MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1073

Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:55:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Màn đêm bao phủ, trăng tròn treo cao.

 

Trong căn phòng nhỏ, Trác Lục lấy một cuốn sổ, nhấc ống điện thoại lên.

 

Trong vòng nửa tiếng đồng hồ, lượt gọi điện cho hai trai.

 

Mặc dù em nhà họ Trác bình thường cũng liên lạc nhiều nhưng tình cảm của họ , bao giờ tranh giành .

 

Nghe Trác Lục đến để lấy kinh nghiệm kinh doanh, hai tưởng gặp khó khăn gì về kinh tế, lập tức gửi tiền cho ngay.

 

Trác Lục đều từ chối hết.

 

Trác đại ca chuyện Thời Nguyệt mở trường, tỏ vô cùng hứng thú: "Em dâu gan lớn thật đấy, tầm cũng tồi, cũng ý định như , đợi qua bên chỗ chú, chuyện t.ử tế với em dâu mới , em dâu nghiệp đại học trọng điểm, chắc chắn sẽ nhiều ý tưởng hơn."

 

Lời của Trác đại ca từ trong ngoài đều mang theo vài phần tán thưởng dành cho em dâu từng gặp mặt .

 

Trác Lục cũng thấy tự hào lây: "Không ạ, cô chỉ là thích loạn thôi."

 

"Kìa, chú thế là vui nhé, thị trường đang mở rộng, kẻ c.h.ế.t vì no đều là kẻ gan lớn, nếu ngày đó kiếm ba mươi vạn trong nửa năm ở Thâm Quyến? ?"

 

Nghe Trác đại ca chuẩn kể lể về lịch sử khởi nghiệp của , Trác Lục vội vàng : "Không còn sớm nữa, nghỉ ngơi thôi ạ."

 

Sau đó cúp máy.

 

——

 

Ngày hôm , Trác Lục vẫn khỏi cửa .

 

khi để bữa sáng, tiện tay dán một tờ giấy nhắn, bảo cô trưa và tối về ăn cơm.

 

Thời Nguyệt ước tính một chút, hơn bảy mươi tệ trong tay cô nếu chỉ dùng để mua thức ăn thì vẫn thể cầm cự một thời gian.

 

Hơn nữa Trác Lục chắc cũng sắp phát lương , lúc đó càng sợ tiền ăn cơm.

 

Sáng nay khi Thời Nguyệt khỏi cửa, vặn gặp mấy thím.

 

Thời Nguyệt trong các quân tào là trẻ nhất, xinh nhất, còn nghiệp đại học danh tiếng.

 

Trước đây cô ngày nào cũng chạy ngoài, thiết với nên còn đàm tiếu.

 

Trong thời gian , dường như quen với cô .

 

Một cô gái xinh như hoa, tài trí hơn , tiếng Anh còn lưu loát hơn cả giáo viên của lũ trẻ, ngay cả những đứa trẻ đang học tiểu học khi ở chung với cô lâu cũng hát mấy bài đồng d.a.o tiếng Tây .

 

Thái độ của đối với cô chuyển từ kiêng dè sang niềm nở như hiện tại, còn thường xuyên sai con cái mang đồ ăn sang cho cô.

 

Sau khi cô sức khỏe , ai nấy đều thầm tự trách vì những phỏng đoán và định kiến đây của .

 

Thời Nguyệt hôm nay mặc chiếc váy hai dây màu cam rực rỡ, nhưng bên ngoài khoác thêm một chiếc áo sơ mi lụa trắng mỏng để chống nắng.

 

Màu sắc kiêu sa và rạng rỡ, giống như một đóa hoa hướng dương đang di động, còn thu hút hơn cả mấy cô gái trong đoàn văn công nhiều.

 

Chao ôi, tiếc là tim cô nha...

 

Mấy thím thấy Thời Nguyệt, ai nấy đều trao một ánh mắt đầy nuối tiếc.

 

Trong đó một thím tiến gần Thời Nguyệt, vẻ khá ngượng ngùng: "Nguyệt Nguyệt , chuyện chúng thể thương lượng một chút ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1073.html.]

Thời Nguyệt mấy họ, thắc mắc hỏi: "Có chuyện gì thế ạ?"

