MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1079

Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:56:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng Bùi Nhược đầy kinh ngạc: "Hử? Tiền của đều do Nguyệt Nguyệt quản ?"

 

Trác Lục khẽ ho một tiếng, gật đầu.

 

Thời Nguyệt cũng một cách hiển nhiên: "Sổ tiết kiệm của Trác Lục đang ở chỗ em mà."

 

Bùi Nhược xong, dành cho Dư Thư Việt bên cạnh một ánh mắt đầy ẩn ý.

 

Chẳng lời nào, nhưng dường như cái gì cần đều .

 

Dư Thư Việt: "..."

 

Anh điềm nhiên rót , lúc đưa cho Trác Lục, liếc một cái: Người em, rốt cuộc đang cái gì thế?!

 

Trác Lục bình thản nhận lấy , cứ như thể việc nộp sổ tiết kiệm là chuyện nhỏ đáng kể, đáng để nhắc tới.

 

Khóe miệng Dư Thư Việt cứng đờ, sang thì thầm dịu dàng với Bùi Nhược: "Về nhà cũng đưa cho em."

 

Bùi Nhược khẽ: "Thôi , em dám nhận ."

 

Hai đối diện thấy, đồng loạt về phía Dư Thư Việt.

 

Dư Thư Việt chỉnh gọng kính, nhưng đột nhiên cảm thấy áp lực đè nặng.

 

Thời Nguyệt nhỏ với Trác Lục: "Không thể nào, thể nào, thế mà còn nộp sổ tiết kiệm cho vợ."

 

Trác Lục liếc Dư Thư Việt một cái: "Chậc."

 

Bùi Nhược: "Phụt."

 

Dư Thư Việt: "?"

 

Chương 385 Trà xanh thập niên 90 (12) - Trác Lục, ngốc

Ở một vị trí khác, đôi nam nữ đang xem mắt trò chuyện rôm rả.

 

Lỗ Nhân một mặt bắt chuyện với phụ nữ xinh , ánh mắt ngừng liếc về phía bàn bốn .

 

Hắn là thường xuyên báo, nên nhanh ch.óng nhận Bùi Nhược và Dư Thư Việt.

 

Hai đều là những nhân vật lừng lẫy ở thành phố A, hơn nữa Dư Thư Việt còn là trai của Dư Thời Nguyệt...

 

Ánh mắt dừng Thời Nguyệt, trong mắt lóe lên sự say mê, mỗi gặp cô đều khiến kinh ngạc hơn.

 

Hắn thu hồi tầm mắt, phụ nữ đối diện đang đỏ mặt một cách thâm tình: "Anh khâm phục nhất là những phụ nữ như Tiểu Lệ em, dám nghĩ dám , tiếc là trường phân công nhà máy giấy, cả đời cũng chỉ thế thôi."

 

"Thế là biên chế nhà nước , giống chúng em ."

 

Tiểu Lệ khen càng thêm thẹn thùng, trong mắt đầy sự hài lòng với đàn ông mặt.

 

Lỗ Nhân nắm chắc mười phần đối tượng xem mắt , nên cũng nới lỏng sự tấn công, chuyển sang tìm cớ vệ sinh.

 

Kể từ khi Thời Nguyệt nhà vệ sinh, Trác Lục mấy lên đồng hồ treo tường, ước lượng thời gian cô .

 

"Nguyệt Nguyệt chỉ là rửa tay thôi mà, cứ như mất hồn thế?" Dư Thư Việt trêu chọc.

 

Bùi Nhược: "Cái thì hiểu , mới bắt đầu yêu đương thì đều như thế cả, hai chúng bây giờ chẳng còn cảm giác đó nữa ."

 

Dư Thư Việt cảm thấy sẽ rước họa , nên thông minh giữ im lặng.

 

Trác Lục trực tiếp dậy: " vẫn nên xem ."

 

Nói đoạn, thật sự rời .

 

Bùi Nhược và Dư Thư Việt , đều chút bất lực.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1079.html.]

Bên ngoài cái nhà vệ sinh nhỏ xíu của quán ăn, hai đang đó chuyện, đàn ông đeo kính gọng đen chính là Lỗ Nhân.

