Bây giờ cô thể tới bệnh viện, cũng chỉ thể vận động như thế thôi.
Cũng đến mức để cơ thể phế .
——
Đôi chân của Thời Nguyệt còn chuẩn hơn cả dự báo thời tiết, chiều hôm , cô giường mãi cử động, nhưng vẫn cảm nhận cơn đau âm ỉ đó.
Hệ thống Trà Xanh che giấu cơn đau cho cô nhưng từ chối.
Cơn đau giúp Thời Nguyệt giữ sự tỉnh táo.
Lần đầu tiên Tiêu Tiểu Ngữ thấy cô đau đớn và bất lực như , cũng hỏi bà Trần xem thế nào, ít nhất cũng t.h.u.ố.c giảm đau chứ?
chẳng gì cả!
Lúc chạng vạng tối, một cơn mưa đầu thu trút xuống, những sợi mưa dày đặc bao trùm cả thành phố.
Cố Kình mang theo nước lạnh lẽo bước phòng Thời Nguyệt.
Trong phòng ấm sực nhưng cô gái giường trằn trọc yên.
"Anh ơi..."
"Ừ, Nguyệt Nguyệt, về đây."
Cơn mưa đến vội vã, cũng ngoài dự tính của Cố Kình, cởi bộ vest nước mưa thấm ướt , tùy ý ném sang một bên.
"Nguyệt Nguyệt ăn gì ? Đau lắm ?" Anh xuống bên cạnh giường, ôm lấy cô gái cùng với tấm chăn lòng.
"Không ăn, đau..."
Cô gái dường như vẫn còn mơ hồ, vì cơ thể khó chịu nên giọng càng thêm thảng thốt: "Anh ơi, lúc nãy em mơ thấy , mơ thấy em đạt giải, tặng hoa cho em..."
Cánh tay đang ôm cô của Cố Kình cứng đờ.
Tiếp đó càng dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy cô, giọng trầm khàn đến mức phân biệt rõ từng chữ.
"Nguyệt Nguyệt, xin em..."
yêu em.
Anh câu cuối cùng đó.
Cô chỉ thể ở bên cạnh , chỉ mới thể chăm sóc cô cả đời, yêu cô hơn bất cứ ai khác.
Tối hôm đó Thời Nguyệt ăn uống gì nhiều, Tiêu Tiểu Ngữ lén nhét cho cô hai viên t.h.u.ố.c giảm đau.
những ngày tiếp theo mưa dầm dề, khí ẩm ướt, Thời Nguyệt cũng dễ chịu gì.
Cố Kình gác công việc ở bên cạnh cô, sắc mặt trông càng thêm âm u tiều tụy.
Anh bước từ phòng tắm, quần áo sạch sẽ khỏi phòng.
Giữa phòng và phòng Thời Nguyệt là phòng ngủ chính để trống từ lâu, ngước mắt liền thấy chiếc xe lăn bậc thang cùng với dáng hình khom xuống.
Thời Nguyệt điều khiển xe lăn lưng về phía cầu thang, cả dường như đ.á.n.h mất linh hồn.
"Nguyệt Nguyệt!"
Cùng với sắc mặt biến đổi kịch liệt của Cố Kình, cô gái dường như giật , tay run lên, chiếc xe lăn liền từ từ lùi về phía , mắt thấy sắp lăn đến lối xuống cầu thang.
Cố Kình sững tại chỗ, cố gắng kiểm soát cảm xúc.
Cô gái dường như mới hồn, chiếc xe lăn cũng dừng , cô khẽ nâng mắt .
Có điều trong mắt cô chỉ luồng ánh sáng lạnh lẽo mờ ảo nơi hành lang, khóe miệng cô khẽ giật giật nhưng chẳng lời nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-104.html.]
Cố Kình cảm thấy trong cơ thể như đổ đầy chì, cảnh tượng mắt chồng lấp với những hình ảnh trong quá khứ lúc còn nhỏ.
Mẹ cũng từng dùng ánh mắt như , thôi, đó đợi bà chuyện với thì bà từ sân thượng nhảy xuống.
"Nguyệt Nguyệt..." Anh khẽ gọi.