 

Đối mặt với một dịu dàng như , thím ngay cả chuyện cũng nhỏ nhẹ hẳn : "Là thế ..."

 

Họ bàn bạc với , nhờ Thời Nguyệt dạy kèm tiếng Anh cho mấy đứa trẻ đang học cấp hai, mười tệ một tiếng.

 

Mức giá cũng tương đương với việc thuê gia sư bên ngoài, Thời Nguyệt nghĩ gần đây đang kẹt tiền nên đồng ý.

 

cô cũng rảnh rỗi, một ngày trôi qua kiếm vài chục tệ cũng tệ chút nào.

 

Chuyện Thời Nguyệt gia sư tiếng Anh cô với Trác Lục.

 

Hiện tại quy định từ cấp hai bắt đầu học tiếng Anh, ba học sinh Thời Nguyệt dạy hai đứa chuẩn lên lớp tám, học tiếng Anh một năm, còn một đứa chuẩn học cấp ba.

 

Trình độ tiếng Anh của cả ba cũng chỉ tương đương với trình độ lớp bốn lớp năm trong nhận thức của Thời Nguyệt.

 

Nên Thời Nguyệt dạy gì khó khăn cả.

 

Mấy đêm gần đây, Trác Lục đều thấy bàn trong phòng một cuốn sổ, cũng để tâm, cứ ngỡ cô đang học tập.

 

Cho đến hôm nay Chính ủy Lương nhắc đến chuyện dạy kèm.

 

Chính ủy Lương vẫn giữ vẻ sảng khoái: "Lão Trác, tìm cơ hội nào đó chú đưa vợ qua nhà ăn cơm nhé, mời cô một bữa thật ngon coi như là xin , ?"

 

"Cái hỏi cô ." Trác Lục đáp lời, lông mày khẽ nhíu.

 

"Đây chẳng là chuyện ? Sao mặt chú cứ ủ rũ thế? Mọi đều đang khen vợ chú tài sắc đấy."

 

" sợ cô vất vả quá." Một câu kịp suy nghĩ thốt từ miệng Trác Lục.

 

Chính ủy Lương ngẩn , đó đưa tay xoa xoa mấy sợi lông tơ đang dựng : "Lão Trác chú thế thì sến quá , yên tâm , thấy cô khá thích chơi với lũ trẻ đấy, chú thể để cô cứ mãi ở nhà một , vả chú cũng thể thường xuyên ở bên cạnh cô , cô việc gì đó để thì sẽ vui vẻ hơn."

 

Chính ủy Lương cũng lý, Trác Lục gật đầu, đây là những điều từng cân nhắc tới.

 

Anh là một chồng tròn trách nhiệm.

 

Chính ủy Lương thấy thần sắc nghiêm trọng bèn nhắc nhở: "Bình thường chú cũng nên quan tâm cô một chút chứ? thấy đến chuyện dạy kèm cũng với chú, hai cãi ?"

 

Trác Lục lắc đầu: "Không cãi , chúng chỉ là thời gian chuyện thôi."

 

Lời khiến Chính ủy Lương kinh ngạc: "Sao thời gian chuyện? Buổi tối chú cũng về mà."

 

Trác Lục há miệng, thế nào.

 

Anh và Thời Nguyệt ngủ riêng phòng.

 

Chuyện thể rêu rao ngoài .

 

Nếu về ăn cơm, cơ bản sẽ thời gian chuyện với cô.

 

Thậm chí ngay cả bàn ăn, nếu cố ý khơi gợi chủ đề, hai thậm chí thể thốt lời nào.

 

"Chúng đừng bàn chuyện nữa." Trác Lục .

 

Chính ủy Lương vốn là từng trải, một cái là đoán gì đó: "Quả nhiên là giận dỗi , chú dỗ dành ?"

 

Trác Lục ông lấy suy đoán đó, nhưng cũng lên tiếng.

 

Chính ủy Lương bắt đầu bài diễn thuyết dài của : " thấy chú là duy trì cuộc hôn nhân , thì vẫn giao tiếp t.ử tế với cô mới , dù là trong bất kỳ mối quan hệ nào thì giao tiếp luôn là điều quan trọng nhất, chú gì, còn để cô lúc nào chú cũng quan tâm cô ..."

 

Loading...