MUỐN MUA NHÀ CHO EM TRAI, MẸ ĐÒI TIỀN CÔNG CHĂM CHÁU NGOẠI - 1

Cập nhật lúc: 2026-01-04 16:23:15
Lượt xem: 189

Mẹ em trai mua một căn nhà cưới vợ, còn đang thắc mắc nó lấy tiền.

 

Buổi tối liền thấy một bài đăng.

 

“Làm để con gái tự nguyện bỏ tiền mua nhà cưới cho em trai?”

 

“Không thiên vị, mà là con gái nhiều tiền, nhưng keo kiệt, chịu tiêu cho em nó.”

 

Bên là lời mắng c.h.ử.i, một bình luận đặc biệt nổi bật.

 

“Dễ thôi, đòi tiền lương của con gái.”

 

“Cứ là giặt đồ, nấu ăn, trông cháu cho con gái, mỗi tháng ít nhất 10.000 chứ.”

 

để tâm, ai ngờ sáng hôm ấp a ấp úng đến tìm .

 

“Thanh Tuyền , ở nhà con công ba năm cũng lắm.”

 

“Mẹ hỏi thử , với năng lực như , ngoài mỗi tháng ít nhất cũng 10.000.”

 

“Mẹ ở nhà con ba năm, con đưa 400.000 , coi như con hiếu với .”

 

Thật trùng hợp, căn nhà em trai nhắm tới, tiền đặt cọc cũng đúng 400.000.

 

 

vốn nghĩ bài đăng đó chỉ là một bài nhảm nhí tình cờ thấy, ngờ cũng xem .

 

Rõ ràng ý của bà là bỏ tiền mua nhà cho em trai.

 

Mà bà cũng chọn lúc, sớm muộn, nhằm đúng lúc chợ về.

 

Lúc đang công viên khu chung cư, xung quanh là hàng xóm láng giềng, còn mấy bà cô nhảy quảng trường với .

 

hít sâu một , với , “Mẹ, từng coi con là con ruột ?”

 

chằm chằm mắt bà, quả nhiên thấy sự chột lóe lên.

 

bà hình như phát hiện ánh mắt của xung quanh, liền ngẩng cao đầu, nghiêm giọng trừng : “Con ? Con là do mang nặng đẻ đau mười tháng sinh , đối xử với con chỗ nào giống con ruột?”

 

thở dài, to chuyện, nên nhẹ giọng : “Mẹ, cũng mà, con với Minh Hoa đều là công ăn lương, ba năm nay vì con cái, tiền nhà, tiền sinh hoạt đều eo hẹp, lấy 400.000?”

 

mong bà hiểu cho , ai ngờ chẳng hề nghĩ tới khó khăn của .

 

Nghe tiền, bà lập tức nổi giận, ngay mặt bao nhiêu xung quanh bắt đầu mắng c.h.ử.i : “Con nhỏ vô ơn! Đồ lòng lang sói! Mẹ nuôi con hai mươi mấy năm, con cưới chồng sinh con liền đến trông cháu cho, nề hà vất vả. Giờ hỏi con xin chút tiền thì con kêu nghèo kể khổ, đúng là trong mắt con chẳng !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/muon-mua-nha-cho-em-trai-me-doi-tien-cong-cham-chau-ngoai/1.html.]

 

ầm lên như thế, mấy xung quanh liền bu xem, nhất là mấy bà cô với , là loại nhiều chuyện, lập tức chạy tới an ủi bà, bảo bà bớt giận.

 

Mà ánh mắt của họ đều khó chịu.

 

còn kịp , tiếp tục lớn tiếng:

 

“Các chị mà xem! ở nhà con gái ba năm, việc nhà, trông cháu, giờ nó cho một xu! là vô lương tâm!”

 

Nhìn diễn trò như , thấy chẳng cần giữ mặt mũi nữa — bà vô tình thì cũng cần giữ nghĩa.

 

“Nếu thật sự coi con là con, sẽ đối xử với con như ! Mẹ tưởng con ? Con vốn con ruột của !”

 

hét lớn hết mức thể.

 

Lập tức, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng , cả ngang qua cũng dừng .

 

Mẹ rõ ràng ngờ sẽ chuyện , mặt lập tức trắng bệch, môi run run: “Con… con cái gì ?”

 

chối, nhưng rõ ràng thiếu tự tin.

 

lạnh: “Nếu năm đó lúc con chuẩn lên đại học, vô tình gọi điện chuyện về thế của con, thì chắc cả đời con cũng .”

 

“Con là do nhận nuôi từ tay họ – Trương Kiến Quốc, vì sinh con, thầy bói nuôi con gái thì sẽ sinh con trai, nên mới nhận con về. Mẹ tự hỏi , từ nhỏ đến lớn, đối xử với con và em trai thật sự giống ?”

 

“Khi con còn nhỏ, học đều tự bộ, năm giờ sáng dậy, bảy giờ mới đến nơi. Còn em trai con? Nó ngủ đến bảy giờ, với ba chở nó. Nó ăn bánh bao, sữa, quẩy. Con ăn cháo nguội hôm , khi đói meo học.”

 

“Con từ nhỏ đến lớn lấy một căn phòng riêng. Nhà thà dành một phòng chỗ để đồ chơi cho em trai, cũng cho con. Con ngủ ngoài phòng khách đến tận khi học cấp ba, lên nội trú.”

 

“Bốn năm đại học, chỉ cho con một 1000 tệ lúc nhập học năm đầu. Sau đó bộ học phí, sinh hoạt phí con đều tự thêm mà kiếm. Sau thấy con kiếm tiền, còn bắt con trả .”

 

kể hết những bất công suốt bao nhiêu năm trời, xung quanh cũng dần dần đổi thái độ.

 

Từ chỗ khó chịu, chuyển sang với ánh mắt khinh bỉ.

 

“Tặc tặc, bây giờ còn kiểu cha như , đúng là mở mang tầm mắt.”

 

“Dù là con nuôi cũng cho ăn uống đàng hoàng chứ?”

 

“Đối xử với con gái như mà còn dám mở miệng đòi tiền ?”

 

Thấy cả đám bắt đầu chĩa mũi dùi về phía , giữ nổi mặt mũi nữa, sắc mặt mỗi lúc một khó coi, cuối cùng bệt xuống đất, giả vờ đau n.g.ự.c.

 

Một tay bà ôm n.g.ự.c, một tay cầm điện thoại gọi.

Loading...