「Chi Ý, kiếp là với nàng, kiếp xin trâu ngựa để báo đáp ân tình của nàng.」
Vành mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc.
thanh kiếm trong tay chẳng hề dời dù chỉ nửa phân, đ.â.m thẳng về phía .
Ta tức đến suýt nôn m.á.u, trực tiếp lấy thần khí giam cầm .
May mà lúc hạ phàm sớm chuẩn .
Biết thần lực sẽ phong ấn nên mang theo một món pháp khí.
Nếu thì coi như xong đời .
Đang định g.i.ế.c c.h.ế.t Lê Việt thì giọng của Tư Mệnh vang lên bên tai:
「Thần tay với phàm nhân, nàng quên !」
Thế là chỉ đành nghiến răng nhốt Lê Việt .
Chẳng mấy ngày, quen Thẩm Thính Tứ.
Lần rút kinh nghiệm.
Một mặt đối với , mặt khác lùng sục thêm những nam nhân khác.
Trong vòng ba năm, nam nhân dẫn đến mặt Lê Việt để 「xem mắt」 hộ một trăm .
Lúc đầu nổi trận lôi đình:
「Thế gian loại nữ t.ử liêm sỉ như nàng? Dẫu chúng cũng ký hôn thư, nàng xem mắt đàn ông khác mà còn dẫn đến mặt ? Mạnh Chi Ý, mau thả !」
Sau đó phát điên, thậm chí vài xin :
「Ta sai , tu đạo nữa ? Nàng thả , chúng cùng chung sống t.ử tế...」
Đến cuối cùng, tê liệt, thần sắc trống rỗng:
「Mạnh Chi Ý, nàng đừng để pháp khí của nàng từ mà , để giải khai. Nếu , việc đầu tiên chính là g.i.ế.c c.h.ế.t nàng.」
Ta khẩy, vung một cái tát khiến mặt lệch sang một bên.
「Khắp chỉ cái miệng là cứng nhất. Có giỏi thì bây giờ g.i.ế.c , lêu lêu.」
Thẩm Thính Tứ là duy nhất dẫn đến mặt Lê Việt.
Một là vì khác hẳn với đám nam nhân , hề lên tiếng hỏi buổi tối rảnh .
Chẳng cần để Lê Việt xem qua, cũng là bậc chính nhân quân t.ử.
Thứ hai, tâm tư cẩn mật, thành phủ cực sâu.
Gặp Lê Việt , khó bảo đảm sẽ sinh loạn lạc.
Quả nhiên. Trong căn nhà nhỏ, Thẩm Thính Tứ thấy im lặng thì sắc mặt càng lúc càng khó coi.
「Vậy bây giờ, nên gọi nàng là Hạ Dao, là Mạnh Chi Ý?」
Hắn chằm chằm , đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, những cảm xúc phức tạp cuộn trào trong mắt như nuốt chửng lấy .
Người ngoài còn tưởng là kẻ sát phu chứng đạo, phụ bạc bằng.
Ta đầu liếc Lê Việt, đang liều mạng thoát khỏi sự trói buộc.
Tứ chi thần khí siết đến rướm m.á.u, nhưng như đau là gì, chỉ nghiến răng trừng mắt .
Ta thu hồi tầm mắt, Thẩm Thính Tứ:
「Chàng vẫn gọi là Hạ Dao, vẫn gọi là Mạnh Chi Ý, ảnh hưởng gì cả. Còn về chuyện Vô tình đạo, hai thương lượng một chút , xem ai nguyện ý vì mà c.h.ế.t. Người nào nguyện ý, hậu tạ.」
Thẩm Thính Tứ xong thì vì quá tức giận:
「Vốn dĩ còn vài phần nỡ, ngờ từ ba năm nàng lừa dối ! Đã như , nàng c.h.ế.t !」
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/muon-lay-mang-ta-de-chung-dao-xep-hang-cho-toi-luot/chuong-02.html.]
Nói đoạn, ánh mắt đanh , trường kiếm trong tay đột ngột lao về phía !
Ta giật , vội nghiêng né tránh mũi kiếm.
「Vút!」
Chẳng đợi kịp phản ứng, một kiếm khác tới.
Thần lực của phong ấn, nhưng may mà thủ vẫn còn nhanh nhạy.
Cúi , thụp xuống. Kiếm thứ hai tránh .
Thẩm Thính Tứ tức tối gầm lên:
小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện
「Hạ Dao, nàng thế mà từng học võ? Nàng giấu kỹ thật đấy!」
Hắn , động tác tay vẫn ngừng , chiêu nào chiêu nấy đều đưa chỗ c.h.ế.t.
Trán rịn mồ hôi lạnh, giữa những pha né đòn, dần cảm thấy sức cùng lực kiệt.
Vào thời khắc mấu chốt, Lê Việt đột nhiên nộ hống:
「Mạnh Chi Ý, mau thả ! Nàng mà dám c.h.ế.t kiếm của , sẽ nghiền xương nàng thành tro!」
Ta nảy một ý, liền b.úng tay một cái giải khai thần khí đang giam cầm .
Cùng lúc đó, kiếm của Thẩm Thính Tứ kề sát cổ họng .
「Bành!」
Giây tiếp theo, hình đột ngột bay ngược ngoài.
Lê Việt ánh mắt lạnh như băng, dù ba năm cử động nhưng thủ vẫn nhanh nhẹn như cũ.
Hắn dang tay gọi trường kiếm , chẳng chẳng rằng lao đ.á.n.h với Thẩm Thính Tứ.
「Mạnh Chi Ý chỉ thể c.h.ế.t trong tay . Ngươi đừng hòng tranh giành!」
Thẩm Thính Tứ và Lê Việt thực lực ngang ngửa.
Binh khí chạm chan chát.
Căn nhà nhỏ chấn động bởi kiếm khí gào thét, dường như sắp sụp đổ đến nơi.
Thực xem rốt cuộc hai họ ai lợi hại hơn.
thực sự rảnh để đùa giỡn với họ nữa.
Nhân lúc hai đ.á.n.h đến mức thể tách rời, lén lút bỏ trốn.
Vượt qua năm ngọn núi, vòng qua ba con hẻm nhỏ.
Khi thở hổn hển về tân phòng với Thẩm Thính Tứ, bộ hỉ phục, lấy bạc tích góp thì trời sáng bạch.
Ta một mực chạy về hướng kinh thành, dám dừng dù chỉ một khắc.
Bách Hoa thần nữ từng , nơi nhất để lịch tình kiếp chính là kinh thành.
Ở đó vương gia nhiều, tướng quân nhiều, mà kẻ lụy tình (si tình) cũng nhiều.
Hiệu suất tăng gấp đôi.
Trước đây tin, giờ đành thử xem .
Đi bao xa, giọng của Tư Mệnh đột nhiên vang lên bên tai:
「Chiêu Nguyệt, nàng đừng loạn nữa. Hai họ đ.á.n.h mà nàng bỏ chạy, chuyện giải quyết, để náo loạn lên thì tính ?」
Ta tâm phiền ý loạn, gắt gỏng đáp: 「Ngươi cửa cho , rốt cuộc là ai loạn hơn ai?」
「 nàng cũng thể bỏ chạy như thế, vạn nhất hai họ c.h.ế.t mất một , Thiên đạo thì cả hai chúng đều kết cục !」