Muốn Lấy Mạng Ta Để Chứng Đạo? Xếp Hàng Chờ Tới Lượt! - Chương: 05

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:07:12
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 Hắn bất lực đáp:

「Cô nãi nãi của ơi, giữa hai sự ràng buộc sâu sắc, cứ xóa ký ức là kết thúc triệt để ?」

, nàng chọn Thẩm Thính Tứ? Chúng vẫn tra kẻ nào điểm hóa , như nguy hiểm lắm.」

「Chính vì thế mới chọn .」

Ta nhất định xem kẻ nào ở Thần giới đang đối đầu với .

Nghĩ đến đây, dậy về phía Thẩm Thính Tứ.

Đứng định mặt , nắm lấy tay một cách cảm xúc:

「Phu quân, quả thực từng thành , điều hòa ly . Sau đó chúng quen , thề thốt sẽ cưới , nuốt lời.」

小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện

Hắn lúng túng bàn tay đang siết c.h.ặ.t:

「Quả thực như ? Xin , nhớ chuyện nữa. nàng thế, cũng thể phụ lòng nàng, cứ theo lời nàng , thành thôi.」

Ta thở phào nhẹ nhõm, ngờ khi mất trí nhớ dễ lừa như .

Vừa định gật đầu, ai ngờ Lê Việt đột nhiên nắm lấy cánh tay , kéo tuột về phía :

「Không , nàng thể gả cho !」

Hắn Thẩm Thính Tứ với ánh mắt đề phòng, giọng điệu khẩn thiết:

「Hắn căn bản chẳng nhớ gì về nàng cả, nàng thể thành với ? Không hiểu thực sự cảm thấy từng gặp nàng, hơn nữa còn thuộc, nàng gả cho !」

Ta vì tức giận, vung tay tát một cái.

「Ngươi là ai hả? Chuyện của đến lượt ngươi chủ ?」

Hắn tát lệch mặt nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t buông.

Quay mặt , ánh mắt mang theo sự cố chấp:

「Tóm trực giác của bảo rằng hề yêu nàng, nàng gả!」

Ánh mắt lạnh lẽo, suýt chút nữa nhịn tay.

Thẩm Thính Tứ đột nhiên tiến lên hai bước, gạt tay Lê Việt .

「Vị công t.ử , cứu mạng ngươi, ngươi lấy oán báo ơn? Ta mất trí nhớ chắc cũng là vì cứu ngươi, ngươi tư cách gì những lời ?」

Sắc mặt Lê Việt chùng xuống:

「Ta , cảm thấy thuộc với nàng , cứ như thể kiếp quen . Biết là chúng cãi , nàng giận quá nên mới cố tình lẫy để gả cho ngươi!」

Tình thế trở nên giằng co.

Hai bốn mắt , tia lửa điện văng tung tóe.

Tư Mệnh u u đ.á.n.h giá:

「Nhìn bộ dạng hai tên , đều đang tranh giành nàng theo bản năng đấy. Loạn thành một nồi cháo , nàng rốt cuộc chọn thế nào đây?」

Ta muôn vàn bất lực hất văng cả hai :

「Đủ ! Tất cả cút xa cho !」

Trong lúc giằng co, từ trong n.g.ự.c Lê Việt rơi một tờ giấy đỏ.

Hắn ngẩn , cúi xuống nhặt lên.

Trên đó rõ rành rành: "Giai ngẫu thiên thành, duyên kết hồng diệp."

Lê Việt, Mạnh Chi Ý.

Bầu khí trong sân nhỏ lập tức rơi tĩnh lặng.

Tay run lên, giọng cũng phát run:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/muon-lay-mang-ta-de-chung-dao-xep-hang-cho-toi-luot/chuong-05.html.]

「Nàng... nàng tên là Mạnh Chi Ý đúng ? Đây là hôn thư của chúng ! Ta bảo tại thấy nàng quen thuộc đến thế, hóa trực giác của hề sai!」

Sắc mặt Thẩm Thính Tứ trắng bệch, khó mày nhíu c.h.ặ.t đầy vẻ khó tin.

Ta Lê Việt, mỉm : 「Xin nhé, Mạnh Chi Ý. Ta tên là Chiêu Nguyệt.」

Lê Việt thất thần rời .

Bởi vì bảo với nếu sẽ tay, tiện tay đ.á.n.h gãy một cái cây đại thụ.

Nếu chưởng đó giáng xuống , e là đến cái xác cũng chẳng còn.

Hắn dám ở thêm nữa, siết c.h.ặ.t tờ hôn thư, mặt cắt còn giọt m.á.u mà rời .

thì cũng giải quyết xong một tên.

Sau khi , chuyện suôn sẻ hơn nhiều.

Dưới sự chăm sóc tận tình của , vết thương do kiếm vai Thẩm Thính Tứ dần lành hẳn.

Cho dù mất ký ức, vẫn một nữa yêu trong những ngày tháng sớm tối bên .

Ba tháng , đồng ý thành với .

Ta mới hớn hở múa tay múa chân ở phía , thì ngay đó trong đêm động phòng hoa chúc theo phương pháp Tư Mệnh dạy mà gọi trường kiếm.

「Thực tu Vô tình đạo nhiều năm, đây đều là lừa thôi, thành với chỉ là để sát phu chứng đạo.」

Thẩm Thính Tứ mặt đầy vẻ thể tin nổi thanh kiếm đang chỉ thẳng tim , đồng t.ử chấn động dữ dội.

「Chiêu Nguyệt, nàng đang cái gì ... nàng g.i.ế.c ?」

Ta mặt cảm xúc, giống hệt như bộ dạng của ngày đó, cụp mắt thở dài:

「Ừm, g.i.ế.c mới thể trường sinh, cũng còn cách nào khác.」

nàng từng nàng yêu , nàng thể...」

「Phập!」

Lời còn dứt, trường kiếm của đ.â.m da thịt .

Thẩm Thính Tứ đau đến mức mặt trắng bệch, trong đôi mắt đen kịt lóe lên sự hoang mang lo sợ.

Hắn siết c.h.ặ.t lấy lưỡi kiếm, chẳng màng đến đôi bàn tay m.á.u chảy như suối, đỏ mắt hỏi:

「Chiêu Nguyệt, khiến nàng giận ? Sao nàng đột nhiên như biến thành một khác ...」

Thanh kiếm của từng chút một đưa về phía .

Lưỡi kiếm cắt đứt m.á.u thịt tay Thẩm Thính Tứ, cứa gãy cả xương ngón tay .

Ta vẫn mặt cảm xúc: 「Ta đổi, là bao giờ hiểu thôi. Thẩm Thính Tứ, thể c.h.ế.t .」

Lời dứt, hung hăng đ.â.m mạnh kiếm về phía !

「Chiêu Nguyệt !」

「Bành——」

Tiếng hét lo lắng của Tư Mệnh còn dứt, cơ thể đột ngột bay ngược ngoài.

Ta xuyên thủng bức tường, húc gãy mấy cái cây già sân, đó đổ rầm xuống đất.

Trong cổ họng trào lên một vị ngọt tanh, nhịn mà há miệng phun một ngụm m.á.u tươi.

「Chiêu Nguyệt!」

Trong rừng rậm, một bóng đen lao về phía .

Giây tiếp theo, Lê Việt ôm gọn lòng.

 

Loading...