MUỐN DIỄN KỊCH VỚI TA? NGƯƠI CÒN NON LẮM! - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-07 05:00:12
Lượt xem: 65
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng tự vỗ mạnh mặt một cái, : "Coi như xui xẻo! Vừa quân bất lợi, gặp lũ các ngươi!"
Nói đoạn, nàng hậm hực bỏ .
Ta lạnh trong lòng: Trà xanh , đó là tuyệt học gia truyền của chị đây.
Chị đây từ lúc sinh ngâm trong nước .
Ít lâu là thọ yến của Thái hậu.
Ta và Thẩm Việt cùng tham dự cung yến, đường đến hoàng cung thì gặp biểu của là Triệu Diệu.
Triệu Diệu bỏ ngựa để lên xe của chúng . Hắn liếc một lượt, vẻ hài lòng lắm, giọng điệu chẳng mấy lành hỏi Thẩm Việt: "Biểu ca, đây là tân phu nhân của ?"
Thẩm Việt quở trách : "Thật vô lễ, gọi là tẩu tẩu."
Triệu Diệu "hừ" một tiếng, đầy ẩn ý : "Biểu ca, lúc ở ngoài đ.á.n.h trận, ở nhà ăn ngon ngủ kỹ, chẳng lo lắng chút nào nhé?"
Thẩm Việt nhíu mày: "Lại ai bậy bạ gì đấy?"
"Biểu ca, phó tướng của kể, ngày nào cũng thư thê t.ử gửi cho mà thèm thuồng, còn ngày nào cũng hỏi xem Thẩm phủ ở kinh thành gửi thư đến ."
Vẻ mặt Thẩm Việt lập tức trở nên mất tự nhiên, một cái bảo: "Đừng nhảm! Làm gì chuyện đó."
Ta: . . .
Chúng thành đầy nửa tháng Thẩm Việt biên quan, đối với thật sự mấy tình cảm.
Hơn nữa, lúc đó bỏ môn xanh sang một bên , dĩ nhiên chẳng rảnh mà diễn kịch gì.
Huống chi, trong thư gửi về hàng tháng cũng chẳng bảo thư hồi đáp.
Triệu Diệu thấy phản ứng của hai chúng thì hiểu ngay chuyện là thật, bèn tức giận mắng Thẩm Việt: "Biểu ca, biên quan lâu như mà một phong thư nàng cũng gửi, căn bản là hề quan tâm đến !"
Câu kích hoạt bản năng phòng vệ xanh của , những lời tự thanh minh tuôn cửa miệng: "Nơi biên quan chiến sự căng thẳng, chỉ sợ thư từ qua sẽ khiến phân tâm." Ta cụp mắt xuống, giả vờ thất vọng, dùng chiêu lùi để tiến: "Thẩm Việt, nhận thư của chắc hẳn là thất vọng lắm đúng ? Biểu đúng, là một vợ ."
Thẩm Việt nắm lấy tay , ánh mắt dịu dàng: "Không , Thiện Thiện là vợ nhất. Thẩm Việt cưới nàng là phúc phận tu mấy kiếp mới . Hơn nữa, Thiện Thiện và tâm linh tương thông, nỗi nhớ của nàng đều thấu cả, cần ngoại vật chứng minh." Đoạn, lập tức biến sắc, Triệu Diệu với giọng lạnh lùng và kiên định: "Đệ cũng thấy đấy, Thiện Thiện chỉ sợ thư từ phân tâm mà thôi, như mà còn bảo nàng quan tâm ?"
Triệu Diệu: . . .
"Biểu ca, đ.á.n.h trận đến mụ mị cả đầu óc ?"
Triệu Diệu tức đến mức nhảy phăng xuống xe ngay lập tức.
Vào đến trong cung, tiệc cung đình vẫn bắt đầu ngay, tỷ tỷ sai gọi đến chỗ của tỷ .
Tỷ khoác bộ cung trang màu tím, đầu cài đầy trâm vàng châu báu, lộng lẫy động lòng , khác hẳn với hình tượng "tiểu bạch hoa" .
Thấy tỷ với vẻ kinh ngạc, tỷ chớp mắt một cái : "Làm xanh mà, xem nàng mặc đồ gì, đeo trang sức gì, mà xem nàng cái gì và cái gì."
Sau khi chia sẻ với một chút tâm đắc về ' xanh học' mà tỷ mới ngộ gần đây, tỷ bỗng nhiên hỏi: "Muội và Thẩm Việt sống với thế nào?"
Ta suy nghĩ một chút đáp: "Cũng tạm ạ."