 

Mà Thời Nguyệt ở đối diện , thần tình nghiêm túc, cũng đối phương gì, cô bỗng nhiên nở một nụ .

 

Trác Lục từ xa, lập tức sa sầm mặt, sải bước nhanh hơn về phía hai .

 

Lỗ Nhân nụ của Thời Nguyệt cho mê mẩn đến hồn xiêu phách lạc, nhưng vẫn nhớ gài bẫy cô, dịu dàng : "Nguyệt Nguyệt, em để cho một điện thoại , đến lúc đó mang sách qua cho em nhé."

 

Chỉ cần phương thức liên lạc, sớm muộn gì cũng sẽ khiến cô say mê nữa.

 

Thời Nguyệt gật đầu: "Được thôi."

 

Nói xong cô liền điện thoại nhà .

 

Lỗ Nhân trí nhớ , dù cô chỉ qua một nhanh, nhưng ghi nhớ .

 

Trên mặt lộ nụ thể coi là dịu dàng, đó chua chát thở dài một tiếng: "Nguyệt Nguyệt, thì cha em thích như , thấy em thể hạnh phúc, cũng yên tâm , chúng lúc đầu..."

 

Thời Nguyệt khuôn mặt thanh tú đầy đau khổ của , kịp gì, thấy lưng Lỗ Nhân hiện lên một bóng dáng cao lớn.

 

Giống như một ngọn núi đen, góc cạnh sắc bén, trực tiếp đè xuống.

 

"Nói chuyện xong ?" Trác Lục trầm giọng lên tiếng.

 

Giọng đột ngột mang theo uy nghiêm, dọa cho tim Lỗ Nhân thắt , lời cũng kẹt luôn ở cổ họng.

 

Lỗ Nhân đột ngột đầu, khi thấy Trác Lục, ngượng ngùng sang một bên: "Anh, chào ."

 

Trác Lục đầy vẻ chính trực, đôi mắt đen kiên nghị và sâu thẳm, phàm là kẻ tâm địa khi chạm ánh mắt , đều tránh khỏi rùng , chột lảng tránh.

 

Lỗ Nhân chính là một kẻ như .

 

"Vẫn mà." Thời Nguyệt xong, đôi mắt trong veo chớp chớp, thiết tha Lỗ Nhân: "Lỗ Nhân, gì cơ?"

 

Lỗ Nhân: "... Không, gì."

 

"Nếu việc gì, thì về , trai và chị dâu em còn việc, ." Trác Lục với Thời Nguyệt.

 

"Được thôi." Thời Nguyệt gật đầu , bỏ hai đàn ông.

 

Lúc Trác Lục mới sang Lỗ Nhân bên cạnh, áp suất thấp ập đến : "Anh gì?"

 

Lỗ Nhân gượng gạo đối diện với ánh mắt của Trác Lục, chỉ cảm thấy như d.a.o thép m.ổ x.ẻ : " là..."

 

Hắn mở miệng, Trác Lục trầm giọng cảnh báo: "Dù ý đồ gì, đừng để thấy nữa."

 

Lỗ Nhân khí thế đó đè cho run cầm cập, đợi thấy rời , mới lấy sự cứng cỏi của , khinh thường lạnh một tiếng: "Cái hạng gì thế , chẳng dựa thế lực của nhà họ Dư ?"

 

Chỉ là một tên lính quèn thôi, cũng xứng với Dư Thời Nguyệt ?

 

Lỗ Nhân tự phụ ai bì kịp trong việc dỗ dành phụ nữ, nếu thì những cô bạn gái cũ của cũng sẽ từng một vẫn si tình với như .

 

Vừa chẳng Dư Thời Nguyệt vẫn với đó ?

 

Trong lòng cô chắc chắn vẫn còn quên .

 

Chồng cô hạng như , qua là một kẻ thô kệch, căn bản hiểu tâm tư phụ nữ.

 

Lỗ Nhân tự tin tràn đầy, mở vòi nước rửa tay, đó dùng bàn tay ướt sũng vuốt tóc , nở một nụ hài lòng với chính trong gương.

 

Thật là trai quá .

 

Thời Nguyệt còn về chỗ , Trác Lục đuổi kịp bên sườn cô, như thể tình cờ hỏi: "Người đó gì kỳ lạ ?"

 

 

Loading...