Cánh tay vươn tới, đưa phía lưng cô.
Động tác của chậm, nhưng chuẩn xác gạt lọn tóc xõa của cô, chạm khóa kéo kim loại.
Cô nhúc nhích là nhúc nhích thật, hai tay nắm c.h.ặ.t bên hông, bờ môi mím c.h.ặ.t, thở trở nên dồn dập.
Tư thế giống như ôm cô lòng , thực tế căn bản hề chạm cô.
Đôi mắt cô lấp lánh, thấy những giọt mồ hôi lăn l.ồ.ng n.g.ự.c , ánh mắt theo những giọt mồ hôi thẳng xuống .
Tai cô bắt đầu đỏ lên , ngay đó là gò má, đến cái cổ thanh mảnh cũng đỏ lên với tốc độ cực nhanh.
cô vẫn bướng bỉnh mím môi, trán dường như hiện lên mấy chữ " dám động thử xem".
Trác Lục thấy rõ mồn một, vùng da lộ ngoài của cô dường như đều nhuốm màu hồng phấn.
Không khí vốn dĩ nóng bỏng, giống như ném một đốm lửa, và cô chính là đốm lửa đó.
Trong đầu Trác Lục gì còn chiếc váy xanh nào nữa.
Hơi thở chút thông, nhanh ch.óng buông khóa kéo , lùi một bước.
"Cô xem, cô bướng thế chứ?" Giọng run run, giọng điệu mang theo vài phần bất đắc dĩ.
Sau đó lùi một bước, ánh mắt cô nữa: "Thích mặc thì cứ mặc ."
Anh chỉ thấy phụ nữ hừ lạnh một tiếng, ngay đó cô liền , thèm để ý tới nữa.
Từ góc độ của Trác Lục, vẫn thể thấy vành tai đỏ rực giữa những làn tóc của cô.
Trác Lục nghĩ tới hành vi của , cảm thấy quá vượt quá giới hạn, thế là trầm giọng : "Vừa thật xin ."
Anh dường như cô sợ.
Tuy nhiên giây tiếp theo, phụ nữ hung hăng , đôi mắt ngấn nước, đôi môi giống như c.ắ.n qua, càng thêm đỏ mọng, cô giả vờ bình tĩnh : "Anh gì mà xin , dọa ."
"..." Đôi mắt đen của Trác Lục u u cô, "Ừm" một tiếng mới ngoài.
Anh tuy ít học, nhưng cũng thế nào là lạy ông ở bụi .
Trác Lục tới cầu thang, lưng truyền tới tiếng sập cửa phòng.
Anh đầu một cái, nhịn nở một nụ .
Trác Lục cho những lầu về hết, tự vác điều hòa lên lầu.
Điều hòa thời đều là loại gắn cửa sổ, cửa sổ phòng ngủ chính còn cải tạo mới lắp .
Trác Lục cảm thấy khó, chỉ là tốn chút thời gian, vốn dĩ để bọn Tiểu La giúp một tay cũng đỡ việc, nhưng... thôi thì tự .
Đợi lên lầu, phát hiện phụ nữ ở phòng ngủ chính, chiếc váy hai dây màu cam chuyển sắc cô tùy ý vứt ghế, còn chiếc váy kiểu Pháp màu xanh nhạt biến mất.
Trác Lục liếc một cái, khóe miệng nhịn nhếch lên.
Phòng nhỏ khóa cửa, Thời Nguyệt ở đó lâu, thấy phòng ngủ chính liên tục truyền tới tiếng động ầm ĩ.
Lúc cô cảm thấy đói bụng thì tiếng động bên cũng ngưng hẳn.
Thời Nguyệt dậy, vuốt phẳng gấu váy xanh nhạt cho hết nếp nhăn mới ngoài.
Trong phòng ngủ chính cửa sổ đóng c.h.ặ.t, điều hòa đang chạy, tỏa từng đợt lạnh, dù , Trác Lục vẫn đầy mồ hôi, dùng khăn lau mặt đại khái.
Vừa đặt khăn xuống, trong tầm mắt thêm bóng dáng màu xanh nhạt của phụ nữ.
Cô mặc chiếc váy chọn, đung đưa mặt .
Cảm giác đối với kỳ diệu.
Trác Lục nhớ tới loài hoa thanh tú ở quê nhà, ngày hè, màu sắc như thể xua cái nóng nực, mang tới sự thanh mát.
"Lắp xong ?" Thời Nguyệt lướt qua Trác Lục, về phía cửa sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1062.html.]
Cô đưa tay sờ lên chiếc điều hòa, mặt cũng lộ nụ .
"Ừm." Trác Lục cúi mắt tiếp tục lau tay, trầm giọng : "Còn thiếu cái gì thì nhớ ."
Để tránh việc cô đem chuyện ly hôn tối qua nghẹn lời, cô nhanh: " tắm , lát nữa sẽ lấy cơm."
"Được~" Thời Nguyệt đến một ánh mắt cũng cho , cô xổm điều hòa, chống cằm, vẻ mặt đầy say mê.
Trác Lục: "..."
Có điều hòa , gai của nàng công chúa nhím biến thành lông mềm .
Chương 379 Trà xanh những năm 90 (06) Để Trác Lục nuôi gia đình
Trưa hôm đó Trác Lục lấy hai phần cơm về, còn mang về nửa quả dưa hấu.
Hai cùng bàn ăn cơm, cũng ai gì.
Trác Lục thấy khí ngưng đọng, liền nhắc một câu "tủ lạnh sửa xong ".
Thời Nguyệt nâng mắt : "Sửa xong thì xong thôi, nấu cơm, ?"
Trác Lục: "Biết một chút."
Trác Lục lính từ khi còn nhỏ, dù hiện tại cấp bậc tăng lên nhưng vẫn quen ăn ở nhà bếp tập thể.
Cho nên về phương diện nấu nướng, chỉ thể là bình thường.
"Vậy nấu cơm." Thời Nguyệt xong liền gắp thịt, cũng quan tâm biểu cảm gì.
Trác Lục cô hai giây mới "Ừm" một tiếng.
Cô câu đó đại diện cho ý nghĩa gì ?
Trước đây cô thậm chí còn thèm động món canh bổ mà nấu cho cô.
Trác Lục suy đoán, và vội hai miếng cơm, cân nhắc lời lẽ mới hỏi: "Ngu Thời Nguyệt, cô là nghiêm túc chứ?"
"Cái gì?" Thời Nguyệt nghi hoặc .
Trác Lục lặp : "Cô nghiêm túc sống với ?"
Đối phương rõ ràng sững , ngờ hỏi trực tiếp như .
Đôi mắt đen lánh sáng ngời cứ thế , nửa buổi , cô nhíu mày : " trông nghiêm túc lắm ?"
Trác Lục lắc đầu.
Người phụ nữ truy vấn: "Anh lắc đầu là ý gì?"
Giống như câu trả lời thì sẽ hỏi mãi thôi .
Trác Lục rủ mắt, thấp giọng : "Vậy thì ."
Thời Nguyệt: "Râu ông nọ chắp cằm bà , chuyện đúng là thú vị thật."
Trác Lục: "Cô cũng ."
Thời Nguyệt lườm một cái: "Nhà bếp canh ?"
"Có, mai lấy cho cô."
"Được thôi."
Sau đó : "Vừa nhận điện thoại của cha cô, ông hỏi thăm chuyện bọn cướp hôm qua, kể với ông ."
Cô gái đối diện dường như đột nhiên trở nên căng thẳng, tay cầm đũa dùng lực.