Mỹ Nam Bảng - Chương 219: Sủng Ái Tựa Nọc Rắn

Cập nhật lúc: 2026-03-21 01:31:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi Thu Nguyệt Bạch rời khỏi Đông Phong Khách, Triệu Thắng Võ suy tính , cuối cùng cũng đem tình trạng thực sự của Nhị vương gia khai báo rõ ràng. Nghe tin thích khách dùng rắn độc c.ắ.n , Nhị vương gia giận kìm , nay sẽ vác hai bộ n.g.ự.c to tướng, hơn nữa mang theo vật khổng lồ nhưng thể nhân đạo, cơn giận như cuồng phong, suýt chút nữa lật tung cả Đông Phong Khách!

 

Nhị vương gia còn màng đến che giấu, trực tiếp xông về phía Đoan Mộc Diễm, gay gắt : “Bản vương thê t.h.ả.m như , suýt chút nữa mất mạng, cổ Lục chỉ thêm vài nốt đỏ, thật là đáng mừng đáng chúc.”

 

Đoan Mộc Diễm cao giọng : “Nhị ca đúng . Trên Nhị ca cũng chẳng qua là lồi ba điểm mà thôi. Ồ, lẽ là điểm lớn?”

 

Nhị vương gia dư độc hết, nộ khí công tâm, thế mà chọc tức đến ngất .

 

Đoan Mộc Diễm : “Ủa? Sao tiếng gì nữa? Không là tắt thở chứ?”

 

Triệu Thắng Võ lập tức bắt mạch cho Nhị vương gia, căng thẳng : “Vương gia? Vương gia?!”

 

Nhị vương gia từ từ mở mắt, nghiến răng : “Tra! Tra cho bản vương, là ai!” Quay sang Đoan Mộc Diễm, “Lục giận não, hẳn là trong lòng tính toán, ai là thích khách. Chi bằng , để bản vương thử.”

 

Đoan Mộc Diễm gật đầu, : “Không sai. Bản vương thể khẳng định, kẻ bóp c.h.ế.t bản vương là một , kẻ c.ắ.n thương là rắn độc.”

 

Nhị vương gia lạnh : “Trò của Lục , thật sự buồn .”

 

Đoan Mộc Diễm hỏi ngược : “Thế nào mới buồn ? Chẳng lẽ bản vương , kẻ khiến n.g.ự.c sưng to như v.ú nuôi là ?”

 

Trong lòng Nhị vương gia hận thấu trời xanh a! Hắn một nuốt trôi, liên tục ho khan mấy tiếng, chấn động đến mức bộ n.g.ự.c run rẩy loạn xạ, tiểu cũng theo đó mà xóc nảy một trận, cái đó gọi là sóng yên sóng tới, thể xưng là sóng gió tráng lệ.

 

Triệu Thắng Võ hộ chủ, : “Lục vương gia, Nhị vương gia dư độc hết...”

 

Đoan Mộc Diễm lạnh giọng : “Bản vương từ quỷ môn quan bò , liền đến thăm Nhị vương gia nhà ngươi, chúng tình thâm, ngươi gì nghi ngờ?”

 

Triệu Thắng Võ lập tức ngậm miệng, dám ho he.

 

Lúc , Như phu nhân và Vũ phu nhân tìm tới. Người cửa liền nước mắt ngắn nước mắt dài, lúc nhào tới bên giường Nhị vương gia, thành đẫm lệ. Người vẫn quá nhiều biểu cảm, chỉ là cau mày , trong mắt ý quan tâm.

 

Nhị vương gia lặng lẽ kéo chăn mỏng lên, che kín bộ n.g.ự.c của .

 

Như phu nhân lóc : “Vương gia a Vương gia, ngài cuối cùng cũng tỉnh . Từ khi Vương gia thích khách thương, Như nhi lòng nóng như lửa đốt, nhưng ghi nhớ lời Vương gia dặn dò, dám tới lúc thêm phiền phức. Biết Vương gia tỉnh , trái tim của Như nhi, cuối cùng cũng buông xuống. Nếu bắt tên thích khách , nhất định băm thành ngàn mảnh, mới giải mối hận trong lòng !”

 

Nhị vương gia yếu ớt : “Biết tâm ý của nàng, ngoài .”

 

Như phu nhân ngấn lệ : “Như nhi chăm sóc Vương gia. Mấy nha đầu tay chân vụng về, Như nhi yên tâm.”

 

Đoan Mộc Diễm đột nhiên mở miệng : “Bản vương đại nạn c.h.ế.t tất hậu phúc. Tiêu Kính, chúng , lão t.ử bắt thích khách, ăn đồ ngon, hưởng thụ phong cảnh tú lệ của Thu Thành một chút!”

 

Tiêu Kính đáp: “Nặc.”

 

Đoan Mộc Diễm đưa tay , Tiêu Kính dìu , hai dần xa.

 

Nhị vương gia đưa tay , sờ sờ mặt Như phu nhân, dịu dàng : “Ngoan, đừng nữa. Bản vương .”

 

Như phu nhân gật đầu, đôi mắt nhu tình trăm chuyển Nhị vương gia.

 

Nhị vương gia : “Bản vương mua một tin tức, nàng mang năm ngàn lượng, lấy về bản vương.”

