MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1033

Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:52:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa bất kể cô chuyện với An T.ử Nguyệt Trình Vọng, đều sẽ thấy tiếng hét ch.ói tai, giống như cô chuyện gì đó quá phận .

 

Quả nhiên, mở Weibo , ảnh và video cô, Trình Vọng và An T.ử Nguyệt cùng sân khấu lan truyền khắp nơi.

 

Tổ chương trình "Sóng mùa hè" chắc chắn cũng ngờ tới, các khách mời khi kết thúc ghi hình hot đến mức .

 

Đồng Tấn đưa Thời Nguyệt rời khỏi hiện trường hoạt động, còn phối hợp chụp ít ảnh, lúc ăn tối xong về khách sạn là đêm khuya.

 

Thời Nguyệt thấy Đại Miêu đang xổm cửa phòng khách sạn, trong thoáng chốc nhớ cái đêm say rượu , cô bất chấp tất cả bế Đại Miêu phòng.

 

"Đại Miêu, mày cũng theo đến đây?"

 

Thời Nguyệt xổm xuống, định bế nó.

 

Trình Vọng thấy cô còn đang giày cao gót, trông vẻ mệt, thế là tránh khỏi tay cô, ngẩng đầu về phía cửa, hiệu cho cô mở cửa.

 

Thời Nguyệt mở cửa, Đại Miêu liền tự rảo bước .

 

Trong lúc nó tuần tra trong phòng, Thời Nguyệt cởi giày cao gót , dép lê, cầm quần áo tắm.

 

Mùi nước hoa cô quá nồng nặc, chính cô còn chịu nổi, huống chi là Đại Miêu.

 

Sau khi cô phòng tắm, Đại Miêu hành lý hỗn loạn của cô, vẫn tới, biến thành hình , âm thầm dọn dẹp cho cô.

 

Cho đến khi thấy tiếng cô , mới nhanh ch.óng biến thành Đại Miêu, ngoan ngoãn xổm cạnh vali hành lý.

 

Thời Nguyệt liếc mắt liền thấy vali hành lý ngăn nắp quá mức của , nhưng cô coi như phát hiện , lau tóc xuống cạnh giường.

 

Đại Miêu giống như đây, cô loay hoay, đa phần thời gian là xổm bên cạnh cô.

 

Tâm trạng Thời Nguyệt khá , thi thoảng còn ngân nga hát vài câu, tâm trạng Đại Miêu cũng theo đó mà lên, lười biếng nhắm mắt, chiếc đuôi dài mạnh mẽ ngừng ve vẩy.

 

Thời Nguyệt bỗng nhớ điều gì đó, xổm xuống vali hành lý, lấy từ trong một túi nhỏ một chiếc cây lăn bụi lông, "Lúc dọn đồ tiện tay mang theo, ngờ dùng thật."

 

Thời Nguyệt dùng cây lăn bụi quét nhẹ lên tấm chăn trắng tinh, ngay đó liền bắt gặp ánh mắt đầy ai oán của Đại Miêu.

 

"Tao chê lông của mày , tao sợ khách sạn bắt tao đền bù thôi." Thời Nguyệt giải thích, "Mày xem, nhiều lông thế cơ mà."

 

Trình Vọng cây lăn bụi, mạnh mẽ quất đuôi một cái, lập tức lông mèo bay loạn xạ.

 

"..." Thời Nguyệt bộ dạng trẻ con đó của , chút buồn .

 

Trình Vọng đây là khi mèo, tâm trí trở nên trẻ con hơn ?

 

Anh đang loạn với ai thế!

 

Cái đồ nhóc quậy phá .

 

"Đại Miêu, mày rụng nhiều lông thế? Có sức khỏe mày vấn đề gì ?" Thời Nguyệt vội vàng ôm lấy nó, tay vươn về phía bụng Đại Miêu, lúc sắp sờ tới tinh thì vuốt của nó đẩy .

 

Thời Nguyệt thở dài, thành công .

 

Trình Vọng lật một cái, tiếp tục cuộn tròn đùi cô, còn đưa một vuốt đ.á.n.h bay cây lăn bụi tay cô!

 

Thời Nguyệt: "..." Thật trẻ con.

 

, thật đáng yêu.

