Mỹ Nhân Ballet Ở Đại Viện Trong Truyện Thập Niên - Chương 48: bắt gian

Cập nhật lúc: 2026-04-29 21:21:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đột nhiên, "phụt" một tiếng, đèn tắt ngúm, mất điện .

Trần Tư Vũ chuẩn từ , thắp ngay ngọn đèn dầu hỏa bên cạnh lên và tiếp tục cặm cụi việc.

Một lúc , cửa phòng khẽ kêu "kẽo kẹt", là Trần Hiên Ngang về.

Bước cửa, thằng bé chẳng thèm chào hỏi chị, cũng nhúc nhích, chỉ lặng thinh như pho tượng ở cửa hồi lâu, khẽ thở dài.

Tất nhiên là đang lo lắng. Đêm nay sắp sửa nổ một trận ầm ĩ tưng bừng, sợ rằng lúc cá c.h.ế.t lưới rách, Mao Mỗ sẽ lôi cái bằng chứng để phản đòn.

Trần Tư Vũ xem qua cái gọi là "bằng chứng" , và thừa nó chẳng mảy may đe dọa hai chị em nữa.

Thấy em trai mặt mày ủ rũ, cô định mở miệng trấn an nó vài câu.

lúc đó, từ ngoài sân vọng những tiếng thở hổn hển nặng nhọc và tiếng bước chân lẹp xẹp của ai đó.

Người thường xuyên việc trong phòng lò , phổi kém nên tiếng thở khò khè rõ.

Trần Tư Vũ liếc đồng hồ, ôi chao, mới mười một rưỡi đêm.

Trong khi đó, giờ hẹn của góa phụ Trương với lão già là đúng mười hai giờ cơ mà.

là cái đồ già mà háo sắc, vẫn còn tận nửa tiếng nữa mà lão vã quá chịu nổi .

Phải đợi đến mười hai giờ thì đồng hồ nhà Giám đốc mới điểm chuông. Giờ chuông tức là đến giờ hẹn. Nên dù lòng đang như lửa đốt, lão vẫn cố nín nhịn chờ đợi.

Cuối cùng, văng vẳng từ xa vọng tiếng chuông đồng hồ điểm. Lão khấp khởi đẩy nhẹ cửa, quả nhiên cửa chỉ khép hờ, thế là lão tót ngay .

lão lẻn đầy hai phút, Vương Đại Pháo cũng rón rén, thậm thụt mò từ hướng dãy nhà phía trong.

Theo sự dàn xếp của Trần Tư Vũ, góa phụ Trương hẹn gã thời điểm mười hai giờ đếm đủ một trăm cái.

Sở dĩ căn ke như là vì nếu đến quá sớm thì sợ hai tên đụng mặt , mà muộn quá thì sợ hốt trọn ổ .

Ngó ngó cẩn thận, Vương Đại Pháo cũng đẩy cửa nhà góa phụ Trương. Cửa lúc một vật gì đó chặn bên trong, nhưng với sức lực của một thằng thanh niên đang độ sung mãn, gã dùng sức đẩy mạnh một phát là mở toang ngay.

Ban ngày gã đây nên thuộc sơ đồ phòng ốc trong lòng bàn tay. Biết ngủ ở gian trong, góa phụ Trương ngủ gian ngoài, gã thông thuộc đường lối bước hơn cả lão Mao đầu, lao thẳng đến chiếc giường ở gian ngoài. cẩn thận như lão già , nhà xong quên béng việc chốt cửa.

Ngay lưng gã, Hiên Ngang cũng lẻn theo. Thằng bé ranh mãnh chèn luôn một nêm gỗ nhỏ khe cửa ngay khoảnh khắc cửa khép , khóa c.h.ặ.t đường lui của những kẻ bên trong.

Đêm khuya thanh vắng, trò chơi "trốn tìm ái tình" đông tham gia chính thức mở màn!

Đêm nay, hầu hết các phụ nữ trong viện đều thức trắng.

Đặc biệt là thím Quách. Chuyện bà sờ m.ô.n.g một cái cũng chẳng rơi mất miếng thịt nào, nhưng bà lo ngay ngáy cái thằng nhãi Vương Đại Pháo như con ch.ó động đực sẽ giở trò xằng bậy với Tư Vũ. Vì quá lo lắng, lúc ngủ bà còn gối đầu lên một con d.a.o phay.

Đột nhiên, từ bên ngoài vang lên tiếng hét ch.ói tai của Mao Mỗ: "Thằng lưu manh nào đây, mày gì bên giường tao thế ! Ái chà, buông tao , mày định giật áo tao đấy ?"

Quả nhiên lưu manh! cái sở thích của gã cũng mặn quá , nhắm mấy cô con dâu trẻ trung mà nhằm thẳng một bà già.

Thím Quách vẫn mặc nguyên quần áo, vớ lấy con d.a.o phay phi thẳng xuống giường.

"Bà nội cha mày, mày là thằng nào nữa?"

"Ối giời ôi, Đại Pháo ơi, là đây mà, đừng đ.á.n.h nữa!" Lại tiếng ai đó gào t.h.ả.m thiết.

Sau đó là tiếng rống giận dữ của một thằng thanh niên: "Cậu cái con khỉ! Mày điên mà tự dưng đ.á.n.h tao?"

Lúc thím Quách chạy đến cửa nhà góa phụ Trương, chỉ thấy cánh cửa rung lên bần bật vì bên trong đang cố sức tông cửa thoát . Giơ cao con d.a.o phay chèn cứng cửa , bà rõ mồn một tiếng Vương Đại Pháo gầm lên bên trong: "Mẹ, mau bật đèn lên ! Đứa nào ch.ó c.h.ế.t dám lột quần đùi của con?"

