MUỐN DIỄN KỊCH VỚI TA? NGƯƠI CÒN NON LẮM! - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-07 05:00:16
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Chàng giường, nghi hoặc hỏi: "Nàng là ai?"

 

Ta chằm chằm một hồi lâu, hỏi: "Chàng thật sự nhớ là ai ?"

 

Thẩm Việt lắc đầu: "Xin cô nương, ấn tượng gì về nàng."

 

Hạ nhân trong phủ ném về phía ánh mắt đồng cảm, ôm n.g.ự.c, vẻ mặt thất vọng : "Ta vốn là thê t.ử của , nhưng chẳng hề thích chút nào, thậm chí còn khác mà hưu ."

 

Thẩm Việt lộ vẻ ngơ ngác.

 

Ta dùng khăn tay lau khóe mắt, tiếp: "Như cũng , nếu nhớ là ai thì cũng sẽ nhớ đến đoạn tình cảm rạn nứt của chúng nữa. Vậy , cho một bức hưu thư, từ nay về , chúng đừng gặp nữa."

 

Hạ nhân trong phủ ném về phía Thẩm Việt ánh mắt đồng cảm.

 

Thẩm Việt ôm đầu, đau đớn kêu lên: "A! Đầu đau quá, nghỉ ngơi một chút, chuyện để hãy ."

 

Ta nghi ngờ hỏi: "Chẳng thương ở n.g.ự.c ?"

An Nhu Truyện

 

Tiếng kêu đau bỗng khựng , Thẩm Việt vội chuyển sang ôm n.g.ự.c, : "Đau đến mức bắt đầu nhảm luôn đấy, Thiện..."

 

Chàng đột ngột bịt miệng, lặng lẽ kéo góc chăn tự trùm kín mít lấy .

 

"Hay lắm Thẩm Việt, hóa lừa ! Thiếp bảo , thương ở đầu mất trí nhớ cho ?"

 

Thẩm Việt ở trong chăn lý nhí đáp: "Ta vốn sợ khi tỉnh nàng sẽ nhắc chuyện hòa ly, ngờ trong tình cảnh mà nàng vẫn nhắc cho ."

 

"Nếu mất trí nhớ, còn là Thẩm Việt mà quen nữa, tự nhiên cũng chẳng ý định sống tiếp cùng ."

 

"Vậy ý của nàng là nàng vẫn ở bên cạnh ?" Thẩm Việt hất chăn , thẳng mắt , "Nàng thích ?"

 

Ta thèm suy nghĩ mà đáp luôn: "Thẩm Việt, là thê t.ử của , đương nhiên là thích ."

 

Nụ mặt Thẩm Việt dần nhạt , : "Không là thê t.ử của , mà là với tư cách Chu Thiện Thiện, là con thật sự trong lời kể của Lâm Du Bạch kìa. Nói cho , Thiện Thiện, nàng thích ?"

 

Ta ngẩn , trong đầu chợt hiện lên cảnh tượng đỡ tên cho , lời dối nghẹn nơi đầu lưỡi, bảo: "Thật , chỉ cảm động thôi."

 

Thẩm Việt rộ lên, nắm lấy tay áp mặt , : "Chỉ cần đủ chân thành, cảm động cũng sẽ biến thành tình yêu thôi."

 

Tim đập lệch một nhịp, lảng tránh ánh mắt nóng bỏng của .

 

Khoảnh khắc , cảm thấy Thẩm Việt còn giống xanh hơn cả nữa.

 

Thẩm Việt lấy cớ dưỡng thương, cứ khăng khăng đòi ngủ chung phòng với .

 

Vết thương thì nhanh lành đấy, nhưng con thì càng ngày càng trở nên yếu đuối, đạt đến mức uống nước cũng để bón.

 

Thẩm Việt chén đặt bên cạnh, giọng tự chủ mà trở nên nũng nịu, mấy phần ý vị nũng: "Thiện Thiện, tay đau."

 

Ta nhất thời cạn lời, bỏ thẳng.

 

Dám giả vờ yếu đuối mặt bậc thầy xanh , lấy gan đó thế?

 

Có lẽ thấy cái mặt như đang táo bón của , Thẩm Việt phát hiện chiêu đối với vô dụng, nhưng nhanh ch.óng khôi phục bình thường và bắt đầu tự kiểm điểm.

 

Chàng nhỏ giọng lầm bầm: "Chuyện gì thế nhỉ? Hồi đó chẳng thích chiêu ? Tại đối với nàng tác dụng?"

 

Ta: ......

 

là thấy quỷ, Thẩm Việt giả vờ yếu đuối mà thèm tướng mạo của , kiên nghị đến mức thể một đ.ấ.m đập c.h.ế.t một con gấu điên luôn chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/muon-dien-kich-voi-ta-nguoi-con-non-lam/chuong-6.html.]

