Mỹ Nam Bảng - Chương 233: Kẻ Ăn Giấm Chua

Cập nhật lúc: 2026-03-21 01:32:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Những chuyện thể khiến Thu Nguyệt Bạch sinh phản ứng nhiều, bởi vì quan tâm, cho nên để ý. Mà nay, phát hiện, hễ Đường Giai Nhân tiếp xúc với nam t.ử nào, đều sẽ khiến vui. Cảm giác , đây từng , hiện giờ đặc biệt thường xuyên.

 

Thu Nguyệt Bạch nhíu mày một cái khó mà nhận , mở miệng phân phó: "Dọn dẹp chỗ một chút."

 

Vọng Đông đáp: "Rõ."

 

Đường Giai Nhân thấy giọng của Thu Nguyệt Bạch, đầu , với Đoan Mộc Diễm: "Ta đếm , chúng năm trăm lẻ một que trúc!" Hướng về phía Thu Nguyệt Bạch toét miệng, kích động , "Ngươi sắp món ngon cho chúng ăn a?"

 

Thu Nguyệt Bạch liếc đôi tay đang nắm c.h.ặ.t của hai , : "Chọn que tổng cộng một ngàn que, ngươi năm trăm lẻ một que, hạng nhất thể nghi ngờ. Ngươi ăn gì?"

 

Đường Giai Nhân giãy khỏi tay Đoan Mộc Diễm, bẻ ngón tay : "Ta ăn nhiều lắm, ngươi nấm tươi gạch cua, tôm nõn hợp, cật heo xào kinh đô, dưa chuột trộn cật heo, vây cá xào giá đỗ, tay gấu hầm tiên hạc, thịt hươu xào hoa mai, mộc nhĩ tuyết nấu canh trong, lợn sữa , bong bóng cá nhồi bách hoa, bánh thơm lạnh bảy màu ?"

 

Thu Nguyệt Bạch mặt cảm xúc : "Đổi món khác."

 

Đường Giai Nhân thăm dò: "Ngươi... rốt cuộc món ngon a?"

 

Thu Nguyệt Bạch trả lời đơn giản lưu loát: "Biết." Nói xong, một phen nắm c.h.ặ.t lấy tay Đường Giai Nhân, liền về.

 

Đoan Mộc Diễm thu hết chuyện trong mắt, thể để Thu Nguyệt Bạch trắng trợn cướp , lập tức : "Vậy chúng lộc ăn ." Vươn tay , dường như bắt lấy thứ gì đó.

 

Cái "thứ" ám thị , vô cùng tự giác chui bên cạnh Đoan Mộc Diễm.

 

Thu Nguyệt Bạch siết c.h.ặ.t ngón tay, buông .

 

Đường Giai Nhân phản ứng chậm chạp, rũ mắt đôi tay đang nắm c.h.ặ.t của hai , một khuôn mặt nhỏ nhắn nháy mắt đỏ bừng. Nàng cảm thấy nên như , nhưng cứ như . Để xua tan chút ngượng ngùng nên trong lòng, nàng dùng sức lắc lắc đầu, từ trong tay Thu Nguyệt Bạch giãy .

 

Bá tánh xem náo nhiệt xung quanh sôi nổi bàn tán với tâm trạng kích động.

 

Giáp : "Lần đầu tiên thấy thành chủ đại nhân cận với nữ t.ử! Xem , chuyện sắp đến ."

 

Ất : "Suỵt... Đó là phụ nữ chồng. Phu quân, còn là vương gia đấy."

 

Bính : "Phụ nữ chồng thì chứ? Đây là Thu Thành!"

 

Đinh : "Sao cứ thấy, giữa thành chủ và vương gia chút vi diệu nhỉ?"

 

Mọi ngước mắt , chỉ thấy ba bàn tán cứ thế tại chỗ, tạo thành thế chân vạc, ai nhường ai.

 

Đường Giai Nhân , , cuối cùng hai tay vươn , đồng thời nắm lấy tay Đoan Mộc Diễm và Thu Nguyệt Bạch, đặt với , toét miệng , : "Hai các ngươi hảo hảo chung đụng, đừng đ.á.n.h nha."

 

Lời , mà kỳ cục thế nhỉ? Giống như... giống như đại lão gia với nữ quyến chốn hậu trạch, "Các ngươi hảo hảo chung đụng, gia hòa vạn sự hưng" , mang đầy hàm ý a.

 

Khóe chân mày Thu Nguyệt Bạch giật giật, khóe miệng Đoan Mộc Diễm co giật hai cái, hai tự rút tay về, chà xát lên .

 

Đoan Mộc Diễm : "Nghe Thu thành chủ đích xuống bếp, bản vương cũng vô cùng mong đợi. Vừa sờ tay thành chủ, giống giỏi việc bếp núc cho lắm."

 

Thu Nguyệt Bạch : "Vương gia cành vàng lá ngọc, đều thể phố bày sạp, Thu mỗ là kẻ thô lỗ, dám so sánh với vương gia, nhưng cũng đến mức lãng phí lương thực."

 

Đoan Mộc Diễm : "Thu thành chủ đây là tranh tài với bản vương ." Lời , ý ám chỉ.

 

Thu Nguyệt Bạch : "Nhất định sẽ dốc hết lực." Lời , ý tứ.

 

Bên hai vì Đường Giai Nhân mà xoa tay hầm hè, bên Đường Giai Nhân bắt đầu càn quét các sạp hàng.

 

Thế nào gọi là càn quét sạp hàng?

