MUỐN DIỄN KỊCH VỚI TA? NGƯƠI CÒN NON LẮM! - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-02-07 05:00:14
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
......
Bước khỏi thư phòng, lúc qua một khu vườn nhỏ, thấy một bóng dáng quen thuộc — Lâm Du Bạch.
Con đường sỏi nhỏ hẹp, ngay lối .
Xung quanh , khi đang định vòng đường khác thì Lâm Du Bạch đột nhiên lên tiếng.
"Chu Thiện Thiện, đợi ngươi lâu ."
Ta hỏi: "Đợi gì?"
" , đợi ngươi gì nhỉ?" Ngữ khí của bỗng trở nên mơ hồ.
"Có bệnh."
Ta xoay định vòng, nhưng giây tiếp theo tay Lâm Du Bạch nắm c.h.ặ.t. Hắn dùng lực một cái, liền ngã nhào lòng , ch.óp mũi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.
Lâm Du Bạch cúi đầu, thở nóng rực phả lên mặt .
"Buông !" Ta đẩy một cái nhưng đẩy nổi, trong lòng lập tức dấy lên hồi chuông cảnh báo, cái gã chừng đang gài bẫy .
Quả nhiên, bên tai truyền đến một tràng tiếng bước chân.
Lâm Du Bạch kéo trốn trong khóm hoa hồng leo, gai hoa rạch xước mặt , nhưng cứ thế tựa lưng tường bên cạnh mà nghiêng đầu ngủ mất.
Sao còn thông thuộc nhà hơn cả thế ?
Trốn một lát, khi thấy bên ngoài còn âm thanh nào nữa, đá Lâm Du Bạch một cái mới bò ngoài.
Một bàn tay chu đáo giúp gạt những cành hoa hồng đầy gai, ngẩng đầu lên thì thấy gương mặt của Thẩm Việt, bất giác rùng một cái.
Chàng lẳng lặng , khóe môi cong lên nhưng chẳng chút ý nào, hỏi: "Vui ?"
Dưới hoa nguyệt, cô nam quả nữ, giờ giải thích thế nào thì cũng chỉ càng bôi đen thêm thôi.
Lần đầu tiên tháo bỏ chiếc mặt nạ yếu đuối, thẳng Thẩm Việt mà : "Gặp ở đây, thấy thất vọng."
Thẩm Việt trợn tròn mắt, kinh ngạc như thể thấy một đàn lợn đang xếp hàng nhảy xuống sông. Chàng thể hiểu nổi vì thê t.ử vốn ôn nhu ngoan ngoãn thể thốt những lời vô lý đến .
"Nàng đang lừa , ngay từ đầu lừa ." Chàng tiến sát gần , chất vấn: "Hắn điểm nào hơn , khiến nàng nhớ mãi quên như thế? Ngay cả khi thành , nàng vẫn mạo hiểm phát hiện để cùng dây dưa dứt ?"
Oan uổng quá! Lúc , còn thấy oan hơn cả Mạnh Vân nữa.
"Nếu khác hãm hại, tin ?"
Thẩm Việt im lặng một chút, định mở miệng thì một giọng nữ vang lên.
Triệu Ninh vội vã từ trong đình nghỉ mát bên ngoài xông tới, : "Biểu ca, nàng đang lừa đó! Vừa rõ ràng thấy nàng và Lâm đại nhân ôm , Lâm đại nhân còn đang ở bên trong kìa, biểu ca cũng thấy đúng ?"
Như để chứng thực lời Triệu Ninh, phía truyền đến tiếng mớ của Lâm Du Bạch.
"Thiện Thiện......"
Triệu Ninh hớn hở: "Biểu ca thấy !"
Ta: ......
Kiếp chắc đào mộ tổ tiên nhà Lâm Du Bạch mà kiếp đối xử với như thế?
Ta thở dài, đột nhiên chẳng còn giải thích nữa.
Làm xanh mệt quá, mà còn vì một nam nhân chẳng bao nhiêu tình cảm, thật sự ý nghĩa gì ?
Nghĩ đến đây, bỗng thấy thông suốt.
Ta : "Thẩm Việt, hưu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/muon-dien-kich-voi-ta-nguoi-con-non-lam/chuong-4.html.]
Ta về nhà ăn bám phụ mẫu cho .
Thẩm Việt lộ rõ vẻ hoảng hốt, : "Nói bậy bạ gì đó? Phu thê cãi là chuyện thường tình, gì ai cãi đòi hòa ly chứ? Hơn nữa, là Lâm Du Bạch dụ dỗ nàng , can hệ gì đến nàng ? Tất cả đều là của Lâm Du Bạch."
