Trình Vọng: "Cô sợ."
Mục Lâm: "Hai còn xác lập quan hệ, danh chính ngôn thuận, , cẩn thận lấy vợ đấy!"
Trình Vọng: "Cô sợ."
Mục Lâm: "Đã là thả câu cô cơ mà?"
Trình Vọng: "Cô sợ."
Anh ngẩng đầu Mục Lâm, trịnh trọng , " ở bên cạnh cô ."
Mục Lâm nghẹn họng, cứ thế Đại Miêu nghiêm túc thu dọn đồ đạc, bộ dạng như một kẻ lụy tình giai đoạn cuối.
Một lát , Trình Vọng bước chân vội vã khỏi nhà.
Xong đời, con Đại Miêu lún sâu thật .
Cô gái rốt cuộc thao túng tâm lý kiểu gì mà bây giờ trông bình thường chút nào !
Mục Lâm đem chuyện thêm mắm dặm muối gửi nhóm chat ký túc xá.
Ngay lập tức kích thích một đám phân tích.
—— Có khả năng nào, đại ca của ông thực cũng thèm khát thể ...
Mục Lâm bỗng thấy lý.
Phải , Đại Miêu vốn dĩ thèm , nên cô ngoắc tay một cái là lon ton chạy qua .
Thôi bỏ , nếu Đại Miêu bỏ rơi, thì... trực tiếp bắt cóc Ngải Thời Nguyệt về nhà, dùng tiền đập đến khi cô bằng lòng ở bên Đại Miêu cả đời thì thôi.
Mục Lâm bỗng mở một hướng tư duy mới.
Trình Vọng đột nhiên trở , hướng về phía nhà vệ sinh.
Mục Lâm vội vàng theo, thấy Trình Vọng đang dùng sữa tắm rửa tay.
Anh tò mò hỏi, "Chẳng lúc nãy tắm xong ?"
"Mùi nhạt ." Trình Vọng tiếp tục nghiêm túc xoa xoa bọt xà phòng, "Cô thích mùi ."
" gì về đây?"
"Cậu cần , đang gì."
"Cô gì khiến kích động như ?"
"Cô hầm canh cho uống, cô cho miếng dưa hấu ngọt nhất, cô gọi tên dịu dàng, cô sợ nên bảo ở cùng..."
Mục Lâm nữa.
Chỉ thôi mà cũng thấy ghen tị .
Đối mặt với một cô gái như , hình như đúng là khó mà động lòng.
Trình Vọng .
Mục Lâm gửi những lời Trình Vọng nhóm chat, đó thấy ba con gà cay đồng thanh gửi sáu dấu chấm.
khi đặt điện thoại xuống, Mục Lâm bỗng nhớ , những điều Trình Vọng chẳng là công việc hàng ngày của ?
Anh đối xử với Trình Vọng bao, cái gì cũng ưu tiên cho , thấy cảm động lấy một !
Người con gái đưa cho một miếng dưa hấu, lon ton chạy theo !
Lại còn cứ ghi nhớ mãi quên!
Mục Lâm cần gấp bình oxy, lụy tình đúng là tính lây lan mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1037.html.]
Anh suýt chút nữa cũng Trình Vọng dẫn dắt !
Chương 370 Nuôi mèo thực sự khó 29 - Chúng ở bên
Phòng phụ bên phía Thời Nguyệt đang để trống, Trình Vọng đơn giản thu dọn giường chiếu xong mới tới cửa phòng chính.
Con gái tắm rửa khá lâu, lúc gõ cửa thì cô cũng vặn xong xuôi.
Anh chặn ở cửa phòng chính, giống như một bức tượng sống động.
Trong chương trình rõ ràng cũng ở cạnh phòng cô, nhưng giờ đây luôn cảm thấy khác biệt.
Anh cô gái mặt, giọng điệu giống như đang báo cáo, " dọn xong ."
Thời Nguyệt gật đầu, giọng điệu chút lo ngại, "Mục Lâm thật sự yên tâm để qua đây ở một ?"
" là cần Mục Lâm chăm sóc." Trình Vọng trịnh trọng giải thích, " thể tự chăm sóc ."
Thời Nguyệt sự nôn nóng trong giọng điệu của , đưa tay kéo nhẹ cánh tay , "Em mà, Trình Vọng trong chương trình đều chăm sóc em, giỏi."
Trình Vọng cúi đầu tay cô, nhếch môi, "Ừm."
khoảnh khắc , Thời Nguyệt đẩy khỏi cửa phòng, giục giã , "Vậy mau về ngủ ."
Cô vẫy vẫy tay với , đóng cửa phòng .
"..." Trình Vọng cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t mặt, mãi chịu về phòng.
Mục Lâm còn bảo thả câu cô cơ đấy, nhưng thực tế là, rõ ràng là trái tim treo lên treo xuống, thể bình tĩnh .
Trở về gian nhỏ hẹp yên tĩnh của phòng phụ, bỗng nghĩ, là biến thành Đại Miêu ở bên cô nhỉ...
Anh giường, suy nghĩ về khả năng biến thành Đại Miêu tìm cô.
Làm hình như vẫn quá cố ý, hôm nay cứ thế .
Trình Vọng ngủ nông, sáng sớm hôm thấy động động tĩnh bên ngoài, liền thức dậy theo.
Vừa mở cửa , liền thấy cô gái xa đang lười biếng mỉm với , ngọt ngào gọi , "Trình Vọng, chào buổi sáng nha."
Trình Vọng chớp mắt cô, "Ừm, sớm..."
Ánh nắng sớm mỏng manh hắt , bao phủ lấy cô, dường như mạ lên cô một lớp hào quang màu vàng kim, bộ đồ ngủ rộng rãi mỏng manh cô xuyên thấu, thấp thoáng thấy đường cong S mềm mại .
Lúc cô nghiêng đầu, mái tóc dài xõa xuống theo động tác của cô, đuôi tóc như lấp lánh ánh bạc, giống hệt ánh nước dập dềnh mặt hồ.
Trong khoảnh khắc đó, trong đầu Trình Vọng xẹt qua vô hình ảnh, về , về cô, về bọn họ...
"Bữa sáng ăn gì?" Trình Vọng tự giác mở tủ lạnh của cô .
"Anh sẽ nấu ?" Thời Nguyệt ngạc nhiên , "Tốt quá , gì cũng , em kén ăn ."
Khóe môi Trình Vọng ngậm nụ , gật đầu, lấy nguyên liệu sẵn của cô , nấu hai bát mì, cho thêm hai quả trứng chần.
Thời Nguyệt ăn lộ vẻ mặt hưởng thụ, hễ mở miệng là "Trình Vọng giỏi quá", "Mì ngon quá".
Trình Vọng giống như đang tầng mây, thư thái, lười biếng, cũng đầu óc còn tỉnh táo nữa.
Đang yên đang lành một con mèo cao lãnh, hận thể học thêm chút kỹ năng nấu nướng để mỗi ngày thể đổi món cho cô ăn...
Ăn mì xong, Trình Vọng phụ trách thu dọn rửa bát, tia nước b.ắ.n lên, rơi cánh tay nổi gân xanh của . Người đàn ông cao quý lạnh lùng như , khi cúi đầu việc nhà vẫn một sự tao nhã khó giấu.
Thực sự là cảnh tượng đẽ.
Thời Nguyệt ở bên cạnh dùng ánh mắt sùng bái , "Trình Vọng, hôm nay thực sự vất vả cho , thì bữa sáng hôm nay của em chẳng tính nữa..."
"Sau đều thể ." Trình Vọng trầm giọng hứa hẹn.