Người cô để tâm từ đầu đến cuối đều là trai .
Cho nên cô mới cách dăm bữa nửa tháng tìm rắc rối cho bạn gái của Ngu Thư Việt.
Hai tháng qua, những hành vi ngu ngốc của cô, Trác Lục bao giờ nghĩ tới việc ngăn cản.
Anh chỉ định mối quan hệ vốn dĩ "bất đắc dĩ" cho cả hai bên.
Đưa cô ngoài ở, cô gì thì tùy cô.
hiện tại...
Trác Lục dời chiếc ghế sofa nhỏ sát tường, mồ hôi từ trán và hai bên thái dương rơi xuống, chút thấm mắt , sự kiên định trong đôi mắt đen dường như cũng mờ từng chút một.
Anh chỉ là đột nhiên nảy sinh tâm tư tìm hiểu một phụ nữ.
Trong tầm mắt liếc qua, một bóng chậm rãi xuống, Trác Lục nghiêng đầu sang, trong khoảnh khắc dường như một dấu ấn khắc sâu trong mắt.
Phía cầu thang luôn tối tăm, nhưng bóng dáng của cô giống như một ngọn lửa, càng lúc càng rực rỡ, bùng cháy trong bóng tối, từng chút một tiến gần.
Mấy đang bận rộn trong phòng khách nhỏ vốn dĩ còn vui vẻ, khi thấy bóng từ lầu xuống, tất cả đều giống như ngắt tiếng, trợn tròn mắt, ngây về hướng đó.
Trác Lục bừng tỉnh, ho mạnh một tiếng.
Bọn Tiểu La cũng lập tức phản ứng , khi lí nhí gọi một tiếng "chị dâu" thì liền cúi đầu, tiếp tục giả vờ bận rộn.
Họ đều qua những lời đồn thổi về cô, cũng thấy vài đường, nhưng đây là đầu tiên thấy ở cự ly gần như nha.
Quá xinh luôn!
Thảo nào đoàn trưởng vốn bao giờ thương hoa tiếc ngọc hôm nay mua cái sửa cái , hai cuối cùng cũng nảy sinh tình cảm ?
"Chào , vất vả ." Thời Nguyệt lịch sự đáp một câu.
Trong phòng khách nóng nực kinh khủng, bao gồm cả Trác Lục, mấy đều dứt khoát cởi bỏ chiếc áo ba lỗ đẫm mồ hôi .
Trác Lục trầm giọng nhắc nhở: "Mặc áo ."
Sau khi thấy tiếng của , mấy lượt đỏ mặt, luống cuống tay chân tìm áo ba lỗ của !
"Đó là của !"
"Cậu mù , size của lớn hơn của !"
"Ai chà, mùi mồ hôi của ai mà nặng thế , của !"
Ánh mắt Thời Nguyệt liếc về phía đó, mí mắt giật giật, xuýt...
Cái body đó, cái cảnh tượng đó... đúng là khá bùng nổ.
Thật cô xem , là tự họ thích cởi thôi.
Trác Lục thì kịp tìm quần áo của , khuôn mặt tuấn tú của tối sầm , sải đôi chân dài, ba bước thành hai tới cầu thang, chắn kín mít bóng dáng của Thời Nguyệt.
Anh đúng là từng thấy cô mặc như bao giờ, cuồng nhiệt như lửa, quyến rũ động lòng .
Lúc nãy nên khích cô.
Cô mà, chịu khích .
"Đi ?" Anh ở phía , vặn thể ngang tầm mắt với cô đang bậc thang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1061.html.]
Khi kỹ cô trong mắt như thế , cổ họng nóng ran một cách khó hiểu, yết hầu tự chủ mà lăn lên lộn xuống.
"Ở đây ồn ào quá, xuống xem chút thôi." Thời Nguyệt khẽ nâng mi, xua tay : "Chẳng bảo lắp điều hòa ? Đi ."
Cô xong, khoanh tay nghiêng qua, ngẩng đầu hiệu cho mau ch.óng .
Trác Lục đầu liếc mấy tên ngốc đang tranh mặc áo, nắm lấy tay Thời Nguyệt kéo cô lên lầu.
"Ơ, gì thế? xuống hít thở khí mà." Thời Nguyệt lười biếng lên tiếng, mặc kệ kéo .
Trác Lục trầm giọng : "Trên lầu mới thoáng khí."
"Anh đừng nắm c.h.ặ.t thế, đau tay ."
Lúc Trác Lục mới nới lỏng lực tay một chút.
Anh nhanh ch.óng đưa cô về phòng, khi đóng cửa , đôi mắt đen quét từ xuống cô một lượt mới lên tiếng: "Thay bộ khác ."
"Tại ?" Thời Nguyệt chống tay lên eo, xoay một vòng mặt : " thấy mà."
"..." Trác Lục im lặng một hồi, ánh mắt phiêu đãng: "Trong khu công vụ, mặc bình thường một chút là ."
Thời Nguyệt dường như thật sự lọt tai, gật gật đầu, thuận miệng : "Bình thường? Như thế nào là bình thường? Vậy chọn giúp một bộ ."
Trác Lục tới tủ quần áo, chọn một chiếc váy hoa nhí màu nhã nhặn, tay bồng, cổ chữ V nhỏ, chân váy dài tới mắt cá chân.
Thời Nguyệt dùng hai ngón tay nhấc lên xem thử, lắc đầu, chút ghét bỏ: "Nhạt nhẽo quá, mặt thêm xanh xao, ."
Trác Lục mím môi, xoay lấy thêm một chiếc áo sơ mi màu mơ và quần ống rộng màu đen, hai thứ phối với cũng khá .
Thời Nguyệt đưa tay ngáp một cái: " mặc set đồ , nghiêm túc quá, mặc váy."
Đôi mắt đen của Trác Lục cô hai giây, kiên nhẫn nhét set đồ , lấy cho cô một chiếc váy kiểu Pháp màu xanh nhạt dài tới gối.
"Chiếc váy mặc chán , hôm nay mặc." Thời Nguyệt một nữa từ chối, còn nở nụ giả tạo với .
Lần Trác Lục xem như , cô căn bản ý định .
Anh trực tiếp nhét chiếc váy cho cô, giống như đang đối đầu với cô , giọng điệu nghiêm nghị : "Thay chiếc , bộ cô để dạo phố mặc."
"Anh mặc áo còn chẳng gì, đang mặc quần áo t.ử tế đây, cứ nhất định bắt chứ? Trác Lục, quá bá đạo ?" Thời Nguyệt xong, ánh mắt khẽ lướt qua .
Sau khi cởi tối qua, giờ thấy để trần , cô cũng thấy chấn động gì lắm.
Trác Lục dường như mới nhớ đang để trần, khóe miệng co giật.
Sau đó : "Đừng đ.á.n.h trống lảng."
Thời Nguyệt bướng bỉnh, vứt chiếc váy xanh sang một bên: "--."
"Cô , để cho cô?" Giọng điệu Trác Lục mang theo sự đe dọa, đôi mắt đen thâm trầm.
Thời Nguyệt lên tiếng.
Anh liền tiến lên một bước, rõ ràng cho cô cơ hội phản kháng.
Lần Thời Nguyệt cũng cáu, đầu kiểu bất cần: "Anh tới , đảm bảo nhúc nhích lấy một ngón tay."
Anh tiến gần, cô thể tránh khỏi cảm nhận nóng , khí thế hiên ngang cũng theo đó ép tới.
Cô theo bản năng lùi một bước, lén liếc một cái, hàng mi dài run rẩy.