MỸ NHÂN BỆNH TẬT TRÀ XANH "SÁT" ĐIÊN RỒ [MAU XUYÊN] - Chương 1003

Cập nhật lúc: 2026-02-15 05:52:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thời Nguyệt gật đầu, ôm quả dưa hấu lau khô nước đến tủ lạnh.

 

Trình Vọng đúng lúc ở đó, tiện tay giúp cô mở tủ lạnh.

 

Sau khi đặt dưa hấu xong, cô thở phào một , cảm giác như thành một công trình lớn lao .

 

An T.ử Nguyệt cúi , đưa tay đè lên đỉnh đầu cô, như thể vô ý, xoa hai cái, "Nguyệt Nguyệt giỏi quá."

 

Thời Nguyệt: "..."

 

dùng lời nào để miêu tả tâm trạng của nữa .

 

Ánh mắt nghi hoặc của cô về phía .

 

An T.ử Nguyệt dường như ánh mắt cô cho bỏng, vội vàng thu tay , nhưng giọng điệu chuyện vẫn là kiểu kiêu ngạo đó, "Nhìn cái gì mà ? Khen em một câu là em bay lên trời luôn hả?"

 

Thời Nguyệt xoa gáy , "Đầu em hôm nay đặc biệt tròn ? Sao ai cũng thích xoa thế?"

 

An T.ử Nguyệt nhớ chuyện đó, " tưởng em thích chứ, Diêu Giai Văn xoa đầu em, em còn ngây ngô nửa ngày trời."

 

"..." Thời Nguyệt chỉ thể gật đầu, "May mà hôm nay em tóc, bình thường kiểu tóc là em thích khác đụng ."

 

An T.ử Nguyệt khẽ, "Ồ, hóa ."

 

Lúc chuyện với Thời Nguyệt, Trình Vọng vẫn luôn ở bên cạnh, luôn cảm thấy ánh mắt của đối phương quá mức sắc bén, như con d.a.o, từng lớp từng lớp lột mở bề ngoài của , thấu tận tim.

 

An T.ử Nguyệt bề ngoài bình tĩnh, thong thả ngoài.

 

Chương 360 Nuôi mèo thật sự khó 19 CP Vọng Nguyệt ngủ cùng ...

 

[Trời ơi, nhiệm vụ của Thời Nguyệt tiến triển nhanh quá , là tự dâng tới cửa thôi!]

 

[A a a, CP Song Nguyệt thể chèo!]

 

[An T.ử Nguyệt là kẻ bắt chước ha ha ha, ngay cả lời thoại cũng đổi, chép thẳng của Hiểu Ngữ luôn!]

 

[Chuyện gì thế, An T.ử Nguyệt đoán ?]

 

[Trông vẻ giống đoán , cảm giác đang nhiệm vụ của chính .]

 

"Nguyệt Nguyệt."

 

Giọng trầm của Trình Vọng truyền đến từ phía .

 

Thời Nguyệt lúc mới nhớ còn sự hiện diện của Trình Vọng, ngước lên liền bắt gặp đôi mắt thâm trầm bình lặng của .

 

"Sao ?"

 

Trình Vọng lắc đầu, cũng giơ tay lên, đặt lên đỉnh đầu cô——

 

Thời Nguyệt ngây .

 

Không chứ chứ, nữa??

 

Dù trong lòng nghĩ đến chuyện buông xuôi, nhưng cơ hội ở ngay mặt, cô vẫn nắm bắt một chút.

 

Kết quả, Trình Vọng chỉ đưa tay xoa đỉnh đầu cô, nhưng lời nào.

 

Thời Nguyệt hai giây, thôi, miệng há khép , cuối cùng vẫn thành lời.

 

Trình Vọng khẽ chớp mắt, "Sao thế? Không nấu cơm ?"

 

Thời Nguyệt cạn lời: "..."

 

Trái tim treo lơ lửng, cô nấu cơm ?

 

Cậu cố ý đúng ?

 

[Trình Vọng mau mà!]

 

[Ánh mắt khao khát của Nguyệt Nguyệt còn rõ ràng ?? Trình Vọng nhanh lên nào!]

 

[Nguyệt Nguyệt định sẵn là thất vọng ]

 

[Còn thiếu một chút nữa thôi, Nguyệt Nguyệt chủ động một chút ! Đưa đầu qua đó!]