 

Ta còn kịp bước khỏi viện thì thấy Triệu Diệu xe lăn đẩy tới.

 

Thẩm Việt tiếng động xuất hiện phía , nửa ôm lấy , Triệu Diệu bằng ánh mắt lạnh lẽo, : "Xin ."

 

Triệu Diệu chút phục, nhưng vẫn bất đắc dĩ : "Xin ."

 

Thẩm Việt hỏi: "Ai xin ai?"

 

Triệu Diệu rùng một cái: "Tẩu tẩu, xin tẩu, lúc đó em chỉ là hồ đồ thôi."

 

Ta khoanh tay n.g.ự.c, đáp: "Ta tha thứ cho ngươi."

 

"Cái con mụ , xin mà còn thế nà..." Dưới ánh mắt đe dọa của Thẩm Việt, giọng Triệu Diệu nhỏ dần tắt hẳn.

 

Thẩm Việt lạnh một tiếng, : "Cữu cữu đưa ngươi tới đây, vốn tưởng ngươi , giờ xem vẫn chứng nào tật nấy. Hôm nay bắt cóc hủy dung, ngày chẳng lẽ định g.i.ế.c giữa đường ?" Chàng cầm lấy con d.a.o găm do thị tòng đưa tới, tiến lên hai bước chắn tầm mắt của , "Như cũng , nếu ngươi mà lóc t.h.ả.m thiết, còn tay thế nào nữa."

 

Triệu Diệu kinh hoàng kêu lên: "Biểu ca, định gì? Em là biểu của mà! Cha em là cữu cữu ruột của đấy, biểu ca, thể đối xử với em như !"

 

Thẩm Việt : "Triệu Diệu, ngươi nên xưa nay thù tất báo."

 

"Biểu ca, á!" Triệu Diệu thét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, nhanh ngất .

 

Thẩm Việt dùng khăn tay lau vết m.á.u ngón tay, xoay che khung cảnh đẫm m.á.u: "Lâm Du Bạch c.h.ặ.t một chân của , chỉ thể để một vết sẹo mặt thôi. Thiện Thiện, nàng trách nương tay ?"

 

Ta hỏi: "Sao bắt cóc ?"

 

"Cứ tra là sẽ thôi."

 

"Triệu Diệu là con một của cữu cữu đấy, giờ đến chuyện gãy chân, còn hủy dung nữa, e là khó mà hỏi vợ ."

 

"Không , phía cữu cữu tự cách ăn ."

 

Ta chút lo lắng : "Thẩm Việt, cần vì đến mức , ..."

 

Thẩm Việt ngắt lời , ánh mắt đầy nghiêm túc: "Triệu Diệu là con một trong nhà, chẳng lẽ nàng là trân bảo gia đình nâng niu từ nhỏ mà lớn lên ? Sao gả cho mà còn chịu uất ức chứ? Ta tình lạnh nhạt, nhưng nghĩa là yêu thương khác."

 

Ta bỗng ngẩn , nhớ khi thành , phụ từng qua, Thẩm Việt mồ côi cha từ sớm, lớn lên trong sự khinh miệt của đời nhưng tâm tính vẫn hề lệch lạc. Đứa trẻ như thường kiên cường, tàn nhẫn nhưng tuyệt đối hạ lưu. Cho dù phu thê trở mặt, vẫn thể vẹn mà rút lui.

 

Mấy ngày đó, Thẩm Việt đột nhiên dọn về thư phòng.

 

Trước đây vốn chẳng bận tâm đến chuyện , nhưng gần đây hiểu , bỗng nảy sinh chút hiếu kỳ về .

 

Ta tới bên ngoài thư phòng, bắt gặp thị tùng đang t.h.u.ố.c cho Thẩm Việt, những vết roi lưng đan xen dọc ngang.

 

Đây chắc hẳn là "lời giải thích" mà .

 

Thị tùng hiểu, hỏi: "Tướng quân, vì giấu giếm phu nhân?"

 

Thẩm Việt sấp giường nhỏ cạnh cửa sổ, đáp: "Khổ nhục kế dùng một , dùng nhiều nàng sẽ xót xa mất."

 

Thị tùng ngơ ngác "ồ" một tiếng, hỏi tiếp: "Dùng nhiều chẳng sẽ còn tác dụng nữa ?"

 

Thẩm Việt thở dài, một cách ngọt ngào: "Tiểu Lý, đợi ngươi thành khắc sẽ hiểu thôi."

 

Tiểu Lý âm thầm xát muối vết thương của : "Lần tướng quân dọn ngoài, định tìm lý do gì để dọn đây?"

 

Nụ mặt Thẩm Việt bỗng cứng đờ.

 

Ta nhịn bật thành tiếng, khiến hai bên trong thấy.

 

 

Loading...