Thời Nguyệt đưa tay vắt lên tay để giữ vững hình, đó mới cởi giày, xỏ chân đôi dép lê.
Chà, đôi dép một chút, nhưng giờ đang là mốt, kể mềm mềm cũng khá thoải mái.
Trác Lục hạ tay xuống, lòng bàn tay bất giác co , khi cúi mắt thoáng thấy khóe miệng nhếch lên của cô.
Thật là điệu đà.
Anh thu hồi tầm mắt, cúi cầm lấy đôi giày da nhỏ của cô, tiếp tục phía .
Người phụ nữ theo , tới trạm xe buýt.
Trác Lục nghiên cứu lộ trình, với Thời Nguyệt: "Tuyến 11, bốn trạm."
"Ồ."
Vừa dứt lời, chiếc xe 11 lảo đảo tới.
Xe buýt mà sàn gỗ, trông vô cùng cũ kỹ, trong toa xe cũng nóng hầm hập, nhưng may mắn là xe mấy .
Thời Nguyệt tìm một chỗ xuống, Trác Lục phía cô.
Lúc đầu đều ngoài cửa sổ xe, đó ánh mắt rơi sườn mặt cô.
Cô cũng chằm chằm bên ngoài, lông mi dài cong v.út, trong con ngươi phản chiếu ánh sáng ngừng đổi, khuôn miệng nhỏ mím , luôn giữ vẻ kiêu ngạo, tạo cảm giác cách.
qua sự tiếp xúc ngày hôm nay, phát hiện cô thực chất là một nàng công chúa nhím, dễ dỗ dành.
Chỉ cần tìm đúng phương pháp, gai cô sẽ mềm xuống ngay.
Người phụ nữ phía bỗng nhiên , hai tay bám ghế dựa, đôi mắt nghi hoặc chằm chằm : "Có đang trộm ?"
Trác Lục chớp mắt, theo bản năng dối: "Không ."
Thời Nguyệt cũng mà tiếp tục chằm chằm .
Trác Lục ngay ngắn thẳng tắp như cây tùng cây bách: "Cô gì?"
Thời Nguyệt đem chính câu đó trả cho : " ."
Trác Lục: "..."
Trác Lục dứt khoát chuyển tầm mắt ngoài cửa sổ xe nữa.
Người phụ nữ dường như cảm thấy vô vị, một lúc lâu , cô trở .
Trác Lục vô hình trung thở phào một , lòng bàn tay rịn mồ hôi nóng.
Chương 377 Trà xanh những năm 90 (04) .
Vừa lên xe Jeep, Thời Nguyệt buồn ngủ nhắm mắt .
Dù kỹ năng lái xe của Trác Lục , nhưng mặt đường bằng phẳng, xe chạy qua cũng sẽ rung lắc theo.
Trác Lục giảm tốc độ xe, nhưng khi phụ nữ đ.á.n.h thức, vẫn lẩm bẩm một câu: "Anh lái xe thế?"
Trác Lục: "Biết."
"..." Thời Nguyệt cạn lời, nhắm mắt ngủ tiếp.
Đoạn đường đó, chiếc xe Jeep chạy còn chậm hơn.
Thời Nguyệt ngủ trời đất là gì, khi về tới khu quân đội, Trác Lục mới gọi cô dậy.
Cô mơ mơ màng màng, bấm mấy cái cũng mở dây an .
Trước khi cô kịp mở miệng mắng nhiếc, Trác Lục đưa tay giúp cô bấm mở, đó nghiêng qua, dựa sải tay dài mà mở cửa xe phía cô .
Thời Nguyệt : "..."
Thật là cố ý tìm cũng khó.
Trác Lục khi xuống xe, xách túi lớn túi nhỏ, còn đôi giày da của cô, sải bước phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1058.html.]
Thời Nguyệt chậm rãi theo phía .
Trên đường , các hộ gia đình trong khu nhà công vụ cơ bản đều đang hóng mát lầu, thấy Trác Lục đều nhao nhao chào hỏi.
Tuy nhiên, nụ của họ bỗng chốc đờ khi thấy phụ nữ phía Trác Lục, đó tất cả gượng gạo né tránh.
Thật là hiếm thấy nha.
Trác Lục mà cùng cô vợ nhỏ nhà dạo phố, xem chừng thu hoạch ít, tay xách túi lớn túi nhỏ kìa!
Dù riêng tư đều bàn tán về vị đại tiểu thư nhà Tư lệnh , nhưng mặt cô, ai dám nửa lời.
Thời Nguyệt căn bản để ý tới ánh mắt của bên cạnh.
Về đến nhà, cô vội vàng lấy quần áo tắm rửa.
Quá nóng .
Trác Lục rảnh rỗi cũng gì, đống quần áo chất trong góc , do dự một chút, cuối cùng vẫn cầm lên, giặt sạch đem phơi hết.
Thời Nguyệt tắm xong khỏi phòng, vặn thấy bóng dáng ngoài ban công.
Ánh mắt cô quét qua đống quần áo đang tung bay trong gió, chỉ thể đàn ông ở một phương diện cũng khá chu đáo.
Trác Lục thấy tiếng bước chân thì , ánh mắt dừng cô.
Cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa mát mẻ nhất.
Đồ cô mang tới cơ bản cũng là loại váy ngủ kiểu .
Bình thường hai nhiều thời gian tiếp xúc, hoặc là khi thấy cô, cũng sẽ theo bản năng tránh để khỏi mắng, giờ cô đang ở ngay mặt, nhất thời cũng trốn .
Hơn nữa hôm nay hai ở bên nửa ngày, chút đổi cách về cô.
Anh chỉ về phía ban công, kiếm chuyện để : "Quần áo của cô, mua rộng ?"
Thời Nguyệt : " mua theo size cũ, ăn nhiều một chút, tăng thêm chút thịt mới , cái hiểu ."
Trác Lục: "Ừm, hiểu."
Cô cũng bản hành hạ cơ thể đến mức hình thù gì ?
Đây là triệt ngộ ?
Vì chủ đề về vóc dáng, tầm mắt Trác Lục đang trôi dạt về phụ nữ.
Sau khi gả cho , cô gầy nhiều, còn là cân nặng bình thường nữa, đúng là nên ăn nhiều một chút.
quan trọng nhất vẫn là tâm thái của cô... cần kịp thời sửa đổi .
Thời Nguyệt nhận ánh mắt của Trác Lục, đưa tay che n.g.ự.c: "Anh cái gì?"
Giọng điệu là cảnh giác, mà là lười nhác, giống như đang cố ý tìm rắc rối hơn.
Trác Lục: "..."
Cũng chẳng gì để .
Thời Nguyệt ẩn ý biểu cảm của , lập tức ưỡn n.g.ự.c lên.
Tuy cô gầy, nhưng chỗ cần thì vẫn !
"..." Trác Lục thấy cô như , sợi dây thần kinh căng thẳng trong lòng dường như gẩy nhẹ một cái.
Anh nhẹ khẽ ho một tiếng, : "Vào phòng sấy khô tóc ."
Thời Nguyệt , ánh mắt lấp lánh, giống như lời gì nhưng thấy khó mở lời.
Trác Lục cúi thu dọn mấy cái túi nilon đựng quần áo, cúi mắt, trầm giọng : "Không cần cảm ơn."
"..." Thời Nguyệt nghẹn lời, thẳng về phòng: " mới thèm cảm ơn."
Nói xong, đóng sầm cửa phòng .
Trác Lục liếc mắt sang, nhướng mày, khóe miệng nở một nụ bất đắc dĩ nhưng thoáng qua biến mất ngay.