MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1059

Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:55:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Buổi tối mát mẻ hơn ban ngày một chút, Thời Nguyệt bật quạt, mở cửa phòng một chút cho khí lưu thông.

Nguyên chủ và Trác Lục luôn ngủ riêng phòng, lầu một phòng nhỏ, Trác Lục nghỉ ngơi ở đó, lẽ còn đặt một tài liệu liên quan đến công việc, bình thường đều khóa .

Sau khi Thời Nguyệt sấy khô tóc, tìm đồng hồ của xem giờ dậy khỏi phòng.

Cửa phòng nhỏ đang đóng, phía lọt một tia sáng, Thời Nguyệt gõ cửa hai cái.

Trác Lục mở cửa, ánh mắt vài phần nghi hoặc: "Có chuyện gì ?"

bao giờ tới căn phòng .

"Sách mang tới lúc đó để ở ?" Thời Nguyệt hỏi.

Trác Lục nhường đường hai bước, hiệu cho cô : "Ở giá sách."

Căn phòng nhỏ sáng sủa, chỉ rộng tầm bảy tám mét vuông, kê một chiếc giường đơn, một bàn việc, còn hai giá sách, cơ bản là chật nêm.

Một gã đàn ông cao một mét chín, co rúc trong căn phòng nhỏ như , thật sự thấy xót xa.

Trác Lục cũng né tránh, chỉ giá sách : "Ở hết đây , cô tự tìm ."

Ánh mắt Thời Nguyệt quét qua một vòng mới tới giá sách.

Nguyên chủ học đại học chuyên ngành kế toán, vốn dĩ cơ hội giành công việc định nhưng nhường cho gã đàn khóa đang theo đuổi .

Sách cô mang tới, một liên quan đến chuyên môn, một là tác phẩm của các tác giả nổi tiếng, đều liên quan đến tình yêu.

Nguyên chủ nghiên cứu chuyện tình yêu bao nhiêu năm như , kết quả ngoài đời thực thể thấu .

Thời đại trò giải trí gì, trong nhà chẳng gì cả, cô chỉ thể tìm một cuốn tiểu thuyết để xem.

Trác Lục bàn, vùi đầu xem tài liệu gì đó.

Dưới ánh đèn, đường nét xương hàm càng thêm sắc bén, giống hệt một thanh kiếm đang ẩn giấu hào quang, thể bộc phát sức sát thương to lớn bất cứ lúc nào.

Thời Nguyệt lấy một cuốn tiểu thuyết tới cửa, đầu Trác Lục.

Trác Lục ngẩng đầu cô: "Còn việc gì nữa ?"

"Anh nghèo lắm ?" Thời Nguyệt hỏi.

Trác Lục ngẩn , lắc đầu: "Chắc là tính là nghèo."

Phụ cấp mỗi tháng của khá nhiều, ở quê còn hai trai, cải cách mở cửa, họ kinh doanh ở miền Nam kiếm ít, cũng cần tốn tiền.

"Tivi hỏng lâu ? Tại tìm sửa? Còn nữa, nhà đều lắp máy tính với điện thoại , tại lắp?"

"..." Trác Lục dậy: " sửa."

Anh bao giờ xem tivi nên phát hiện nó hỏng.

Còn về máy tính và điện thoại, ở đơn vị, cô thì tự nhiên lắp.

Trác Lục luôn cảm thấy cố gắng hết sức để dành cho cô những gì nhất, giờ xem vẻ như .

Thế là trịnh trọng hỏi: "Cô còn cần gì nữa ?"

Anh hỏi xong bản cũng sững một chút, thực lúc đầu hề nghĩ cô sẽ ở đây lâu dài.

Cho nên mới mua nhà cho cô.

Thời Nguyệt nắm tay nắm cửa, nhẹ nhàng liếc một cái: " cũng dám đòi hỏi , dù cũng lúc nào cũng dự định ly hôn với , dùng tiền của , lòng yên."

Nói xong, ánh mắt trầm lặng của Trác Lục, cô khép cửa .

Trác Lục đưa tay vuốt trán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1059.html.]

Cô cũng nghĩ xem hôm nay tiêu bao nhiêu tiền cho cô.

Cánh cửa bỗng nhiên mở , phụ nữ thò đầu thêm một câu: "Hơn nữa, mấy thứ đó cũng , chẳng đuổi ?"

Lần cô đóng cửa, âm thanh lớn hơn nhiều.

Trác Lục im lặng cánh cửa đó, xác định cô sẽ nữa mới rủ mắt xuống.

Có lẽ, đề nghị đưa chiều nay là quá đáng đối với cô.

Ly hôn chuyện nhỏ, ly càng .

hôm nay nàng công chúa nhím dường như tâm trạng khá ...

Tivi là loại đen trắng 14 inch, hình như là đồ đào thải của nhà nào đó trong khu công vụ, vẫn luôn để ở chỗ Trác Lục.

Sau khi Trác Lục sửa xong tivi thì mồ hôi đầm đìa, chiếc áo ba lỗ và quần đùi đều mồ hôi ướt sũng.

Anh vốn là dễ mồ hôi.

Anh lên lầu một, khi qua cửa phòng ngủ chính thì bước chân dừng .

Chắc là thông gió nên cô để cửa khép hờ tầm một bàn tay.

Lúc cô đang ôm một cuốn sách ở đầu giường, quạt thổi thẳng cô.

Tuy nhiên cái của , thần sắc của cô chút cứng đờ.

Bỗng nhiên, cô giơ tay lên, vỗ mạnh một cái cánh tay .

"Bạch ——"

"Cuối cùng cũng đ.á.n.h c.h.ế.t mày !" Người phụ nữ dữ tợn chằm chằm lòng bàn tay .

Trác Lục: "..."

Phải , dạo oi nóng, còn khá nhiều muỗi, trong nhà đến màn cũng .

Trong phòng, phụ nữ chạy rửa tay.

Trác Lục chạy xuống lầu chạy lên, đặt khoanh hương muỗi thắp ở cửa phòng ngủ chính mới về phòng nhỏ.

Đáng lẽ ngủ ở phòng ngủ chính, khi nhường cho cô, quần áo của cô nhiều đến mức chiếm hết tủ đồ, quần áo của ít hơn nên đều để ở phòng nhỏ.

Anh chuẩn tắm một nữa.

Lúc lấy quần áo, Trác Lục chiếc quần lót giặt đến bạc màu của , động tác của chần chừ.

Quần áo của hai đều phơi ở ban công lầu một, cô khó tránh khỏi sẽ thấy.

Anh lặng lẽ chọn chiếc mới nhất.

Chỉ trong hai phút, Trác Lục dùng chậu rửa sơ qua ở nhà vệ sinh bên ngoài, mang theo ẩm khắp bước .

Khi qua phòng ngủ chính, phát hiện hương muỗi mang trong.

Cửa phòng chỉ khép hờ, đèn tắt, đẩy một cái.

Thời Nguyệt ngủ , cuốn sách vẫn còn đặt bụng phẳng lì của cô, chiếc quạt bật mức gió lớn nhất thổi thẳng mặt cô.

Bình thường cô đều thổi quạt như ?

Trác Lục vẫn , tới bên giường, vặn nhỏ quạt .

Sau đó rút cuốn sách trong tay cô , kéo chiếc chăn mỏng cô đạp xuống chân lên đắp lên bụng cho cô.

Tuy nhiên động tác của thô lỗ một chút, chiếc chăn cọ váy ngủ của cô, trực tiếp lật tung gấu váy lên, để lộ một mảng ren trắng...

 

 

Loading...