Ta ngước bầu trời, uể oải : " mà, ......"
Thẩm Việt lườm Triệu Ninh một cái, : "Xin tẩu tẩu của mau, nếu sẽ hậu quả đấy."
"Biểu ca! Chu Thiện Thiện căn bản yêu ! Chỉ mới thật lòng thật yêu thôi, biểu ca." Triệu Ninh chạy kéo tay áo , cuống quýt giậm chân: "Huynh mà, biểu ca."
Thẩm Việt đầu tiên là kinh ngạc một hồi, đó mới nghiêm túc : "Xin , tài nào thích nổi một năm hai tuổi vẫn còn thích ăn rỉ mũi, sáu tuổi vẫn còn đái dầm......"
Một câu ép ngược nước mắt của Triệu Ninh trở .
Muội đưa tay chặn lời tiếp theo của Thẩm Việt, giữ khuôn mặt nhỏ cảm xúc, giọng điệu bằng phẳng chút gợn sóng mà xin : "Tẩu tẩu, sai . Là si tâm vọng tưởng gả cho biểu ca, từ nay về sẽ như nữa."
Ta: ......
Bị Thẩm Việt cho gián đoạn như , chuyện hòa ly cũng chẳng đến .
Mấy ngày đó, luôn cố ý tránh mặt , dù tình cờ gặp thì cũng sẽ tìm cớ vội vã rời .
Vì quyết định giả vờ nữa, liền cuộc sống , việc gì thì ngoài dạo phố, tiêu tiền luôn khiến tâm trạng con lên nhiều.
Đang lúc thử quần áo đầy hứng khởi thì cổ đau nhói một cái, ngất .
Đến khi khôi phục ý thức, thấy đang ở trong một ngôi miếu đổ nát.
Bên ngoài truyền đến tiếng của Triệu Diệu và Triệu Ninh.
"Tỷ, tỷ đoán xem mang thứ gì về cho tỷ xem nào?"
"Nơi hoang sơn dã lĩnh thì gì mà xem chứ?"
Nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần, vội vàng nhắm mắt giả vờ ngất xỉu.
Chỉ thấy tiếng cửa mở nhanh ch.óng đóng , Triệu Ninh ngạc nhiên : "Sao nàng ở đây? Đệ gì nàng ?"
"Có gì ạ, chỉ chuốc t.h.u.ố.c mê cho nàng thôi."
"Đưa nàng về , đưa về ."
An Nhu Truyện
"Tại chứ?" Triệu Diệu hiểu, "Tỷ chẳng giờ vẫn luôn thích biểu ca ? Chu Thiện Thiện cái loại nữ nhân lừa biểu ca mòng mòng, bắt nàng hù dọa một trận mới đúng."
"Trước đây tỷ cũng thấy , cho đến khi......" Triệu Ninh im lặng một lát, "Tuổi tác mới là rào cản lớn nhất giữa chúng . Huynh lớn hơn tỷ mấy tuổi, chắc chắn nhiều chuyện xưa mà tỷ nhắc tới, thậm chí là dám nghĩ đến, hiểu ?"
Triệu Diệu lắc đầu: "Đệ hiểu."
Triệu Ninh như chợt nhớ đến ký ức tồi tệ nào đó, hét lên một tiếng: "A! Chỉ cần đưa nàng về là ! Tỷ quan tâm, nhanh lên, mang nàng đến thế nào thì mang về như thế."
"Được ."
Sau khi Triệu Ninh rời , Triệu Diệu đột nhiên đổi sắc mặt, xổm xuống mặt , lạnh một tiếng: "Chu Thiện Thiện, ngươi chẳng chỉ mỗi gương mặt xinh ? Nếu nó hủy , để xem còn nam nhân nào thích ngươi nữa. Tỷ tỷ nhất định sẽ vui, biểu ca cũng sẽ rõ nội tâm xí của ngươi. Biểu ca và tỷ tỷ mới là xứng đôi nhất."
......
Đây là kiểu cuồng tỷ tỷ và cuồng biểu ca cực đoan gì trời.
Triệu Diệu rút đoản đao , vội vàng lăn sang bên cạnh, lưỡi d.a.o cắm phập xuống đất.
"Ngươi quả nhiên đều là giả vờ!"
Dân xanh chúng , phản ứng tự nhiên nhanh hơn thường, nếu mà tùy cơ ứng biến .
"Triệu Diệu, tại ngươi hận như ?" Ta dậy, thăm dò lùi dần về phía cửa.
"Nếu ngươi, tỷ tỷ nhất định gả cho biểu ca . Đều là tại cái loại tiện nhân như ngươi, cho biểu ca uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì mà mới gặp một nhất quyết cưới ngươi."