MUỐN DIỄN KỊCH VỚI TA? NGƯƠI CÒN NON LẮM! - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-02-07 05:00:13
Lượt xem: 55
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Ninh nghiến răng: "Mẹ kiếp, đồ xanh c.h.ế.t tiệt!"
Ngay lúc sắp đắc thủ thì một luồng lực kéo trở .
Mở mắt thấy khuôn mặt của Lâm Du Bạch, đang với vẻ như .
Tim bất giác nảy lên một cái.
Triệu Ninh lập tức hoảng loạn giải thích: "Lâm đại nhân, là tự nàng nhảy xuống đấy, chúng hề đẩy nàng , tin ngài cứ hỏi Tĩnh An tỷ tỷ mà xem."
Lâm Tĩnh An vẻ mặt phức tạp: ...
Lâm Du Bạch lạnh, : "Triệu tiểu thư hoảng hốt cái gì, bản quan thấy gì nào."
Hắn liếc Lâm Tĩnh An một cái, Lâm Tĩnh An run b.ắ.n lên, vội : "Nhị ca, ngoài lâu quá , nên thôi."
Nói nàng khom hành lễ, lôi kéo Triệu Ninh còn đang định gì đó rời .
Suốt quá trình đó hề lên tiếng, bởi vì diễn kịch xanh mặt Lâm Du Bạch thì chẳng khác gì nháy mắt với mù cả.
Ta xoay cũng rời , Lâm Du Bạch bỗng nhiên âm dương quái khí : "Thẩm phu nhân, nàng định cảm ơn ?"
Ta cảm ơn ? Không thì sớm khiến hai hiểu thế nào mới gọi là xanh chính hiệu .
Ta rảo bước nhanh hơn, Lâm Du Bạch tiến tới nắm c.h.ặ.t lấy tay : "Nàng đó!"
Ta đầy khó hiểu, ngượng ngùng buông tay , : "Thẩm Việt bộ mặt thật của nàng ? Nàng xem, nếu cho Thẩm Việt , sẽ phản ứng thế nào nhỉ?"
Ta thản nhiên đáp: "Vậy thì ngươi cứ mà với ."
Dù cũng chẳng yêu , ai thèm quan tâm nghĩ gì.
Dứt lời, bóng dáng Thẩm Việt xuất hiện phía .
Ta nhanh ch.óng bước về phía Thẩm Việt, trông vẻ bất ngờ xen lẫn vui mừng.
"Sao cảm giác đêm nay Thiện Thiện nhiệt tình với lạ thường thế ?"
An Nhu Truyện
Ta đáp lấy lệ: "Thẩm Việt, mệt ."
"Chúng về nhà thôi."
"Được."
Ngay lúc chúng lên xe ngựa, Lâm Du Bạch xuất hiện ở cửa cung, gọi Thẩm Việt .
Ta trong xe ngựa, rõ mồn một cuộc đối thoại của hai .
Lâm Du Bạch : "Thẩm tướng quân, ngài đừng để lừa dối."
Thẩm Việt cảm thấy khó hiểu, hỏi: "Lâm đại nhân ý gì?"
Lâm Du Bạch : "Thẩm tướng quân, vị phu nhân của ngài giỏi lừa lắm đấy, ngài cẩn thận kẻo nàng xoay như chong ch.óng."
Sắc mặt Thẩm Việt trầm xuống, lạnh lùng : "Lâm đại nhân vẻ quản rộng đấy."
"Thẩm tướng quân chắc , và Thiện Thiện quen từ sớm, từ khi hai thành ."
Lời của Lâm Du Bạch thật mập mờ, khó để hiểu lầm rằng tặng cho Thẩm Việt một chiếc 'mũ xanh'.
Quả nhiên, dân xanh chúng sợ nhất là loại kẻ thù định mệnh .
Không khí im lặng trong chốc lát, giọng của Thẩm Việt nhanh ch.óng vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/muon-dien-kich-voi-ta-nguoi-con-non-lam/chuong-3.html.]
Chàng : "Thiện Thiện chỉ lừa mà lừa khác? Nàng chắc chắn là vì yêu nên mới thế."
Chàng còn cố ý nhấn mạnh hai chữ " khác".
Lâm Du Bạch: ...
Ta: ...
Giây phút , thể thừa nhận phụ mắt thật độc địa, trong muôn vàn Thẩm Việt hợp với kiểu 'não yêu đương' như thế .
Hơn nữa, tình huống một chiều thế , kẻ điên như Lâm Du Bạch đầu đối diện với một tên não yêu đương cũng chỉ bó tay chịu trói.
Đại thọ của Tổ phụ, cùng Thẩm Việt về nhạc phủ.
Từ xa thấy phụ và Anh vương đang cùng đun vô cùng hòa thuận.