"Đừng lấy bản trò đùa, sẽ đau lòng lắm."
Anh nhẹ bước tiến gần, trong ánh mắt hề tiêu cự của cô, đến thở cũng quên mất.
"Nguyệt Nguyệt, đừng để lo lắng..."
Cô gái thấy giọng của , lông mi run rẩy vài cái, còn dáng vẻ đờ đẫn nữa, cô cúi đầu đôi chân của , lặng lẽ rơi nước mắt.
" mà, em đau lắm."
Lời mang theo tiếng nức nở như một thanh kiếm sắc đ.â.m thẳng tim Cố Kình, cho đến khi khuấy đảo trái tim đến đầm đìa m.á.u tươi.
Anh thu hẹp cách với cô, khi thấy xe lăn trượt về phía cầu thang, l.ồ.ng lộn xông lên!
Hai tay vặn giữ c.h.ặ.t lấy xe lăn!
Tuy nhiên vô cùng chật vật ngã quỵ xuống sàn nhà, đầu gối va đập đến tê dại đau đớn mà cũng như cảm giác .
"Nguyệt Nguyệt..." Anh chậm rãi thở phào một , hốc mắt chua xót khôn cùng, giây tiếp theo run rẩy đưa tay kéo xe lăn khỏi cầu thang một đoạn.
Tiêu Tiểu Ngữ và bà Trần thấy động tinh liền chạy tới, chỉ thấy từ xa Cố Kình đang quỳ xe lăn, gục đầu lên gối Thời Nguyệt, tâm trạng dường như đang trong trạng thái cực kỳ căng thẳng, cả cũng run rẩy.
thấy thần sắc của .
Ngược là Thời Nguyệt, cô khẽ cúi đầu, mái tóc dài xõa bên , góc nghiêng thanh tú lạnh lùng như một bức tượng ngọc tinh xảo.
Tiêu Tiểu Ngữ chút lo lắng định tiến lên nhưng bà Trần kéo : "Thiếu gia thích khác xen chuyện của và tiểu thư."
" mà thiếu gia dường như thương ..."
"Lát nữa cô đưa ít t.h.u.ố.c cho là ."
Tiêu Tiểu Ngữ gật đầu: "Vâng." Vâng cái con khỉ.
Hồi lâu Cố Kình dậy, im lặng bế cô gái đang đờ đẫn lên.
Có lẽ vì cú va chạm lúc nãy nên khi nhấc chân mới cảm thấy , dáng lảo đảo, nhưng vẫn giữ c.h.ặ.t cánh tay một cách vững chãi.
Khi đặt trở giường, phát hiện cô ngủ , lẽ cô vẫn cảm thấy thoải mái nên đôi môi trắng hồng cũng khẽ mím .
Anh đưa tay khẽ vuốt qua đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của cô, nhưng cũng vuốt phẳng nếp nhăn đó.
"Nguyệt Nguyệt, đừng rời xa ..." Dưới ánh đèn màu xanh lam mờ ảo, Cố Kình trông còn tiều tụy và suy sụp hơn cả đang hôn mê, lẩm bẩm như van nài.
Chương 38 Trà xanh hào môn gãy cánh 06
Mãi đến sáng sớm Cố Kình mới rời khỏi phòng Thời Nguyệt, còn dặn dò Tiêu Tiểu Ngữ chăm sóc cô cho .
Thời Nguyệt ngủ ngon vì hệ thống Trà Xanh cứ lóc om sòm bên tai cô suốt cả đêm.
Ngày hôm thức dậy, mắt cô một quầng thâm nhạt nhưng cảm giác thèm ăn hơn một chút.
Thời Nguyệt tối qua dám như là vì tính toán kỹ việc Cố Kình thể giữ cô , đáng tiếc là ngã gãy chân luôn.
hệ thống Trà Xanh chỉ nghĩ ký chủ của nó sắp thần kinh , sắp hắc hóa , sợ hãi thôi.
Tiêu Tiểu Ngữ dạo cũng bận tối mắt tối mũi, khi Thời Nguyệt ăn xong bữa sáng, cô trốn một góc nghiên cứu hành vi của Cố Kình.
Thời Nguyệt đang giường thì Trang Vũ đột nhiên bước .