Nghe kịch tính ? mà rốt cuộc thì trong đó đang xảy cái chuyện quái quỷ gì ?

 

 

Hàng xóm xung quanh tiếng động ồn ào, mà ở cái thời đại thiếu vắng trò giải trí về đêm , chỉ cần thấy ba chữ "tụt quần đùi" thôi cũng đủ để kích thích tột độ . Mấy bà mấy chị vội vàng mặc quần áo chạy , còn cánh đàn ông thì mặc độc cái quần đùi phóng tót ngoài hóng hớt.

Thư Sách

 

lúc đó, Trần Tư Vũ nhẹ nhàng bước , gạt cái cầu d.a.o tổng lên đ.á.n.h "tách".

 

Điện sáng choang, Chủ nhiệm Quách cũng đến nơi, bật luôn ngọn đèn pha lớn giữa sân, soi sáng rực rỡ cả khu đại viện.

 

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía căn nhà của góa phụ Trương.

 

Thím Quách bước tới, ghé sát tai nhỏ: " rõ mồn một tiếng của Vương Đại Pháo và lão Mao đầu cãi trong đó."

 

Một đàn ông xen : "Thì bà Mao Mỗ cũng ngủ trong đó mà, chắc họ sang thăm bà thôi."

 

Thím Từ lườm nguýt, bĩu môi: "Ban ngày thiếu gì thời gian mà thăm, lôi thăm lúc mười hai giờ đêm? Lại còn, các thấy tiếng Vương Đại Pháo la lối kẻ tụt quần đùi !"

 

Nghe là trong phòng chắc chắn một tên sắc lang, còn là một tên biến thái bệnh hoạn nữa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nhan-ballet-o-dai-vien-trong-truyen-thap-nien/chuong-48-bat-gian.html.]

 

Người đàn ông vẫn cố vớt vát: "Bà thím , lỡ chuyện gì bí mật, chỉ to nhỏ tâm sự lúc nửa đêm thì ?"

 

lúc đó thì bà Miêu Thanh xuất hiện. Sau vụ Vương Đại Pháo sàm sỡ, lòng kính trọng của bà dành cho Mao Mỗ bay biến sạch bách.

 

Hơn nữa, là một phụ nữ, bà luôn về phía phái yếu, bà lên tiếng trách móc: "Trong phòng đó một góa phụ đang ở đấy. Lão Mao đầu là thái giám thì tính, nhưng Vương Đại Pháo là đàn ông con trai, đêm hôm khuya khoắt mò phòng góa phụ mà đường tị hiềm ?"

 

lúc đó, đèn trong phòng vụt sáng, kèm theo đó là tiếng thút thít, nỉ non đầy vẻ yếu ớt của góa phụ Trương: "Trời đất ơi, Vương Đại Pháo, tự tụt quần thế ? Bà Mao ơi, may mà cháu đổi chỗ ngủ với bà, chứ nếu đêm nay... cháu... cháu c.h.ế.t mất thôi."

 

Chỉ một câu vạch trần bộ cốt truyện gay cấn bên trong.

 

Vương Đại Pháo và lão Mao đầu nhân cơ hội Mao Mỗ sang ngủ nhờ nhà góa phụ Trương để mò mẫm giở trò lưu manh.

 

may phước , góa phụ Trương đổi giường cho Mao Mỗ.

 

Ối giời đất ơi, Vương Đại Pháo mặt ruột mà dám cởi quần đùi, đúng là một tên lưu manh biến thái tột cùng, tởm lợm hết chỗ !

 

Thím Quách giơ con d.a.o phay, liếc đám đàn ông: "Còn ngây đó gì? Mau xông tóm cổ chúng nó đây, đợi cái cô góa phụ nhục xong các mới chịu động tay?"

 

Bà Miêu Thanh cũng giậm chân quát: "Một phụ nữ đang xâm hại trắng trợn thế , mà các chỉ thôi ?"

 

Chủ nhiệm Quách vươn tay , con d.a.o phay của ông ngoan ngoãn gọn trong tay ông.

 

Diễn biến lúc nhanh như chớp. Trần Tư Vũ trộn đám đông, tinh mắt thấy Hiên Ngang đang rón rén lẻn từ bên ngoài sân viện, cô liền chỉ tay hô lớn: "Mọi ôi, nhà thím Trương một cái cửa sổ thông gió phía . Mau cử chặn , nhỡ bọn tẩu thoát qua lối đó thì ."

 

Thực chẳng cần cô nhắc, Chủ nhiệm Quách lường điều .

 

Lúc , Vương Đại Pháo vì quen thuộc với cấu trúc căn phòng nên vẫn đang loay hoay kẹt bên trong. lão Mao đầu thì lanh lẹ hơn, lão chui tọt gian trong, mò cái cửa sổ nhỏ thông gió và đang lúi húi leo ngoài. Ngặt nỗi tuổi cao sức yếu, tay chân lóng ngóng, lão mới chỉ vắt nửa ngoài.

 

Chủ nhiệm Quách vung d.a.o phay lên, kê ngay sát cổ lão. Chỉ cần ấn mạnh một đường cơ bản là cái đầu già nua sẽ lìa khỏi cổ.

 

Chủ nhiệm Quách vẫn tin nổi. Thấy Giám đốc Cao cũng mặt, ông giữ rịt lão Mao đầu : "Báo án tội lưu manh tống cổ là xong. Lão chỉ là một lão thái giám, vứt cho lão mười đàn bà thì lão cũng ăn ."

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...