Anh vương là thanh mai trúc mã của mẫu , cũng là kẻ thù lớn nhất đời phụ . Dẫu thì một bên là xanh, một bên là bạch liên hoa, hai đấu đá bao nhiêu năm, Anh vương chỉ vì sai một nước cờ mà đ.á.n.h mất tình yêu.
Anh vương đến nay cưới vợ, hằng năm còn tốn ít thời gian và công sức để bảo dưỡng nhan sắc, da dẻ còn hơn cả tiểu thanh niên như Thẩm Việt, bởi thế phụ phòng như phòng trộm.
Phụ ho khan một hồi, mắt rớm lệ, giọng điệu yếu ớt nhưng lời lẽ vô cùng sắc bén: "Anh vương điện hạ, sinh thần nhạc phụ đại nhân của thần thì liên quan gì đến ngài nhỉ?"
Phụ là rể ở rể.
Anh vương hồi nhỏ từng ở trong phủ một thời gian.
Anh vương điện hạ thấy bộ dạng của phụ là điên tiết, năm xưa chính vì thèm thương hại phụ nên giờ mới tức đến méo cả mặt: "Ngươi ho mấy chục năm , vẫn c.h.ế.t cho rảnh nợ?"
Phụ mỉm rạng rỡ: "Xem để Anh vương điện hạ thất vọng , thần tuy mang trọng bệnh, nhưng khổ nỗi mạng lớn."
Nói cách khác chính là: Ta bệnh đấy thì , nhưng cứ sống sờ sờ đấy, ngài tức ?
Anh vương đương nhiên là giận, định vươn chân thì thoáng thấy bóng dáng mẫu , lập tức đổi từ đá sang ngã. Phụ động tác còn nhanh hơn, một tay túm lấy Anh vương, còn bản thì ngã nhào xuống đất. Nhìn chẳng giống kẻ hở là chầu tiên tổ chút nào.
Anh vương nghiến răng: "Yến Hoài An, lão già nhà ngươi thật là âm hiểm độc ác quá mà."
nhanh, biểu cảm mặt trở nên vô tội, mẫu : "A tỷ, Yến Hoài An dường như gặp ác mộng, miệng còn gọi tên tỷ, bỗng nhiên ngã nhào đất đấy."
Ta đầu Thẩm Việt bên cạnh, chỉ thấy lộ vẻ hoang mang, lầm bầm: "Sao cảnh thấy quen quen nhỉ?"
Rõ ràng là bắt đầu động não suy nghĩ .
Ta vội vàng kéo Thẩm Việt tiền sảnh bái thọ Tổ phụ.
Lâm Du Bạch cũng mặt, từng là học trò của Tổ phụ, lúc đang trò chuyện vô cùng vui vẻ với Tổ phụ ở đại đường.
Sau một hồi trò chuyện mới , hóa Lâm Du Bạch Tổ phụ thích sưu tầm thư họa nên tặng một bức chân tích của đại sư mà Tổ phụ tâm đắc nhất.
Cứ như , những món lễ vật đắt tiền mà Thẩm Việt mang đến bỗng trở nên quá đỗi tầm thường và dung tục.
Tiệc thọ trôi qua một nửa, phụ bỗng nhiên gọi phòng. Người thở dài một tiếng hỏi: "Thiện Thiện, con trách năm đó tự ý quyết định, chọn Thẩm Việt phu quân của con ?"
Ta thắc mắc hỏi: "Phụ , ạ?"
"Đêm nay thấy Thẩm Việt và Lâm Du Bạch cùng một chỗ, chợt nảy sinh chút cảm khái mà thôi." Phụ lắc đầu, "Năm đó tổ phụ con vốn nhắm trúng Lâm Du Bạch. Vị Trạng nguyên lang tuổi mười bảy đó mới phong quang , giờ đây Hoàng thượng trọng dụng, tiền đồ vô lượng."
"Năm đó từng cân nhắc qua , chỉ là hậu duệ Vĩnh Tín Hầu gia đạo bất ninh, cũng là đấu đá ngầm. Một đứa trẻ lớn lên trong môi trường như thế, thể hiền lành vô hại như những gì thể hiện bên ngoài ?"
Ta kinh hãi phụ . Gả cho Lâm Du Bạch ? Đó quả thực là một chuyện đáng sợ vô cùng.
phụ lo xa quá , cái gã Lâm Du Bạch căn bản từng giả vờ mặt , lúc nào cũng phô bộ mặt xa với cả.
Phụ thở dài, vài phần ý vị rèn sắt thành công, : "Nếu con học một nửa bản lĩnh của , hoặc bớt lo như tỷ tỷ con, thì thiên hạ gì việc gì mà giải quyết chứ."