Tỷ tỷ nhướng mày, lộ vẻ mặt chờ xem kịch vui: "Lâm Du Bạch về đấy, lát nữa chắc sẽ gặp thôi."
Ta: ...
Những kẻ nghề xanh như chúng luôn sợ gặp một loại , đó là kẻ thể thấu tâm can chỉ trong một cái liếc mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/muon-dien-kich-voi-ta-nguoi-con-non-lam/chuong-2.html.]
Ví dụ như tình địch của phụ , tình địch của tỷ tỷ chẳng hạn.
đẳng cấp của bọn họ cao, đến nay vẫn gặp kẻ nào mà họ giải quyết .
Ta thì khác, nghệ tinh thông, nên gặp khắc tinh khó nhằn nhất đời , đó chính là Lâm Du Bạch.
Hắn chẳng tình địch của , mà là kẻ luôn đối đầu với .
Chúng quen từ nhỏ, mỗi khi đang thi triển ' học', tỏa hương ngào ngạt thì luôn thể lập tức vạch trần , hại đến giờ chẳng nổi một mống bạn bè.
cũng may mấy năm Lâm Du Bạch thi đỗ Trạng nguyên, quan ở nơi khác.
Cung yến qua một nửa, Thái hậu và Hoàng thượng đều rời , bầu khí bữa tiệc lập tức nhẹ nhõm hơn nhiều.
Chỗ của nam quyến và nữ quyến phân tách riêng biệt, lúc ngoài dạo cho tỉnh rượu thì tình cờ gặp biểu của Thẩm Việt là Triệu Ninh và của Lâm Du Bạch là Lâm Tĩnh An.
Triệu Ninh vốn định đoái hoài đến , ngược Lâm Tĩnh An mỉm dịu dàng : "Thẩm phu nhân, ngài cũng đây hóng mát ?"
Trực giác của một xanh khiến theo bản năng quan sát địa hình xung quanh. Ở đây một cái ao, nước khá sâu nhưng đến mức gây c.h.ế.t .
Còn phía hành lang bên đang mấy vị phu nhân ngắm hoa.
Ta lập tức nở nụ còn dịu dàng hơn cả nàng : " , nãy uống chút rượu, đầu đau nứt ."
Triệu Ninh đắc ý vênh váo, lời mang theo gai nhọn: "Ngươi quả thực nên đau đầu , Thẩm biểu ca dẫn một nữ nhân từ biên quan về đấy."
"A Ninh." Lâm Tĩnh An cắt ngang lời nàng .
Triệu Ninh đảo mắt, chẳng thèm để tâm: "Tĩnh An tỷ tỷ, chuyện cả kinh thành đều đồn ầm lên , nàng sớm mất sạch mặt mũi còn ."
Ta: ?
Ta bình thản đáp: " là chuyện như , nữ nhân đó là con gái cũ của thuộc hạ phụ Thẩm Việt, nhưng vì quá nhớ thương nên trở về nhà ."
Lâm Tĩnh An bỗng nhiên lấy tay che miệng: " , là do ngài..."
Nói đến đây liền đột ngột dừng .
Triệu Ninh bồi thêm: "Rõ ràng là do ngươi ghen tuông vô lối, ép nữ nhân rời ."
An Nhu Truyện
Ta đại khái đoán ý đồ của hai , kẻ tung hứng chẳng qua là chọc tức giận để các nàng dễ bề diễn kịch.
Ta lập tức cụp mắt xuống, giả vờ đau lòng: "Trên đời chẳng nữ nhân nào nguyện ý chia sẻ phu quân của với khác cả."
Nói đoạn, ngẩng đầu lên, để lộ một nụ kiên cường nhưng đầy uỷ khuất, cứ như thể yêu Thẩm Việt đến tận xương tủy: " nếu Thẩm Việt thích, cũng sẽ đồng ý thôi. Chỉ cần vui vẻ là thấy hạnh phúc ."
Triệu Ninh: ...
Lâm Tĩnh An: ...
Vẻ mặt của hai nàng đều hiện rõ sự cạn lời.
Một kế thành, Triệu Ninh bắt đầu mất kiên nhẫn.
Lâm Tĩnh An tiến về phía , ngay khi còn cách một bước thì chân nàng chợt lẹo . Ta nhanh ch.óng chọn một góc độ hảo, mỉm ngã về phía ao nước ngay ánh mắt kinh ngạc của hai bọn họ.
Ngoại trừ góc trực diện phía , thì dù từ hướng nào cũng giống như Lâm Tĩnh An đẩy xuống.
Lâm Tĩnh An thầm nhủ: "Sao bảo là nàng giỏi diễn kịch?"