 

Nhị vương gia bao giờ để phụ nữ tham gia chính sự, nay chịu để nàng lấy cơ mật, thể thấy là coi nàng như nữ chủ nhân của Vương phủ. Nghĩ đến đây, Như phu nhân lau khô nước mắt, hất cằm lên, nghiêm túc : “Vương gia cứ yên tâm, Như nhi nhất định phụ mệnh .”

 

Nhị vương gia mỉm , nở một nụ công nhận lộ vẻ yếu ớt.

 

Như phu nhân hỏi: “Đi lấy?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nam-bang/chuong-219-sung-ai-tua-noc-ran.html.]

Nhị vương gia đáp: “Bách Xuyên Các.”

 

Thân thể Như phu nhân cứng đờ, chút miễn cưỡng.

 

Nhị vương gia : “Bản vương tin nàng, chẳng lẽ Như nhi tin chính ?”

 

Như phu nhân lập tức trở nên giống như tiêm m.á.u gà, : “Vương gia yên tâm, Như nhi nhất định thành nhiệm vụ .” Dứt lời, dậy, lướt qua Tập phu nhân. Đó thật là mắt liếc ngang, dường như đối với Tập phu nhân khinh thường thèm .

 

Sau khi Như phu nhân , Nhị vương gia vẫy tay với Tập phu nhân.

 

Tập phu nhân tới bên giường, thấp giọng : “Vương gia.”

 

Nhị vương gia nắm lấy tay Tập phu nhân, cảm thán : “Vẫn là nàng hiểu bản vương nhất, gây thêm phiền phức cho bản vương.”

 

Tập phu nhân rũ mắt : “Tạ Vương gia thùy ái.”

 

Nhị vương gia khẽ thở dài một tiếng, : “Khinh Ca, nàng đối với bản vương, cần gì khách sáo như thế? Nhớ năm đó, bản vương gặp nàng yêu, bao nhiêu năm nay, vẫn ủ ấm trái tim nàng a?”

 

Tập phu nhân nhạt một tiếng, : “Vương gia đối với Khinh Ca, Khinh Ca thể ? Chỉ là... tính tình như , Vương gia đừng trách tội mới .”

 

Nhị vương gia vỗ vỗ tay Tập phu nhân, : “Thương nàng còn kịp, thể trách tội? Thuốc Tây Vực tiến cống, nàng nhớ uống đúng giờ, chớ đa sầu đa cảm, chỉ nàng bảo trọng thể, mới khiến bản vương an lòng.”

 

Ánh mắt Tập phu nhân khẽ d.a.o động, dịu dàng : “Vâng, Vương gia.”

 

Nhị vương gia lộ vẻ mệt mỏi, nhắm mắt .

 

Tập phu nhân dò hỏi: “Vương gia dùng bữa ?”

 

Nhị vương gia lắc đầu, : “Nghỉ ngơi một lát là . Độc ... thực sự ngoan độc!”

 

Tập phu nhân dậy, : “Khinh Ca cáo lui, Vương gia nghỉ ngơi cho .” Dứt lời, thi lễ, ngoài.

 

Đợi Tập phu nhân sắp tới cửa, Nhị vương gia mở mắt, : “Bản vương gọi tới . Các nàng cũng nên tụ họp một chút.”

 

Bước chân Tập phu nhân khựng , xoay thi lễ một cái, : “Tạ Vương gia.”

 

Nhị vương gia phất phất tay, Tập phu nhân lui ngoài.

 

Ánh nắng bên ngoài chút ch.ói mắt, Tập phu nhân cố chấp nheo mắt vầng thái dương như lửa . , nàng cảm nhận bất kỳ sự ấm áp nào, ngược phát lạnh. , ngày tháng rốt cuộc vẫn trôi qua. Nàng nâng thể yếu ớt gió, c.h.ế.t, thì sống.

 

Có chút lạnh, bắt nguồn từ trong xương tủy, xua tan.

 

Nàng rũ mắt, từng bước về phía căn phòng nhỏ của .

 

Đại nha đầu của nàng tên là Sương Giáng, xa gần theo nàng.

 

Như phu nhân lấy xong ngân phiếu, trang điểm một phen, lướt qua vai Tập phu nhân. Người ý chí chiến đấu sục sôi, giống như một con gà mái kiêu ngạo; lẳng lặng mà , giống như một chiếc lông vũ tùy gió phiêu dạt. Mỗi hai giao , đều mang theo khí trường khác biệt, về những hướng khác .

 

Ai thể rõ kết cục của , một cái ai thê t.h.ả.m hơn ai, khen một tiếng ai giỏi giang hơn ai? Chẳng qua là... quân cờ trong tay Nhị vương gia, bắt buộc ở vị trí đó mà thôi.

 

Nha Tứ Hỉ của Như phu nhân tới gần Như phu nhân, khen: “Phu nhân, Vương gia coi trọng, mắt thấy càng ngày càng phong quang.”

 

Như phu nhân : “Tổng so với những tội thần chi nữ sống như ý hơn một chút mà thôi.”

 

Tai nha của Tập phu nhân động đậy, cũng giống như chủ t.ử của nàng, coi như thấy.

 

 

Loading...