Cô đẩy cánh cửa , Thời Nguyệt đang ở ngay gần cửa.
"Chị ơi, chị đừng ở cạnh lâu như , thích." Cô Tiêu Tiểu Ngữ .
Giọng cũng truyền đến tai Cố Kình ở ngoài hành lang.
Tâm tư của cô gái nhỏ rõ ràng gì bằng, cô thật sự thích Cố Kình và Tiêu Tiểu Ngữ chuyện riêng.
Cố Kình trực tiếp cảm nhận sự ghen tuông từ lời của cô, thế là vô thức nhếch môi, đó mới rời .
Còn Tiêu Tiểu Ngữ thì nghĩ nhiều hơn rằng Thời Nguyệt giải cứu khỏi tay Cố Kình, để bản mặt thối của .
Cho nên cô cũng vui vẻ, đẩy xe lăn đưa Thời Nguyệt tới bên cửa sổ, giọng cũng hoạt bát thêm mấy phần: "Nguyệt Nguyệt, trăng đêm nay cũng tròn quá nhỉ."
"Chị ơi, khó chị ?" Thời Nguyệt chủ động mở lời.
Tiêu Tiểu Ngữ ngạc nhiên lời của cô: "Sao cô hỏi ?"
Thời Nguyệt lắc đầu: "Chị ơi, vẫn là bệnh nhân của chị chứ?"
"Tất nhiên , Nguyệt Nguyệt quan tâm điều ?"
Tiêu Tiểu Ngữ vẫn nhận rằng khi ở mặt cô , luôn là hỏi.
Thời Nguyệt: "Bác sĩ chủ động bỏ rơi bệnh nhân."
Tiêu Tiểu Ngữ cảm thấy lời cô chút kỳ lạ, nhưng vẫn gật đầu.
Tất nhiên là sẽ .
Trong hơn một tuần tiếp theo, Tiêu Tiểu Ngữ đều tận tâm chăm sóc Thời Nguyệt.
Mặc dù cô tiếp xúc nhiều với Cố Kình, nhưng dựa theo quan sát, quả nhiên giống như cô nghĩ, Cố Kình ham chiếm hữu và kiểm soát biến thái đối với Thời Nguyệt.
Còn Nguyệt Nguyệt khóa c.h.ặ.t từng tầng xiềng xích, cũng thoát .
Tiêu Tiểu Ngữ từng đẩy Thời Nguyệt hoa viên dạo, nhưng bà Trần ngăn .
Chiều hôm đó, Cố Kình về sớm.
Trong căn phòng trống trải, Tiêu Tiểu Ngữ cảm thấy như sắp ánh mắt của tùng xẻo.
Mà Thời Nguyệt bên cạnh cô rũ mắt, như một con b.úp bê bằng sứ tinh xảo, chút sức sống nào.
Lâu , Cố Kình lạnh lùng thốt mấy chữ: "Tiêu Tiểu Ngữ, cô ngoài ."
Tiêu Tiểu Ngữ gật đầu ngoài, lúc đóng cửa phòng, cô chậm động tác, liền thấy Cố Kình quỳ một chân mặt Thời Nguyệt, bóp chân cho cô, còn trầm giọng gì đó.
Sau đó bế ngang cô lên, để cô lên giường.
Tiêu Tiểu Ngữ dường như thấy cổ tay và cổ chân trắng nõn của cô gái những chiếc cùm vô hình, mà đầu của sợi xích chính là tay Cố Kình.
Không còn nghi ngờ gì nữa, việc Cố Kình thao túng cảm xúc của Cố Thời Nguyệt mỗi ngày đang khiến cô dần đ.á.n.h mất chính .
Tiêu Tiểu Ngữ áp lưng bức tường trắng, hít sâu một , cuối cùng mắng một câu: "Đồ cặn bã."
Trong phòng ngủ, khí dường như ngừng trôi.
"Anh ơi, giận em ? Dạo nổi giận, em thích như ." Thời Nguyệt khẽ .
Cố Kình thấy lời cô , cơn giận vốn đang tràn ngập trong lòng thể bùng phát nổi.
Anh trầm giọng : "Không giận."
Có điều dạo dường như thật sự dễ nổi cáu, như lẽ sẽ cô sợ.
Anh tiếp: "Anh sẽ giận Nguyệt Nguyệt ."
