Mỹ Nam Bảng - Chương 140: Xin Ban Một Chiếc Bát Cho Giai Nhân
Cập nhật lúc: 2026-03-20 21:48:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoan Mộc Diễm lời Hoàng hậu , trong lòng lạnh một tiếng, nhưng bề ngoài vẻ chút tâm cơ : "Hoàng hậu nương nương, đó là giả vương gia gì cả, mà là một bạn của nhi thần! Cô tự nhận võ công cao hơn nhi thần, cứ nằng nặc đòi đỡ thích khách nhi thần. Lão t.ử bảo cần, cô cứ nhất quyết xông lên. Đây , gánh nổi nữa, để một bức thư bỏ chạy mất tăm." Nói xong, còn vung vung nắm đ.ấ.m, giả vờ tức giận : "Cái đồ nhỏ bé lương tâm!"
Hoàng hậu nhíu mày : "Tôn nghiêm thiên gia, há thể coi như trò đùa?"
Đoan Mộc Diễm : " ! Nhi thần cũng với cô như thế. cô bảo, nếu nhi thần gánh vác một thời gian, e rằng cái mạng nhỏ của nhi thần khó giữ. Đợi nhi thần gặp cô , nhất định sẽ đ.á.n.h cho cô lóc gọi cha gọi nương! Bắt buộc cho cô , cái mạng nhỏ của nhi thần là chuyện nhỏ, tôn nghiêm thiên gia... ủa? Chuyện thì liên quan gì đến tôn nghiêm thiên gia? Lẽ nào đây gọi là binh bất yếm trá ?"
Thánh thượng : "Diễm nhi thể bình an trở về, vị bằng hữu của Diễm nhi công lao nhỏ."
Chỉ một câu , liền cho qua chuyện .
Đoan Mộc Diễm vui vẻ : "Phụ hoàng minh!"
Thánh thượng : "Lúc quả nhân thấy bức thư , thật đúng là..." Ngài lắc đầu , trong lòng thổn thức thôi, nếu con trai ngài thật sự biến thành cái dáng vẻ thèm ăn như mạng , cõi lòng của ngài a, cũng thật khó mà diễn tả cảm xúc.
Mọi hùa theo, xem bức thư công bố cho bàn dân thiên hạ .
Thánh thượng tiếp: "Nói thử xem, xin phần thưởng gì cho vị bằng hữu của con?"
Đoan Mộc Diễm : "Cô a, thích ăn ngon nhất trần đời. Nếu phụ hoàng thể ban cho cô chút mỹ thực, chắc chắn sẽ khiến cô sướng rơn."
Thánh thượng ha hả, : "Vị bằng hữu của con cũng thật thú vị. Quả nhân , nàng là nữ t.ử, nhưng tròn vo như hạt trân châu, thèm ăn như mạng, một bữa thể ăn sạch cả một bàn thức ăn."
Đoan Mộc Diễm ý chọc Thánh thượng vui vẻ, thế là gật đầu : "Chính xác. Nhi thần cùng mâm với cô , nếu tay chậm một chút, đến ngụm canh cũng chẳng mà húp."
Thánh thượng ha hả : "Thế gian nữ t.ử ăn khỏe đến . Cứ theo lời con , quả nhân ban cho nàng một chiếc bát, tên là Thao Thiết, thể ăn trọn mỹ thực trong thiên hạ."
Đoan Mộc Diễm : "Tạ ơn phụ hoàng."
Thánh thượng ấn ấn tay xuống, : "Ngồi xuống , cùng các tỷ của con chung vui một phen. Đã trở về , thì gần gũi với nhiều hơn."
Đoan Mộc Diễm miệng , chậm rãi sờ soạng xuống.
Thánh thượng thu hết thứ trong mắt, trong lòng vô cùng khó chịu. Con trai của ngài, vốn nên cao cao tại thượng, quan sát muôn loài, mà... chẳng thấy gì cả. Đôi mắt , bắt buộc chữa! Chỉ là... thể vội vàng nhất thời. Chuyện chậm rãi sẽ vẹn , d.ụ.c tốc bất đạt a.
Trong lòng Thánh thượng tính toán, thế là mỉm cái vỏ bọc hữu cung mắt.
Ngài tuy già, nhưng hề hồ đồ. Thật thật giả giả, trong lòng tự một cán cân.
Có nô tỳ đưa đũa tay Đoan Mộc Diễm, hầu hạ dùng bữa.
Đoan Mộc Diễm lâu ăn thức ăn trong cung, nhưng cảm thấy hương vị thơm ngon bằng lúc ở trong rừng sâu núi thẳm giành đồ ăn với Đường Giai Nhân.
Hoàng hậu nương nương : "Diễm nhi cũng đến lúc cưới Vương phi , thể tiếp tục hoang đường mãi ." Bà về phía Thánh thượng, dịu dàng mỉm , "Thánh thượng xem, đúng ?"
Thánh thượng gật đầu : "Diễm nhi mới hồi cung, quen với một thời gian mới . Chuyện , vội." Ý tứ của câu , là để Đoan Mộc Diễm tự xem mắt .
Thánh sủng như thế, quả thực hiếm . , một kẻ mù thì thể xem mắt cái gì? Chẳng lẽ dùng tay sờ xem cô nương nhà huệ chất lan tâm ? Có phóng khoáng rộng rãi ? Có ôn nhã tú mỹ ? Thật sự nực !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/my-nam-bang/chuong-140-xin-ban-mot-chiec-bat-cho-giai-nhan.html.]
