...

 

Hai bắt đầu những chuyện vô thưởng vô phạt, mấu chốt là Trác Lục còn hề thấy phiền, cái gì cũng thể tiếp lời .

 

Trác Lục đây cũng từng thấy cảnh tượng các chiến hữu trong bộ đội xếp hàng gọi điện thoại, từng một ngây ngô, miệng những lời vô nghĩa.

 

Thì những lời vô nghĩa cũng thể mang cảm giác mới lạ và vui vẻ như .

 

Thời Nguyệt hỏi qua đường, rõ ràng vũ trường ở ngay gần đây, nhưng Trác Lục hơn nửa tiếng đồng hồ, cũng chẳng thấy cái ca múa nhạc vũ trường đĩa nhạc nào cả.

 

"Vừa nãy ông bác chẳng bảo đường Vĩnh An là ? Đây là thế?"

 

Thời Nguyệt những tấm biển hiệu xung quanh, đầu óc mơ hồ.

 

Trác Lục tùy tiện : "Chắc là nhầm , tuyến đường bên phức tạp."

 

Người phụ nữ bỗng nhiên nổi cáu: "Thôi , tìm nữa, em buồn ngủ ."

 

Trác Lục nghiêng đầu: "Vậy chúng về nhé?"

 

Vừa Dư Thư Việt còn đặc biệt dặn dò một câu, đừng để cô đến những nơi đó, chủ yếu là vì nơi đó hỗn tạp, âm nhạc ch.ói tai, thành phố A đang cần một đợt chỉnh đốn lớn, lúc càng thể để cô .

 

Thời Nguyệt gật đầu: "Về về , phiền c.h.ế.t ."

 

Trác Lục xoay ngược trở , phụ nữ phía nhẹ nhàng tựa mặt vai , dường như chút mệt , giọng yếu ớt theo gió đêm lọt tai : "Trác Lục, em ngủ một lát nhé."

 

"Ừ."

 

Trác Lục cảm thấy nửa bên vai tê rần.

 

Gió thổi từ phía , cuộn lên những sợi tóc của cô, cứ thế quét cổ và mặt .

 

Kèm theo đó còn từng đợt hương thơm ngọt ngào.

 

Lúc cố tình vòng, lúc về vẫn cố tình vòng.

 

 

Loading...