MUỐN MUA NHÀ CHO EM TRAI, MẸ ĐÒI TIỀN CÔNG CHĂM CHÁU NGOẠI - 4

Cập nhật lúc: 2026-01-04 16:24:42
Lượt xem: 691

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Lý Chí Phong cũng hùa theo:

 

"Phải đấy! Chúng tự sức khỏe , khỏi cần dạy!"

 

Bác sĩ họ đến nhăn mặt, cố nhẫn nại giải thích vài câu, thấy ăn thua, đành lắc đầu bỏ .

 

Y tá dặn dò mấy câu xuất viện, còn quên liếc họ một cái, lạnh nhạt :

 

"Thuốc kê , gì thì xuất viện , đừng chiếm giường bệnh."

 

Lời đó khiến mặt ba và Lý Chí Phong đỏ trắng lẫn lộn, hổ đến mức độn thổ.

 

Chuyện chẳng thể chuyện nữa, cũng cần ở .

 

"Anh Thiệu em nên tới thăm , em đến . xem chúng thể hòa hợp , mạnh ai nấy sống."

 

Nói xong, lưng rời đầu .

 

khó khăn lắm mới mấy ngày yên .

 

Không là do lương tâm họ trỗi dậy là nhận thật sự sẽ đưa tiền, suốt một tuần họ gọi điện cũng đến phiền.

 

chuyện vẫn hề kết thúc.

 

Hôm đó đang thì cô giáo chủ nhiệm lớp mẫu giáo – cô Tần – gọi điện đến, rằng Như Như sốt.

 

lập tức xin nghỉ, chạy đến trường đón con bé, vội vàng đưa nó đến phòng khám nhi để tiêm một mũi.

 

buổi chiều còn một cuộc họp vô cùng quan trọng, thể ở nhà chăm con .

 

Nghĩ tới nghĩ lui, đành gọi điện cho cô giúp việc chăm bé.

 

vốn chỉ nhận đưa đón bé và nấu cơm tối, nhưng hôm nay đành nhờ trông cả ngày.

 

giao Như Như cho cô vội vã việc.

 

ngờ, chuyện đó vượt quá tưởng tượng của .

 

Tối về đến nhà, trong bếp là cô Lưu hiền hậu, mà là – Cố Xuân Mai – đang nấu canh.

 

Thấy về, vẻ mặt bà chút tự nhiên, nhưng vẫn cất tiếng:

 

“Về ? Con bệnh mà lo chăm, chỉ lo chuyện .”

 

cau mày, định hỏi thì Như Như từ trong chạy , tít mắt , tinh thần vẻ khá hơn nhiều.

 

“Mẹ ơi, cô Lưu việc về, con gọi bà ngoại tới. Bà nấu t.h.u.ố.c cho con uống ru con ngủ nữa.”

 

Như Như rõ ràng vui khi gặp bà ngoại.

 

Mà con bé ốm dậy, thật sự nỡ đuổi , đành cố gắng nặn một nụ miễn cưỡng.

 

Mẹ cũng khá điều, khi nấu xong canh gà cho Như Như thì rời , ăn cơm.

 

trong lòng cứ thấy gì đó .

 

Tính cách , trận cãi vã lớn như , thể bình thản như thế?

 

Hơn nữa hành vi hôm nay của bà cũng lạ.

 

May mà đây đề phòng bảo mẫu, lắp camera trong nhà.

 

lập tức phòng, lấy điện thoại kiểm tra camera.

 

Và những gì thấy khiến lạnh sống lưng.

 

Khoảng bốn giờ chiều, đang nấu canh trong bếp, tiện tay múc cho Như Như một bát t.h.u.ố.c.

 

ngay khi bưng , bà lấy từ túi áo một mẩu giấy gói, đổ một ít bột màu xám bát t.h.u.ố.c.

 

Bà dùng đũa khuấy đều, để bát t.h.u.ố.c gì bất thường, mang ngoài.

 

Như Như vốn luôn yêu quý bà ngoại, nên hề nghi ngờ, vui vẻ uống hết bát t.h.u.ố.c .

 

sợ đến toát mồ hôi lạnh, lập tức chạy kiểm tra con gái.

 

Lúc đó, chồng – Thiệu Minh Hoa – bế con lên gọi cấp cứu 115.

 

“Thanh Tuyền! Như Như nôn tiêu chảy, giờ thì hôn mê !” – Minh Hoa lo lắng hét lên, trong mắt đầy sợ hãi và căng thẳng.