 

Hễ thấy món ngon, liền hào khí ngút trời ném đồng tiền, tinh thần phấn chấn gầm lên một câu: "Gói !"

 

Chỉ trong chốc lát, Đường Giai Nhân ôm một bụng món ngon.

 

Có đại nương trêu ghẹo: "Tiểu nương t.ử mua nhiều đồ ăn vặt thế , ăn hết ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nam-bang/chuong-233-ke-an-giam-chua.html.]

 

Đường Giai Nhân đáp: "Hưu Hưu đặc biệt ăn khỏe, nhất định thể ăn hết."

 

Hai chữ Hưu Hưu, khiến dòng nước ngầm giữa Thu Nguyệt Bạch và Đoan Mộc Diễm, nháy mắt biến thành tháng ba mùa xuân. Đấu cái gì? Có gì đáng để đấu?! Cái đồ tiểu vô lương tâm , trong lòng chỉ một , đó chính là Đường Bất Hưu!

 

Thu Nguyệt Bạch hướng về phía Đoan Mộc Diễm ôm quyền, : "Nếu vương gia chê, thể đến Thu Phong Độ nếm thử tay nghề của Thu mỗ."

 

Đoan Mộc Diễm thầm nghĩ: Đây là trắng trợn cướp ?! Thua thua trận, thì ! Hơn nữa, còn tin, trù nghệ của Thu Nguyệt Bạch giỏi hơn .

 

Đoan Mộc Diễm khách sáo : "Đã , liền phiền Thu thành chủ ."

 

Đường Giai Nhân vui vẻ : "Tốt quá . Đi , chúng về thôi. Hưu Hưu nhất định đợi sốt ruột ." Nhìn Thu Nguyệt Bạch, "Lượng thức ăn của ngươi thể nhiều một chút, và Hưu Hưu đều ăn khỏe."

 

Thu Nguyệt Bạch khẽ gật đầu, tư thế mời.

 

Đoan Mộc Diễm sải bước, tiến về phía , mắt thấy liền thẳng về phía sạp hàng .

 

Hàn Tiếu động, Tiêu Kính dùng một ánh mắt cản .

 

Đường Giai Nhân một phen nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay Đoan Mộc Diễm, kéo .

 

Hàn Tiếu Tiêu Kính.

 

Tiêu Kính tặng cho Hàn Tiếu một ánh mắt "học hỏi ", chút ý vị sâu xa.

 

Thu Nguyệt Bạch : "Chuẩn xe ngựa."

 

Vọng Đông lập tức đ.á.n.h xe ngựa tới, tốc độ nhanh đến mức khiến líu lưỡi.

 

Đường Giai Nhân vỗ Đoan Mộc Diễm một cái, : "Lên xe a."

 

Đoan Mộc Diễm nắm tay Đường Giai Nhân, từng bước về bao, ngặt nỗi... Thu Nguyệt Bạch cản trở ở giữa! Đoan Mộc Diễm tiện nắm c.h.ặ.t Đường Giai Nhân buông, đành ngoan ngoãn lên xe ngựa. Đường Giai Nhân theo sát phía , trèo lên xe ngựa, còn quên chào hỏi Thu Nguyệt Bạch: "Lên đây a."

 

Thu Nguyệt Bạch bước lên xe ngựa, đồng hành cùng nàng.

 

Bánh xe lăn bánh, Đường Giai Nhân vén rèm cửa sổ xe lên, về phía Hoa Phấn Mặc đang trong góc.

 

Bốn mắt , Hoa Phấn Mặc đưa miếng Ngũ Sắc Kim Hoa Trán cuối cùng kẹp giữa các ngón tay miệng, chậm rãi nhai nuốt xuống, khẽ nhíu mày. Đường Giai Nhân , trong khí còn mùi hương quyến rũ nữa, khiến món ăn vặt trong miệng cũng mất hương vị.

 

Đường Giai Nhân buông rèm cửa sổ xuống, với Thu Nguyệt Bạch: "Gương của ?"

 

Thu Nguyệt Bạch : "Mò kim đáy biển, ai mò thì đó ."

 

Một câu , chặn họng Đường Giai Nhân đến mức hết sạch tỳ khí.

 

Đoan Mộc Diễm thể bỏ qua cơ hội lấy lòng Đường Giai Nhân , lập tức : "Ngươi gương gì? Lão t.ử kiếm cho ngươi."

 

Mắt Đường Giai Nhân sáng lên, m.ô.n.g nhích về phía Đoan Mộc Diễm, khoa tay múa chân đáp: "Ta kính Tây Dương. Cỡ chừng bàn tay, soi rõ lắm."

 

Đoan Mộc Diễm gật đầu : "Trong phủ một tấm, cao nửa . Dù cũng dùng đến, cho ngươi đấy."

 

Đường Giai Nhân hoan hô một tiếng, kích động : "Ngươi quá!"

 

Đoan Mộc Diễm nhếch khóe môi, : "Đó là đương nhiên. Khắp thiên hạ, ngươi tìm một nam t.ử như lão t.ử, tiền quyền mạo, đó là lông phượng sừng lân, thắp đèn l.ồ.ng cũng khó tìm. Khụ... trân trọng, ?"

 

Đường Giai Nhân gật đầu như giã tỏi, bổ sung: "Hơn nữa, ngươi còn món ngon, cái mới là hiếm nhất."

 

Ý khóe môi Đoan Mộc Diễm bắt đầu mở rộng, đó là gom thế nào cũng gom .

 

Thu Nguyệt Bạch liếc mắt sang, bịt kín cái miệng nhỏ nhắn hồng hào của Đường Giai Nhân.

 

 

Loading...