 

nhịn , đè Đại Miêu ngã xuống giường, nửa khuôn mặt vùi lớp lông trắng muốt ở cổ nó, "Đại Miêu mày đáng yêu quá, cả đời theo tao nhé?"

 

Đại Miêu vui: "Meo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1033.html.]

 

Tuy nhiên Trình Vọng u uất, cô quả nhiên thích Đại Miêu hơn.

 

Trình Vọng cảm thấy giống như chia hai nửa, lúc cảm xúc cũng đang ở hai thái cực.

 

"Vậy tao coi như mày đồng ý nhé." Cô gái ôm mèo lăn lộn, miệng vẫn đang ngân nga hát.

 

"Em , từng chút từng chút mang những ngôi trao cho em, khiến , từng bước từng bước chậm rãi gần em~" (Trích từ bài hát "Muốn ")

 

Trình Vọng , trong đôi mắt sâu thẳm bí ẩn dường như trào dâng những làn sóng vàng kim, trái tim đập mạnh liên hồi, dứt khoát thèm giữ thể diện nữa, dùng vuốt ôm c.h.ặ.t lấy cô, mặc cho cô cọ.

 

thì, hành vi ngu ngốc của Đại Miêu đều liên quan đến Trình Vọng.

 

Thời Nguyệt mệt mỏi cả ngày, cứ giữ tư thế nửa sấp, cánh tay đè lên Đại Miêu, một lúc liền ngủ .

 

Trong đêm, Trình Vọng khẽ nhấc cánh tay Thời Nguyệt , khi dậy, cúi kéo chăn đắp cho cô, mới biến thành Đại Miêu.

 

Băng cá nhân ngón tay cô bóc từ sớm, vết thương đó trắng bệch.

 

Đại Miêu l.i.ế.m hai cái, vết thương dần dần xu hướng khép miệng, trở nên nhỏ hơn nhiều.

 

Nó tiếp tục l.i.ế.m, vết thương chỉ còn một chút xíu dấu vết gần như thấy rõ mới dừng .

 

Sáng hôm , Mục Lâm đến đón Đại Miêu.

 

Trình Vọng còn lịch trình khác, cần rời .

 

Thời Nguyệt và Đồng Tấn ăn xong bữa sáng liền thong thả xe sân bay.

 

Trên suốt quãng đường, Thời Nguyệt đều nghiên cứu vết thương ngón tay.

 

Cô nhớ lúc tắm xong vẫn còn là một vết cắt khá lớn, ngủ một giấc tỉnh dậy chỉ còn một chút sẹo nhỉ?

 

Là Trình Vọng ?

 

Anh ?

 

"Cô rốt cuộc là đang cái gì thế? Ngẩn ?" Đồng Tấn thực sự nhịn nữa, ghé đầu ngón tay cô, nhưng cũng chẳng điều gì khác thường.

 

Thời Nguyệt thản nhiên hạ tay xuống, lắc đầu, "Anh hiểu ."

 

Đồng Tấn liếc cô, " hiểu, càng hiểu chuyện giữa cô và Trình Vọng là thế nào."

 

Thời Nguyệt thở dài, "Tình cảm mà, em chứ?"

 

"Cô đừng mà... đang đùa giỡn đấy chứ?" Đồng Tấn hạ thấp giọng.

 

Thời Nguyệt ngạc nhiên , "Trong mắt , em là như ?"

 

trừng mắt như , cả tràn đầy linh khí, xinh gì sánh bằng.

 

Đồng Tấn dám thẳng, dời tầm mắt mới mạnh mẽ gật đầu, "Phải."

 

Nếu đang ở máy bay, một điếu t.h.u.ố.c .

 

Thích cô gái thì chẳng kết cục .

 

Anh thầm cảnh báo chính .

 

Thời Nguyệt nghẹn lời, tự biện minh, "Em , bậy, em là thật lòng thích Trình Vọng, nhưng thành thật với em, bọn em đây là đang ở giai đoạn mập mờ, hiểu ?"

 

"Không hiểu." Đồng Tấn nhạt, "Cô đừng chơi với lửa mà ngày bỏng tay là , trợ lý của Trình Vọng là một trong những thừa kế của tập đoàn Mục thị, chuyện mấy , bây giờ cho cô cô tự liệu trong lòng một chút, đừng bừa."

 

Loading...