Thời Nguyệt mím môi đầu , Cố Kình tiếp tục hạ thấp giọng: "Nguyệt Nguyệt, xin , em sợ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-101.html.]
"Anh cứ lén lút chuyện với chị trong thư phòng suốt."
"Đó là đang bàn công việc với cô ."
"Thật ?"
"Anh sẽ lừa em , Nguyệt Nguyệt."
Thời Nguyệt chằm chằm, nửa ngày mới : "Vâng, em , đừng lừa em."
Cố Kình đưa tay ôm lấy cô nhưng lên tiếng.
Sâu trong lòng, một cảm giác bất an và áy náy rõ nguyên do đột nhiên trỗi dậy quấy phá.
mà, việc thể giữ c.h.ặ.t cô trong lòng , bắt đầu từ một lời dối mà.
——
Ngày hôm Cố Kình tới công ty, đích bế Thời Nguyệt hoa viên, cùng cô lâu.
Tiêu Tiểu Ngữ ở bên cũng thông báo thể rời khỏi Cố gia .
Cô gọi một cuộc điện thoại cho họ: "Anh ơi, nghĩ cách , em vẫn thể ."
"Tiêu Tiểu Ngữ, dạo em bình thường cho lắm, về chúng chuyện."
Đầu dây bên như .
Tiêu Tiểu Ngữ sốt ruột: "Em gì mà bình thường chứ, Nguyệt Nguyệt thể em, , Cố Kình điên , Nguyệt Nguyệt cửa, mà thực tế là Cố Kình giam lỏng cô , em thể bỏ mặc Nguyệt Nguyệt ."
"Tiêu Tiểu Ngữ, em mất kiểm soát cảm xúc , về ." Giọng lãnh đạm của đối phương cũng thể Tiêu Tiểu Ngữ tỉnh táo .
Hàng ngày cô thấy Nguyệt Nguyệt lặp lặp những quy trình sinh hoạt máy móc, Nguyệt Nguyệt khỏi phòng, bà Trần cũng xin phép Cố Kình, điều rõ ràng là bình thường, hơn nữa Cố Kình và Nguyệt Nguyệt danh nghĩa vẫn là em, mà chẳng hề mảy may để tâm tới tầng quan hệ , đối xử với cô vô cùng mật...
Tiêu Tiểu Ngữ ngắt điện thoại, hít sâu điều chỉnh cảm xúc.
, cô mất kiểm soát.
Buổi chiều Cố Kình đột nhiên nhận điện thoại rời , Thời Nguyệt ở trong phòng đợi Tiêu Tiểu Ngữ.
"Chị ơi, chị sắp ?"
Tiêu Tiểu Ngữ lắc đầu, xót xa cô: "Đợi tin tức từ phía Cố lão ."
Người bắt cô là Cố Kình.
Cố Kình thể chịu đựng việc bên cạnh Thời Nguyệt một , cho dù đó là Tiêu Tiểu Ngữ, một bác sĩ tâm lý.
"Cộc cộc." Đột nhiên tiếng gõ cửa.
Tiêu Tiểu Ngữ mở cửa, chợt thấy đàn ông mặt, kinh ngạc há hốc miệng.
Người đàn ông cao, bộ vest xám nhạt thể thấy bờ vai rộng eo hẹp, cặp kính gọng bạc gác sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng khẽ mím.
"Anh... họ?"
Chu Nguyên Nhĩ bước chân cửa, ánh mắt dừng bóng hình bên cửa sổ.
"Em ngoài ." Anh với Tiêu Tiểu Ngữ.
Tiêu Tiểu Ngữ hiểu rõ tình hình, nhưng cô cảm nhận uy thế trong ánh mắt của họ, nên vẫn lững thững ngoài. Trước khi đóng cửa, cô nhỏ giọng : "Nói khẽ thôi nhé, Nguyệt Nguyệt nhát gan lắm, đừng cô sợ..."
Thấy Tiêu Tiểu Ngữ dường như nhiều điều dặn dò, Chu Nguyên Nhĩ dứt khoát đưa tay đóng cửa .
Tiêu Tiểu Ngữ: "..."
Trong phòng, Thời Nguyệt cũng ngoảnh đầu một cái, ánh mắt dõi theo bóng dáng đàn ông đang di chuyển.