 

c.ắ.n môi, siết c.h.ặ.t t.a.y con, trong lòng thề rằng nhất định tha cho .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/muon-mua-nha-cho-em-trai-me-doi-tien-cong-cham-chau-ngoai/4.html.]

Không, bà còn là nữa.

 

Bà là Cố Xuân Mai – một đàn bà độc ác, vì tiền mà từ bất cứ thủ đoạn nào, thậm chí còn g.i.ế.c cháu .

 

cùng chồng đưa con lên xe cấp cứu.

 

Suốt đường , Thiệu Minh Hoa rời tay khỏi Như Như, nắm c.h.ặ.t bàn tay nhỏ bé của con, thì thầm ngừng:

 

“Đừng sợ, Như Như, ba ở đây với con.”

 

Khi bác sĩ đo huyết áp và điện tâm đồ, sát bên cạnh, thậm chí dám thở mạnh, sợ phiền con.

 

Chỉ đến khi bác sĩ tạm thời nguy hiểm tính mạng, mới thả lỏng lưng, đầu , trong mắt đỏ ngầu, nhưng vẫn gắng gượng :

 

“Không , Như Như nhất định sẽ thôi.”

 

Kết quả kiểm tra tại bệnh viện đúng như dự đoán: con nhiễm trùng đường ruột do ăn thứ sạch.

 

Nếu chậm trễ thêm chút nữa, thể nguy hiểm tính mạng.

 

Sau khi sắp xếp cho con xong, gọi cho bạn – Cao Bách Phi – nhờ cô cùng đến đồn cảnh sát.

 

Cô là phóng viên địa phương, cũng coi như giúp cô đề tài nóng.

 

Lần sẽ cho Cố Xuân Mai bất kỳ thể diện nào nữa.

 

Thiệu Minh Hoa quyết định của , lập tức gật đầu:

 

“Anh với em. Video giám sát lưu , báo cáo bác sĩ cũng mang theo, hôm nay bắt bà trả giá!”

 

Giọng lạnh băng, cứng rắn như thép.

 

“Cái gọi là quá tàn nhẫn! Em yên tâm, sẽ giúp em đòi công bằng!”

 

Trước cửa đồn cảnh sát, Bách Phi vỗ vai :

 

“Yên tâm , hôm nay chị đây sẽ giúp em xả hết giận!”

 

gật đầu, cùng cô bước .

 

trình bày bộ sự việc và giao video camera cho cảnh sát.

 

Không lâu , cảnh sát triệu tập.

 

Khi thấy , ánh mắt bà rõ ràng né tránh.

 

Lúc đó, Cao Bách Phi bật máy gắn .

 

“Cố Xuân Mai, dù bà hận thế nào, cũng thể tay với Như Như chứ?”

 

“Nó mới bốn tuổi rưỡi thôi mà bà hạ độc? Bà g.i.ế.c nó ?!”

 

hét mặt bà , rõ ràng bà dọa sợ.

 

vội vàng xua tay:

 

“Không... , Thanh Tuyền , ... ...”

 

Bộ dạng bà đầy hoảng loạn, môi khô nứt nẻ, cả rũ rượi còn sức sống.

 

“Câm miệng! Bà ! Từ nay về , và cái nhà các liên quan gì đến !”

 

“Bà dám hạ t.h.u.ố.c Như Như, thì bà là kẻ thù của !”

 

trừng mắt bà, chỉ hận thể g.i.ế.c c.h.ế.t bà bằng ánh mắt.

 

Thiệu Minh Hoa cạnh , một tay ôm eo như an ủi, tay siết c.h.ặ.t, gân tay nổi rõ, ánh mắt lạnh như băng thẳng Cố Xuân Mai:

 

“Ra tay với một đứa trẻ bốn tuổi, bà xứng !”

 

Con gái là mạng sống của .

 

Ai đụng đến con, sống c.h.ế.t với đó!

 

Cảnh sát phụ trách vụ án cũng đến, lập tức đưa phòng thẩm vấn.

 

Ba và Lý Chí Phong cũng nhận tin, vội vàng chạy đến, thở .

 

“Thanh... Thanh Tuyền, con định hại Như Như , con hiểu nhầm .”

 

Ba giải thích, nhưng vẻ mặt đầy hoảng loạn.

 

liếc ông một cái:

 

“Có gì thì với cảnh sát . giao bằng chứng phạm tội của bà .”

Loading...