Đoan Mộc Diễm uống cạn chén rượu, dậy, vô cùng vui vẻ với Thánh thượng: "Tạ ơn phụ hoàng. Nhi thần nhất định sẽ chọn một cô nương thể chọc phụ hoàng vui vẻ." Nói xong câu , chính cũng cảm thấy trái lương tâm. Nhìn cái nết của Đường Giai Nhân kìa, chọc tức c.h.ế.t phụ hoàng, coi như nàng hiếu thuận lắm .
Nghĩ như , Đoan Mộc Diễm chợt thấy rùng . Từ lúc nào , coi Đường Giai Nhân là nhà của . Hơn nữa, còn là loại nhà triệt triệt để để, chung giường chung gối, phân biệt ngươi, đồng cam cộng khổ.
Chuyện , rắc rối to .
Đoan Mộc Diễm chuyện, giống trong cung văn vẻ nho nhã, vòng vo tam quốc. Hắn đơn giản, trực tiếp, thậm chí thô bạo, nhưng phá vỡ cục diện, tranh thủ cho bản quyền lợi hôn phối nhất. Nếu là khác, chỉ cần khách sáo một chút, Hoàng hậu nương nương sẽ lập tức tước đại quyền hôn phối của . , dù là , Hoàng hậu nương nương cũng sẽ dễ dàng buông tay.
Giữa những tâm tư khác biệt, nâng ly cạn chén, vô cùng náo nhiệt.
Đợi tiệc tàn, Thánh thượng đơn độc triệu kiến Đoan Mộc Diễm.
Đoan Mộc Diễm lúc thể thấy, nhưng vẫn tháo dải lụa che mắt xuống.
Thánh thượng vươn tay, nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang sờ soạng khắp nơi của Đoan Mộc Diễm, hỏi: "Hận ?"
Đoan Mộc Diễm siết c.h.ặ.t ngón tay, gật gật đầu.
Thánh thượng khẽ thở dài một tiếng.
Đoan Mộc Diễm tiếp tục : "Phụ hoàng, những lời nhi thần đại điện, hề giả dối. Phụ hoàng con nối dõi nhiều, nhi thần phụ hoàng bận tâm bên mà mất bên . Mối hận , nhi thần nhịn ."
Thánh thượng vỗ vỗ vai Đoan Mộc Diễm, gì cả, nhưng đột nhiên ho sặc sụa.
Đoan Mộc Diễm vội : "Phụ hoàng? Long thể của phụ hoàng gì bất an ?"
Thánh thượng ôm n.g.ự.c, thở dốc nửa ngày, lúc mới yếu ớt đáp: "Thân mang bệnh, lúc lúc , Diễm nhi cần lo lắng, ... khụ khụ... khụ khụ khụ... gì đáng ngại."
Đoan Mộc Diễm vỗ lưng Thánh thượng, nhíu mày : "Phụ hoàng vạn vạn thể lơ là..." Hắn khựng , kiên quyết , "Phụ hoàng, nhi thần lăn lộn giang hồ, trong giang hồ ít kỳ nhân dị sĩ. Nhi thần nguyện vì phụ hoàng mà giang hồ, khắp nơi tìm kiếm linh d.ư.ợ.c."
Thánh thượng ngờ rằng, Đoan Mộc Diễm mới hưởng vinh hoa phú quý nguyện ý vì ngài mà dấn giang hồ nữa. Nếu là lúc ngài còn trẻ, lẽ sẽ chẳng coi chuyện gì, nhưng nay ngài bệnh tật quấn , gần đất xa trời, thứ ngài đặc biệt coi trọng chính là tình . Hơn nữa, những năm qua, tìm t.h.u.ố.c cho ngài nhiều vô kể, nhưng chẳng ai trong đó là một Đoan Mộc Diễm mang bệnh ở mắt.
Thánh thượng lắc đầu, : "Lần con trở về, phụ hoàng con tận hưởng sự tôn quý của thiên hạ , nỡ để con tiếp tục lăn lộn giang hồ. Phụ hoàng vẫn luôn giữ cung điện của mẫu phi con, con tạm thời cứ ở đó ."
Đoan Mộc Diễm : "Phụ hoàng, long thể khang thái, mới là phúc phần của nhi thần. Nếu phụ hoàng mang bệnh tật, nhi thần cho dù ăn cạn sơn hào hải vị, mặc hết gấm vóc lụa là, cũng ăn ngon, mặc thấy . Nhi thần... nhi thần đợi khi phụ hoàng khỏe mạnh, sẽ cùng phụ hoàng du ngoạn giang hồ. Một chiếc thuyền con, một cây sáo trúc..."
Thánh thượng kinh ngạc : "Đây... đây là tâm nguyện của mẫu phi con!"
Đoan Mộc Diễm gật đầu : " , phụ hoàng. Đây là tâm nguyện của mẫu phi. Người từng với nhi thần, nếu một ngày phụ hoàng thể buông bỏ gánh nặng vai, nhà ba chúng sẽ chăn ngựa chốn Nam Sơn. Đến lúc đó, một chiếc thuyền con, một cây sáo trúc, hai gian nhà tranh, dù thanh bần, nhưng cũng một hương vị riêng."
Hốc mắt Thánh thượng ươn ướt, chìm hồi ức, hồi lâu vẫn thể hồn.
Liên phi, con gái tuyệt thế vô song , từng nở rộ thanh xuân trong những lời thề non hẹn biển của ngài, nhưng... vì sự nghi ngờ của ngài mà hương tiêu ngọc vẫn.
Nàng đợi ngài nghĩ thông suốt, liền tự thiêu chính . Ngài trùng tu cung điện của nàng, nhưng chẳng thể nào tu bổ nụ như tranh vẽ thuở nào của nàng.
Thánh thượng nhắm mắt , vỗ vai Đoan Mộc Diễm, khàn giọng : "Kể cho phụ hoàng những năm qua con trải qua những gì . Chắc hẳn, mẫu phi con cũng ."