 

[An T.ử Nguyệt đoán , Trình Vọng vẻ đoán .]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-benh-tat-tra-xanh-sat-dien-ro-mau-xuyen/chuong-1003.html.]

 

Thời Nguyệt cũng nhét đầu tay Trình Vọng, nhưng chẳng khác nào cô chủ động để lộ nhiệm vụ của .

 

Trình Vọng chắc là sẽ dùng cô để đổi lấy món quà bí ẩn .

 

Trong lúc Thời Nguyệt đang do dự, Trình Vọng cúi đầu bới đống nguyên liệu mua về hôm nay, một bỏ tủ lạnh, một tối nay cần dùng.

 

Phù Tích đỗ xe vẫn về, những khác đều ở phòng ăn, Thời Nguyệt ghé sát cạnh , khuỷu tay khẽ đụng cánh tay , "Trình Vọng..."

 

Cô cố gắng hạ thấp giọng với , "Đối khớp thông tin?"

 

Trình Vọng cụp mắt, "Muốn gì?"

 

"Em đoán nhiệm vụ của ."

 

"..."

 

Trình Vọng nhướng mày, nhưng tin.

 

Thời Nguyệt giơ ngón trỏ, khẽ chỉ một cái, chỉ , chỉ về phía phòng ăn, "Có như ?"

 

Trình Vọng im lặng, nghiêng tiến lên một bước, trầm giọng , "Đừng ."

 

Lúc hề chút bình tĩnh như nãy.

 

Dáng vẻ của giống như một kẻ ác bá, giọng thấp lè tè chút dồn dập, trong mắt ngoài, chính là chọc giận, đang đe dọa cô.

 

Sau lưng Thời Nguyệt tựa bệ bếp, ngẩng đầu, đường vai cổ thon thả ưu mỹ cứ thế lộ .

 

Cô bỗng nhiên thành tiếng, "Em bừa thôi, thật sự đoán trúng ?"

 

Trình Vọng: "..."

 

Nhiệm vụ của thật dễ đoán, chỉ là bình thường sẽ nghĩ theo hướng đó.

 

"Anh định hối lộ em thế nào đây?" Thời Nguyệt tiếp tục hỏi, mắt híp , lộ vài phần tinh quái và sự kiêu ngạo khi đắc ý.

 

Trình Vọng: "Tùy... ý."

 

Giọng rõ ràng chút ngắc ngứ, như thể vốn dĩ định một từ nào đó, nhưng vì điều cấm kỵ nên đổi sang một chữ mới.

 

Thời Nguyệt càng tươi hơn, "Có nhịn vất vả lắm ?"

 

Trình Vọng khóe môi khẽ nhếch, phát một tiếng hừ nhẹ, "Ừ."

 

Cậu vốn tùy ý, nhưng hôm nay, ngay cả chuyện cũng như ý.

 

Đáng lẽ nhiệm vụ cũng , nhưng hình phạt... chấp nhận.

 

Nên chỉ thể nhẫn nhịn.

 

Có thể thì .

 

"Vậy ở bên em , em ép chuyện ." Thời Nguyệt hứa hẹn chắc nịch.

 

Ánh mắt Trình Vọng bỗng trở nên oán trách, với cô, "Ở xe, Nguyệt Nguyệt hèn lắm."

 

Thời Nguyệt: "... Đó là ngoài ý , một chọi ba, em gánh nổi."

 

[A a a, chuyện gì thế?? Nguyệt Nguyệt bỗng nhiên nắm thóp Trình Vọng ?]

 

[Đoán , Nguyệt Nguyệt ý gì ?]

 

[Ở góc độ khán giả thì khó đoán lắm, Nguyệt Nguyệt chắc là quan sát lâu .]

 

[Trình Vọng hôn lên !]

 

[Hình như đoán .]

 

[Cầu một đáp án!]

 

[Cậu gọi cô là Nguyệt Nguyệt kìa! Dịu dàng quá!]

 

[Không đoán nhiệm vụ của Trình Vọng, nhưng CP Vọng Nguyệt ngọt quá! Quy đổi tương đương thì đây chính là ép tường !]

 

[Cho hỏi họ đang tán tỉnh cái tư thế duyệt!]

 

 

Loading...